Chương 1 - Khi Bản Chất Bị Khơi Dậy
Để gả vào gia đình trí thức nề nếp, tôi đã nhịn nhục đóng vai dịu hiền suốt ba năm trời.
Không đánh nhau, không chửi bậy, đeo tạp dề vào là cắm đầu cắm cổ suốt ba năm.
Cho đến khi cô em chồng bị nhà chồng bạo hành đến mức sảy thai.
Mẹ chồng tôi khóc nấc lên: “Thôi bỏ đi con, nhà mình đấu không lại chúng nó đâu.”
Chồng tôi thì vỡ nát cả kính mắt, ngồi bệt dưới đất: “Hay là báo công an đi em, giải quyết theo đúng trình tự pháp luật.”
Tôi cởi phăng cái tạp dề ra, móc điện thoại:
“Bố, mẹ, có kèo rồi này.”
Mười phút sau, ba chiếc xe hầm hố chặn đứng dưới chân tòa nhà kẻ thủ ác.
Chồng đứng nép sau lưng tôi, giọng run bần bật: “Vợ ơi… chẳng phải nhà em mở tiệm sách thôi sao?”
Tôi cười khẩy: “Tiệm sách á? Nguyên cả cái con phố ẩm thực phía sau tiệm sách đó cũng là của nhà em đấy.”
01
Hành lang bệnh viện nồng nặc mùi thuốc sát trùng đến nghẹt thở.
Mẹ chồng tôi quỵ ngã trên băng ghế dài, nước mắt đã cạn kiệt, chỉ còn lại những tiếng nấc nghẹn ngào.
“Đều tại mẹ… Đều tại mẹ ngày xưa mù quáng đồng ý mối hôn sự này.”
Bố chồng đứng bên cửa sổ, châm hết điếu thuốc này đến điếu thuốc khác, tàn thuốc rụng đầy dưới chân.
“Tạo nghiệp… đúng là tạo nghiệp mà.”
Chồng tôi – Chu Minh Hiên, một giảng viên đại học lúc nào cũng đeo kính gọng vàng nho nhã – giờ đây đang ngồi thụp ở góc tường. Kính rơi vỡ tan tành dưới đất, mặt kính nứt toác như mạng nhện.
“Báo công an đi, chúng ta giải quyết theo pháp luật,” giọng anh khản đặc, nghẹn ngào như chực khóc.
Mẹ chồng đột ngột ngẩng phắt dậy, đôi mắt đỏ ngầu vằn lên tia máu nhìn anh:
“Báo công an? Minh Hiên, con điên rồi à!”
“Cả nhà họ Tiền toàn phường đầu gấu mặt dày! Em gái con vẫn đang nằm trong tay chúng nó, con báo công an là muốn dồn nó vào đường chết hả?”
“Cái nhà đấy chuyện táng tận lương tâm gì mà chẳng dám làm!”
Chu Minh Hiên đau đớn ôm đầu: “Vậy phải làm sao bây giờ? Mẹ bảo con phải làm sao? Minh Nguyệt suýt chút nữa là mất mạng rồi!”
Mẹ chồng vừa khóc vừa lắc đầu: “Thôi nhịn đi con, nhà mình đấu không lại đâu.”
“Đón Minh Nguyệt về, căn nhà kia coi như thí cho chó gặm.”
“Mình là người có học, nói lý lẽ làm sao được với cái loại lưu manh vô lại ấy.”
Tôi đứng lặng lẽ phía sau họ, trên người vẫn đang đeo chiếc tạp dề hoa nhí từ lúc nấu bữa sáng, còn vương chút bột mì.
Tôi về làm dâu nhà họ Chu tròn ba năm.
Để xứng với cái danh “dòng dõi gia giáo nề nếp” của nhà họ, tôi đã cất hết đống áo da đinh tán, giấu tiệt mấy đôi bốt hầm hố sâu trong đáy tủ.
Tôi tập nói năng nhỏ nhẹ thỏ thẻ.
Tôi học nấu nướng, học thưởng trà.
Tôi học cả cách nín nhịn, cam chịu.
Chu Minh Hiên thích nhất là ngắm nhìn bóng lưng tôi bận rộn trong bếp với chiếc tạp dề, anh bảo cảnh tượng đó là “bình yên nơi trần thế, xoa dịu lòng phàm nhân”.
Tròn ba năm trời, tôi chưa từng to tiếng đỏ mặt với ai lấy một lần, nửa câu chửi thề cũng chưa từng thốt ra.
Cả nhà chồng đều khen tôi hiền thục nết na, hiểu lễ nghĩa biết điều, đúng chuẩn người con gái ngoan hiền được nuôi dạy từ một gia đình “mở tiệm sách” gia cảnh bậc trung.
Nhưng giờ phút này, nhìn mẹ chồng yếu đuối nhu nhược, bố chồng bất lực thở dài, cùng người chồng chỉ biết lặp đi lặp lại câu “giải quyết theo pháp luật”…
Pháp luật á?
Đối với cái loại người như nhà họ Tiền, pháp luật chỉ là giới hạn đáy, là tấm màn che đậy cuối cùng của chúng nó.
Mà muốn trị lũ vô lại, trước hết phải xé toạc tấm màn che ấy ra, rồi giẫm nát cái giới hạn của chúng nó dưới chân!
