Chương 9 - Khi Bản Chất Bị Khơi Dậy

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

10

Ba người nhà họ Tiền được mời đi uống trà.

Họ được uống loại trà gì thì tôi không rõ.

Tôi chỉ biết rằng, kể từ cái ngày định mệnh ấy, ba người bọn họ đã hoàn toàn biến mất khỏi thế giới của chúng tôi, không bao giờ dám bén mảng tới làm phiền thêm một lần nào nữa.

Mãi về sau này tôi mới nghe chú Ba kể lại, chú cũng chẳng đánh đập gì chúng nó, chỉ cho cả nhà ngồi xem một bộ phim.

Nội dung phim kể về một kẻ nợ tiền không chịu trả lại còn thích giở trò lưu manh ăn vạ, cuối cùng vào một đêm trăng thanh gió lạnh ở bến cảng hoang vắng, kẻ đó đã bị nhét vào bao tải rồi có một chuyến đi xa không hẹn ngày về.

Xem phim xong, chú Ba lại giúp bọn họ tính toán lại sổ sách một lượt:

Năm mươi vạn tệ tiền nợ ngân hàng, mười vạn tệ tiền bồi thường tổn thất tinh thần, cộng thêm các khoản phí tổn thất ngày công, phí bảo an, phí điều dưỡng tinh thần mà nhà chúng tôi phải bỏ ra để xử lý mớ bòng bong này suốt những ngày qua…

Tính toán đâu ra đấy, không thừa một xu chẳng thiếu một cắc, vừa khéo cấn trừ sạch vào giá trị căn nhà cũ của hai ông bà già nhà họ Tiền.

Chú Ba cử người hỗ trợ chúng nó làm xong toàn bộ thủ tục sang tên đổi chủ căn nhà cũ. Tiền bán nhà vừa về tài khoản lập tức được chuyển đi thanh toán dứt điểm khoản nợ ngân hàng, số tiền còn dư lại được chuyển thẳng vào thẻ của Chu Minh Nguyệt.

Sau đó, chú mua sẵn cho ba người ba vé tàu hỏa về thẳng vùng quê nghèo heo hút của chúng nó. Là loại tàu hỏa chậm rãi toa xanh ngày xưa.

“Giúp người thì giúp cho trót,” chú Ba cười nói qua điện thoại, “Chú sợ bọn nó ở thành phố lớn không sống nổi, thôi thì đưa chúng nó về quê làm ruộng cho nó có tương lai.”

Đến đây, mọi rắc rối mang tên nhà họ Tiền đã được dọn dẹp sạch sẽ không tì vết.

Nhổ cỏ tận gốc, không để lại nửa hạt mầm tai họa.

Cuộc sống của nhà họ Chu cuối cùng cũng được trả lại sự bình yên vốn có.

À không, phải nói là bước sang một trang hoàn toàn mới thì đúng hơn.

Bầu không khí trong gia đình hòa thuận chưa từng thấy. Bố mẹ chồng nhìn tôi bằng ánh mắt vừa biết ơn lại vừa có phần nể sợ, cung kính.

Mẹ chồng thậm chí còn chủ động đề nghị muốn bàn giao lại toàn bộ tay hòm chìa khóa trong nhà cho tôi quản lý. Tôi cười xòa từ chối khéo, tôi chẳng có hứng thú gì với mấy đồng lương hưu của hai ông bà.

Người thay đổi nhiều nhất chính là Chu Minh Hiên.

Anh không còn là gã mọt sách yếu đuối chỉ biết vùi đầu vào đống sách vở nữa. Trải qua biến cố gia đình lần này, anh buộc phải trưởng thành, và cũng thực sự nhận thức được sự tàn khốc và phức tạp của thế giới thực tế bên ngoài.

Anh bắt đầu học cách quán xuyến những việc vặt trong nhà, học cách thể hiện bản lĩnh gánh vác của một người đàn ông trước mặt tôi.

