Chương 2 - Khi Bản Chất Bị Khơi Dậy
02
Ánh mắt bố tôi – Tô Đại Cường – quét qua khuôn mặt tái nhợt còn vương vệt nước mắt của Chu Minh Hiên, đôi mày rậm khẽ nhíu lại.
Ông không nói nửa lời, chỉ lẳng lặng lăn hai quả óc chó trong tay kêu lách cách.
Mẹ tôi – quý bà Phượng Hà – thì không giữ kẽ như thế.
Bà nện đôi giày cao gót cộp cộp bước thẳng tới trước mặt tôi, giơ tay tát nhẹ một cái vào vai tôi.
Lực đánh không mạnh, chỉ đong đầy sự xót xa.
“Cái con ranh này!”
“Ba năm trời! Đến một cuộc điện thoại cũng không thèm gọi về! Tao còn tưởng mày bị người ta bắt cóc bán lên vùng cao rồi cơ đấy!”
“Xem cái mặt hốc hác gầy gò thế kia kìa, nhà họ Chu bỏ đói mày đấy à?”
Sống mũi tôi cay xè, nước mắt chực trào ra.
Nhưng tôi cố kìm lại. Bây giờ không phải lúc để yếu lòng.
“Mẹ, lo việc chính trước đã.”
Mẹ tôi lúc này mới liếc mắt sang Chu Minh Hiên đang co rúm sau lưng tôi.
Bà đánh giá anh từ đầu đến chân như đang thẩm định một món đồ cổ sắp đem ra đấu giá.
Cuối cùng, ánh mắt bà dừng lại ở chiếc kính vỡ tan tành của anh.
“Cậu là Minh Hiên?”
Chu Minh Hiên giật bắn mình, theo phản xạ gật đầu lia lịa:
“Cháu… cháu chào bác gái ạ.”
“Chào cái khỉ mốc!” Mẹ tôi cất cao giọng oanh vàng, “Con gái tao gả cho cậu là để cậu chà đạp nó thế này à? Ngay cả em gái ruột của mình mà cũng không bảo vệ nổi, cậu có đáng mặt đàn ông không!”
Mặt Chu Minh Hiên thoắt cái đỏ bừng vì xấu hổ, rồi lại chuyển sang trắng bệch.
Bố tôi bước lại gần, vỗ nhẹ lên vai mẹ:
“Được rồi Phượng Hà, đừng dọa con nó sợ.”
Ông quay sang nhìn tôi, ánh mắt trầm ổn:
“Người đâu rồi?”
“Ở trên tầng ạ, bố mẹ chồng con đang trông nom.”
“Nói rõ đầu đuôi ngọn ngành xem nào.”
Tôi tóm tắt câu chuyện của Chu Minh Nguyệt bằng những câu từ ngắn gọn nhất:
Bạo hành, sảy thai, lừa đảo chiếm đoạt nhà cửa.
Tôi kể bằng một tông giọng bình thản, không thêm thắt cảm xúc.
Thế nhưng sắc mặt của bố mẹ tôi thì dần lạnh ngắt như tiền.
Chú Hai tôi siết chặt nắm đấm, khớp xương kêu răng rắc:
“Mẹ kiếp, dám động vào người nhà thông gia họ Tô này à? Chán sống rồi!”
Chú Ba còn nóng tính hơn: “Anh, chị, có địa chỉ chưa? Giờ em qua bẻ gãy chân thằng ranh con đấy luôn!”
“Im miệng.” Bố tôi quát khẽ một tiếng.
Ông nhìn tôi: “Tình Tình, con muốn xử lý thế nào?”
Câu này, từ bé đến lớn ông luôn hỏi tôi như vậy. Mỗi lần tôi đi đánh nhau với ai, bất kể đúng sai, câu đầu tiên ông hỏi bao giờ cũng là: Con muốn giải quyết thế nào.
Tôi nhìn lên tòa nhà bệnh viện, giọng lạnh tanh:
“Thứ nhất, đón người.”
“Thứ hai, lấy lại nhà.”
“Thứ ba, bắt bọn chúng phải trả giá đắt.”
“Được.” Bố tôi gật đầu dứt khoát, không thừa thãi một lời.
Ông quay sang mấy thanh niên áo đen:
“Tiểu Ngũ, cậu dẫn hai đứa nữa lên gặp thông gia, bảo vệ họ cẩn thận, đừng để ông bà ấy hoảng sợ.”
