Chương 3 - Khi Cô Là Thế Thân

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

“Thẩm Thanh Vi.” Thẩm Thanh Viễn đưa danh thiếp cho tôi, “Con dâu tương lai của nhà họ Phó ở Bắc Thành, chắc cô từng nghe qua.”

Con dâu nhà họ Phó.

Tôi nhận lấy tấm danh thiếp, đầu ngón tay lạnh toát, nhưng giọng nói lại vững vàng đến mức chính tôi cũng phải kinh ngạc: “Đương nhiên là từng nghe qua Xin hỏi, Thẩm tiểu thư thích phong cách nào?”

“Con bé thích những thứ độc nhất vô nhị.” Thẩm Thanh Viễn nhìn tôi đầy ẩn ý, “Giống như nhà thiết kế Lâm vậy — tôi cứ có cảm giác, hình như chúng ta đã gặp nhau ở đâu rồi.”

“Có lẽ vì tôi có khuôn mặt đại trà.” Tôi mỉm cười, “Về thiết kế nhẫn cưới, tôi sẽ đích thân trao đổi với Thẩm tiểu thư. Xin hãy yên tâm, nhất định sẽ khiến cô ấy hài lòng.”

Sau khi Thẩm Thanh Viễn rời đi, tôi vào nhà vệ sinh, dùng nước lạnh rửa mặt.

Người trong gương mặt tái nhợt, nhưng đôi mắt lại sáng rực đáng sợ.

Thẩm Thanh Vi sắp đính hôn với Phó Hàn Xuyên rồi.

Bằng khoảng thời gian chưa đến nửa năm sau khi tôi “chết”.

Được lắm.

Tôi rút khăn giấy lau khô tay, lấy điện thoại nhắn tin cho chị Châu: “Chị, nhận một đơn lớn, thiết kế nhẫn cưới cho nhà họ Phó ở Bắc Thành.”

Chị Châu nhắn lại ngay: “Đỉnh! Cố gắng làm nhé, đơn này thành công, em sẽ có chỗ đứng vững chắc trong nghề!”

Tôi gửi lại một biểu tượng mặt cười.

Thẩm Thanh Vi, không phải cô muốn sự độc nhất vô nhị sao?

Tôi đảm bảo, chiếc nhẫn cưới này, sẽ khiến cô cả đời khó quên.

3. Kế hoạch trả thù của “người chết”

Buổi trò chuyện qua video đầu tiên với Thẩm Thanh Vi được sắp xếp vào một buổi chiều thứ Sáu.

Tôi đã điều chỉnh thiết bị từ trước, đảm bảo camera chỉ quay được góc nghiêng lúc tôi đeo kính. Bối cảnh là một bức tường trắng trong studio của tôi, trên tường treo các bản phác thảo thiết kế — cố ý chọn vài bản có phong cách hoàn toàn khác biệt so với trước đây.

Khi kết nối video, khuôn mặt của Thẩm Thanh Vi hiện ra trên màn hình.

Cô ta còn xinh đẹp hơn nửa năm trước, hay nói đúng hơn là tinh xảo hơn. Ngũ quan đã qua vi phẫu dưới lớp filter làm đẹp không một tì vết, mặc bộ đồ Chanel đời mới nhất, trên ngón áp út đeo một chiếc nhẫn kim cương cỡ bự — đó là chiếc nhẫn gia truyền dành cho con dâu trưởng của nhà họ Phó mà tôi từng thấy trong két sắt của Phó Hàn Xuyên.

“Nhà thiết kế Lâm Giọng Thẩm Thanh Vi nũng nịu, “Anh trai tôi bảo cô rất giỏi, nhưng tôi thấy cô còn trẻ quá, thật sự có thể thiết kế ra cảm giác mà tôi muốn không?”

“Thẩm tiểu thư muốn cảm giác gì?” Tôi điều chỉnh tai nghe, giọng nói đã qua bộ xử lý biến âm, trầm hơn giọng thật một chút.

“Phải đặc biệt, phải xa hoa, phải làm cho tất cả mọi người nhìn vào là biết ngay — chủ nhân của chiếc nhẫn này, là người được sủng ái.” Thẩm Thanh Vi chống cằm, ánh mắt đắc ý, “Hàn Xuyên đã nói rồi, hôn lễ phải tổ chức thật hoành tráng, nhẫn cưới đương nhiên cũng phải xứng tầm.”

Tôi nhẹ nhàng gõ bàn phím, mở vài bản thảo thiết kế ban đầu: “Xin Thẩm tiểu thư xem qua mấy mẫu này. Mẫu thứ nhất viên kim cương chính sử dụng viên kim cương xanh hình giọt nước hiếm có, xung quanh nạm một vòng kim cương trắng, tượng trưng cho sự thuần khiết và lòng chung thủy.”

Thẩm Thanh Vi bĩu môi: “Sến quá, đầy đường.”

“Mẫu thứ hai,” tôi chuyển trang, “Cảm hứng thiết kế đến từ bụi gai và hoa hồng. Vòng nhẫn làm thành hình gai góc, viên đá chính là đóa hồng tạc từ ngọc ruby — ngụ ý tình yêu phải trải qua gian nan thử thách mới có thể nở rộ.”

“Bụi gai?” Thẩm Thanh Vi cau mày, “Không may mắn. Tình yêu của tôi và Hàn Xuyên thuận buồm xuôi gió, lấy đâu ra gian nan thử thách?”

Tôi suýt bật cười thành tiếng.

Thuận buồm xuôi gió? Con đường lót bằng máu của tôi, đương nhiên là bằng phẳng rồi.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)