Anh chủ động chạy đôn chạy đáo lo nốt các thủ tục giấy tờ nhà đất còn dang dở, định kỳ báo cáo tiến độ rõ ràng cho tôi nghe.

Dù nhiều lúc cách xử lý của anh vẫn còn vụng về, lóng ngóng, nhưng sự nỗ lực và thay đổi ấy của anh, tôi đều nhìn thấy rất rõ.

Anh bắt đầu tò mò về tất cả mọi thứ thuộc về tôi.

Anh thích quấn lấy tôi, hỏi han những câu chuyện thời thơ ấu.

Hỏi tôi lần đầu tiên đi đánh nhau là năm bao nhiêu tuổi.

Hỏi tôi cái con phố của tôi rốt cuộc đã từng xảy ra bao nhiêu truyền kỳ.

Tôi lười biếng tựa lưng vào ghế sofa, vừa nhâm nhi miếng táo anh gọt sẵn, vừa chậm rãi kể cho anh nghe:

Kể về chuyện năm xưa tôi dẫn theo một đám anh em chặn đầu thằng trùm trường cấp ba nghề ở trong con hẻm cụt, ép nó phải đứng đọc thuộc lòng bài thơ Mãn Giang Hồng mới cho về.

Kể về chuyện mẹ tôi – quý bà Phượng Hà – năm xưa oanh liệt một mình cầm dao rượt đuổi kẻ thù từ đầu phố đến cuối phố ra sao, để rồi đặt nền móng vững chắc cho vị thế bất khả xâm phạm của bà trên chốn giang hồ vùng này.

Kể về chuyện bố tôi – Tô Đại Cường – đã dùng những thủ đoạn thâm sâu bình lặng như nước nhưng không tốn một giọt máu nào để thâu tóm toàn bộ trật tự ngầm của đường Trường Thanh như thế nào.

Chu Minh Hiên nghe mà nuốt từng lời từng chữ, hai mắt sáng rực:

“Tô Tình ơi, gia đình em viết thành một cuốn sách được luôn đấy.”

“Tên sách anh cũng nghĩ xong rồi, đặt là Gia Đình Bố Già Đông Bắc đi!”

Tôi lườm anh một cái: “Bố già cái nỗi gì, nhà em là người làm ăn chân chính đàng hoàng nhé.”

“Dạ dạ phải rồi,” anh cười hì hì xáp lại gần, “Là người làm ăn chân chính, là nữ hoàng của anh.”

Còn Chu Minh Nguyệt, sau khi trải qua kiếp nạn này cũng như lột xác thành một con người hoàn toàn khác.

Con bé không còn là cô em chồng nhu nhược, nhẫn nhục, lúc nào cũng mang tâm lý thù địch với anh trai chị dâu như trước nữa.

Nó cắt phăng mái tóc dài nuôi nấng bao năm, thay vào đó là mái tóc ngắn cá tính và những bộ đồ thể thao năng động. Nó bắt đầu đi tập gym, đăng ký học boxing.

Nó bảo nó không muốn dựa dẫm vào bất kỳ ai nữa, nó phải tự mình trở nên mạnh mẽ, mạnh mẽ đến mức đủ sức tự bảo vệ lấy chính bản thân mình.

Con bé đã chủ động đến tìm tôi để nói lời xin lỗi.

Xin lỗi vì suốt ba năm qua đã luôn vô cớ gây sự, cay nghiệt với tôi.

“Chị dâu, em xin lỗi chị,” con bé đứng trước mặt tôi, cúi gập người thật sâu, “Trước đây là do em không hiểu chuyện, do em bị mù quáng nên mới luôn nhằm vào chị để gây khó dễ.”

“Em cứ tưởng chị gả vào nhà em là vì hám cái danh giá trí thức, muốn bòn rút của nhà em.”

“Đến bây giờ em mới hiểu ra, người thực sự được hời… chính là gia đình chúng em.”