“Rõ, anh Cường!”
“Chú Hai, chú Ba, hai đứa đi theo anh.”
“Tình Tình, con với chồng con lên xe của bố.”
Mệnh lệnh rõ ràng, hành động chớp nhoáng.
Tôi kéo Chu Minh Hiên – lúc này người đã cứng đơ như khúc gỗ – ngồi vào hàng ghế sau chiếc xe địa hình rộng thênh thang của bố.
Trong xe im ắng đến rợn người, chỉ có tiếng lăn óc chó lách cách đều đặn của bố tôi.
Chu Minh Hiên ngồi bên cạnh tôi, người cứng ngắc, thở cũng không dám thở mạnh.
Anh len lén liếc nhìn tôi, ánh mắt tràn ngập sự xa lạ và sợ hãi.
“Tô Tình…” anh lí nhí gọi.
“Sao anh?”
“Bố em… thật sự mở tiệm sách à?”
“Đúng mà,” tôi gật đầu, “Tiệm ‘Hàn Mặc Thư Trai’ to nhất đường Trường Thanh là của bố em mở đấy.”
Anh run run chỉ tay ra ngoài cửa sổ, hướng về hai chiếc xe đang chạy song song cùng những gương mặt bặm trợn bên trong: “Thế còn… mấy người kia?”
“À, họ ấy à?” Tôi cười mỉm, từ tốn giải thích cho anh:
“Chú Hai em là chủ chuỗi cửa hàng khóa lớn nhất thành phố này, kiêm Chủ tịch danh dự Hiệp hội Mở khóa, giang hồ gọi là ‘Vua Mở Khóa’.
Chú Ba em là Tổng giám đốc khu chợ đầu mối tổng hợp Nam Thành, nguyên con phố ẩm thực kia là do chú ấy quản lý.
Còn mấy anh em bên ngoài là nhân viên nhà em, phụ trách an ninh cho tiệm sách… và vài cơ sở kinh doanh ngoài lề khác.”
Miệng Chu Minh Hiên há hốc thành hình chữ O.
Dường như chợt nhớ ra điều gì, mặt anh càng tái mét hơn:
“Con phố ẩm thực… Nam Thành?”
“Ừm,” tôi nói tiếp hộ anh, “Sạp thịt lợn của nhà thằng Tiền Bân ngoài chợ, tình cờ lại nằm đúng địa bàn quản lý của chú Ba em.”
Chu Minh Hiên hoàn toàn câm nín. Anh nhìn tôi như thể đang nhìn một quái vật ngoài hành tinh.
Tôi hiểu chứ.
Một người vợ đầu ấp tay gối giả làm thỏ trắng ngoan ngoãn suốt ba năm trời, bỗng chốc hóa thành sói xám đầu đàn, ai mà chẳng cần thời gian để hoàn hồn.
Đoàn xe nhanh chóng tới khu chung cư Hạnh Phúc.
Đây là một khu tập thể cũ kỹ, đường sá chật hẹp. Ba chiếc xe to đùng vừa đỗ xịch dưới chân tòa nhà đã bít kín cả lối đi.
Hàng xóm đi ngang qua ai nấy đều ngoái lại nhìn, chỉ trỏ xì xào.
Chúng tôi đồng loạt bước xuống xe.
Bố tôi đi đầu, dáng vẻ ung dung tự tại Mẹ tôi khoác tay ông, cằm khẽ nâng lên như một nữ hoàng đang đi thị sát lãnh địa. Chú Hai chú Ba kè kè hai bên như cặp hộ pháp. Tôi kéo Chu Minh Hiên lững thững theo sau.
Cái đội hình này quả thực hoàn toàn lạc quẻ với một khu chung cư cũ kỹ, yên bình.
Đến chân cầu thang tòa 3, đơn nguyên 2, bố tôi dừng bước, ngước nhìn lên:
“Phòng 1101, tầng cao nhất.”
Ông quay lại nhìn tôi: “Gõ cửa, hay đạp cửa xông vào?”
Tôi nhìn cánh cửa sắt đóng chặt của khu nhà, khóe môi nhếch lên một nụ cười lạnh lẽo:
“Nói chuyện với phường vô lại thì cần gì khách sáo.”
Tôi quay sang chú Hai:
“Chú Hai, trông cậy vào chú đấy.”
Chú Hai toét miệng cười, lộ ra hai hàm răng trắng bóc. Chú rút từ trong túi áo ra một bao da nhỏ, mở ra bên trong là cả một hàng dụng cụ bằng kim loại sáng loáng.
Chú bước lên, cặm cụi vào ổ khóa cổng khu nhà.
Chu Minh Hiên đứng bên cạnh trố mắt nhìn, lắp bắp:
“Đây… đây là cạy khóa à? Làm thế này là vi phạm pháp luật đấy!”
Mẹ tôi – quý bà Phượng Hà – quay ngoắt lại, lườm anh cháy mặt:
“Cạy khóa cái gì? Đọc sách nhiều quá hóa lú rồi hả con rể?”
“Đây người ta gọi là ‘kỹ thuật mở khóa không tì vết’, là bằng sáng chế độc quyền của chú Hai mày đấy!”
Nói đoạn, bà ngừng lại một nhịp, giọng đầy bá khí:
“Hơn nữa, trên địa bàn của nhà họ Tô này, lời con gái tao nói ra chính là luật!”
Thế giới quan của Chu Minh Hiên hôm nay chính thức vỡ vụn hết lần này đến lần khác. Anh nhìn tôi bằng ánh mắt phức tạp đến cùng cực.
Tôi chẳng buồn để ý. Ánh mắt tôi xuyên qua bóng tối của cầu thang, ghim chặt vào cánh cửa phòng 1101 sắp sửa được mở toang trên kia.
Tiền Bân.
Nhà họ Tiền.
Bà nội mày tới rồi đây.
Cạch.
Một tiếng động thanh thúy vang lên.
Cánh cửa sắt khu nhà đã bật mở.
03
Cả đoàn người chúng tôi rảo bước vào trong lối cầu thang.
Khu nhà cũ kỹ, vôi vữa bong tróc từng mảng, không khí thoang thoảng mùi ẩm mốc khó chịu. Đèn cảm ứng trên tường chập chờn khi mờ khi tỏ, chiếu rọi lên từng khuôn mặt đằng đằng sát khí.
Chu Minh Hiên căng thẳng đến mức lòng bàn tay ướt đẫm mồ hôi, bám riết lấy gấu áo tôi.
Bố tôi đi đầu tiên, bước chân thong thả nhịp nhàng, tiếng giày da nện xuống nền xi măng phát ra những âm thanh trầm đục, vang vọng khắp hành lang.
Lên đến tầng 11.
Cánh cửa chống trộm màu đỏ của phòng 1101 đóng im ỉm. Bên trong loáng thoáng vọng ra tiếng tivi rôm rả và tiếng cười the thé của phụ nữ.
Xem chừng tâm trạng chúng nó đang vui vẻ lắm.
Chú Ba tính tình nóng như lửa, hùng hổ xắn tay áo định lao lên đập cửa thì bị bố tôi liếc mắt ngăn lại.
Bố hất cằm về phía chú Hai.
Chú Hai hiểu ý ngay tắp lự, lại lôi bộ đồ nghề bảo bối ra.
Mí mắt Chu Minh Hiên giật liên hồi: “Lại mở nữa à?”
Mẹ tôi hừ lạnh một tiếng: “Chứ sao? Đợi mày đứng đây tụng kinh niệm phật cho chúng nó mở cửa chắc?”
Lần này, tốc độ của chú Hai còn nhanh hơn.
Chưa đầy mười giây.
Cạch.
Ổ khóa chống trộm trị giá hàng vạn tệ trong tay chú chẳng khác nào miếng đậu phụ non.
Bố tôi đẩy cửa bước vào.
Cảnh tượng đập vào mắt khiến ngọn lửa giận trong lòng tất cả chúng tôi bùng lên ngùn ngụt.
Giữa phòng khách, một mụ đàn bà béo núc ních đang gác chân chữ ngũ trên ghế sofa, vừa cắn hạt dưa vừa xem phim, vỏ dưa nhổ bừa bãi đầy sàn nhà.
Một gã đàn ông gầy gò ốm yếu – đích thị là thằng Tiền Bân – đang bưng đĩa hoa quả từ trong bếp bước ra.
Nhìn thấy đám người chúng tôi bất thình lình xuất hiện ở cửa, hắn sững sờ đánh rơi cả đĩa táo:
“Các người là ai? Sao lại vào được đây?”