Tôi đưa tay đỡ con bé dậy:

“Minh Nguyệt à, chuyện gì đã qua thì cứ để nó trôi qua đi.”

“Em nghĩ thông suốt được như thế này là tốt hơn bất cứ điều gì rồi.”

“Chúng ta là người một nhà mà.”

“Vâng!” Con bé gật đầu thật mạnh, trong khóe mắt lấp lánh ngấn lệ, “Từ nay về sau, chị là chị ruột của em! Đứa nào dám nói xấu chị nửa lời, em là đứa đầu tiên liều mạng với nó!”

Nhìn con bé, rồi nhìn sang Chu Minh Hiên cùng bố mẹ chồng đang đứng bên cạnh với nụ cười mãn nguyện, tôi biết rằng, cái gia đình này sau khi trải qua giông bão cuối cùng cũng đã nhìn thấy dải cầu vồng rực rỡ nhất.

Và kế hoạch “Cạo xương trị độc” của tôi cũng đã bước đến nốt nhạc cuối cùng:

“Đón chào cuộc đời mới.”

11

Cuộc đời mới của Chu Minh Nguyệt bắt đầu bằng một màn xé rách đầy dứt khoát.

Cuốn sổ chứng nhận kết hôn màu đỏ chói mắt kia đã bị chính tay con bé xé nát vụn thành từng mảnh nhỏ.

Con bé không hề rơi một giọt nước mắt nào, trái lại còn cười rất tươi.

Cứ như thể nó vừa xé nát đi bản thân ngu xuẩn của quá khứ.

Xé nát đi cơn ác mộng kinh hoàng không bao giờ muốn quay đầu nhìn lại.

Những mảnh vụn lả tả rơi khỏi đầu ngón tay con bé, bay tán loạn trong làn gió chiều.

“Vĩnh biệt nhé, Tiền Bân.”

“Vĩnh biệt tháng năm thanh xuân mù quáng của tôi.”

Con bé quay người lại, nhìn về phía chúng tôi, nở một nụ cười rạng rỡ:

“Anh trai, chị dâu, bố, mẹ… con về rồi đây!”

Khoảnh khắc ấy, ánh nắng hoàng hôn rải nhẹ lên người con bé, tựa như dát lên một lớp viền vàng lấp lánh của sự tái sinh.

Để ăn mừng Chu Minh Nguyệt làm lại cuộc đời, và cũng để chúc mừng gia đình chúng tôi đã hoàn toàn quét sạch mọi phiền toái, tôi quyết định tổ chức một bữa tiệc thật hoành tráng.

Địa điểm được chọn ngay tại địa bàn của tôi: con phố phía sau đường Trường Thanh.

Con phố ẩm thực huyền thoại được vô số các blogger ẩm thực ca ngợi là “nơi trú ngụ tâm hồn lúc nửa đêm”.

Chỉ một cuộc điện thoại của tôi gọi tới, chú Ba lập tức cho dọn sạch khu vực trung tâm đắc địa nhất của một quán nướng ngoài trời.

Bố tôi thì đích thân mở cửa tiệm “Hàn Mặc Thư Trai”, khiêng ra mấy bình rượu quý được ủ lâu năm.

Mẹ tôi – quý bà Phượng Hà – thậm chí còn đích thân ra tay chỉ đạo đám người dưới trướng trang trí không gian quán thật náo nhiệt.

Chập tối.

Đèn đường bắt đầu sáng rực.

Cả con phố ẩm thực rộn rã tiếng người nói cười, khói nướng bốc lên nghi ngút đậm đà phong vị nhân gian.

Hai gia đình chúng tôi lần đầu tiên ngồi quây quần bên nhau trong một không gian như thế này.

Tôi cởi bỏ chiếc váy liền dịu dàng, khoác lên mình chiếc áo khoác da yêu thích cùng chiếc quần jeans rách gối.

Chu Minh Hiên nhìn tôi trân trân, mắt không chớp lấy một cái:

“Vợ ơi… em ngầu quá đi mất.”

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)