Em chồng tôi – Chu Minh Nguyệt – đang nằm bất động trong phòng bệnh.
Cưới nhau chưa đầy một năm, con bé đã bị thằng chồng tên Tiền Bân đánh đập dã man đến mức sảy thai.
Trước khi cưới, nhà chồng tôi đã trả thẳng toàn bộ tiền mua cho con bé một căn hộ tân hôn. Thế nhưng thằng Tiền Bân dùng lời ngon tiếng ngọt dụ dỗ con bé thêm tên nó vào sổ đỏ, sau đó viện cớ tài sản chung của vợ chồng để đem căn nhà đi thế chấp vay ngân hàng, cuỗm sạch tiền ra ngoài.
Bây giờ, con thì mất, nhà cũng sắp rơi vào tay kẻ khác.
Nhà họ Tiền thậm chí còn bắn tin đe dọa: nếu Chu Minh Nguyệt dám ly hôn, chúng nó sẽ khiến con bé không lấy lại được một cắc, còn bôi nhọ cho con bé thân bại danh liệt.
“Thôi bỏ đi.”
Ba chữ này như mũi kim nhọn hoắt, đâm thủng quả bóng nhẫn nhịn mà tôi đã cố công kìm nén suốt ba năm qua.
Tôi đưa tay, tháo chiếc tạp dề trên người xuống.
Mảnh vải tượng trưng cho sự “hiền thục nết na” ấy được tôi cẩn thận gấp gọn lại, đặt ngay ngắn lên băng ghế dài ngoài hành lang.
Động tác nhẹ nhàng, dứt khoát.
Chu Minh Hiên ngẩng đầu lên, đôi mắt nhòe lệ nhìn tôi ngơ ngác.
Tôi không nhìn anh.
Tôi lôi chiếc điện thoại từ trong túi xách ra, vuốt màn hình, tìm dãy số mà suốt ba năm trời chưa từng bấm gọi.
Đầu dây bên kia bắt máy cực nhanh.
Giọng nói quen thuộc, hào sảng đậm chất Đông Bắc vang lên giòn giã:
“Con gái rượu đấy à? Sao tự dưng nhớ ra gọi cho bố thế? Tiệm sách rách lại làm ăn ế ẩm rồi à?”
Tôi hít một hơi thật sâu, đè nén sự nghẹn ngào nơi cổ họng, giọng nói cất lên bình thản đến lạ lùng:
“Bố.”
“Mẹ có ở cạnh bố không?”
“Có chứ, mẹ mày đang vừa cắn hạt dưa vừa xem phim truyền hình đây này, có chuyện gì thế?”
Tôi loáng thoáng nghe tiếng mẹ vọng lại qua ống nghe: “Ai đấy? Con gái mình à? Bảo nó xách mông về nhà ngay, giả vờ làm tiểu thư khuê các mãi, mềm nhũn cả xương cốt rồi đấy!”
Tôi khẽ nhếch khóe môi, nở một nụ cười đã ba năm rồi chưa từng xuất hiện.
Một nụ cười lạnh buốt như băng tuyết phương Bắc:
“Bố, mẹ.”
“Có việc rồi.”
Đầu dây bên kia im bặt đúng một giây.
Ngay sau đó là tiếng ghế cọ xát ken két trên mặt sàn khi bố tôi bật dậy thật mạnh.
“Địa chỉ.”
“Bệnh viện trung tâm thành phố, khu nội trú tòa A, tầng 11.”
“Rõ. Thông tin đối tượng.”
“Tiền Bân và bố mẹ nó. Ở khu Hạnh Phúc Nam Thành, tòa 3, đơn nguyên 2, phòng 1101. Chính là căn nhà trước hôn nhân của Minh Nguyệt.”
“Được. Mười phút nữa có mặt.”
Tút… tút…
Cuộc gọi kết thúc vỏn vẹn chưa đầy ba mươi giây.
Chu Minh Hiên ngây người nhìn tôi, miệng há hốc, quên cả khóc.
“Tô Tình… em vừa gọi điện cho ai thế?”
“Nhà em… chẳng phải mở tiệm sách thôi sao?”
Tôi nhìn thẳng vào mắt anh, từng câu từng chữ rõ ràng rành mạch:
“Đúng vậy.”
“Tiệm sách ở đường Trường Thanh. Còn cả con phố ẩm thực dài ngoằng phía sau đường Trường Thanh ấy, cũng là của nhà em.”
Mười phút sau.
Không thừa một phút, chẳng thiếu một giây.
Ba chiếc xe địa hình màu đen tuyền lừng lững trờ tới, đỗ xịch dưới chân tòa nhà bệnh viện.
Không hề bấm còi, nhưng khí thế toát ra bức người đến ngột ngạt.
Tôi dẫn Chu Minh Hiên bước xuống sảnh.
Cửa xe bật mở.
Bố tôi bước xuống, mặc bộ đồ Đường trang màu đen tuyền, tay thong thả lăn hai viên quả óc chó, ánh mắt bình thản sâu hoắm.
Mẹ tôi – người ta hay gọi là “quý bà Phượng Hà” – mái tóc uốn lọn bồng bềnh, khoác áo lông thú sang chảnh, khí chất ngút trời như bước ra từ phim ảnh.
Đi sau là chú Hai và chú Ba của tôi: một người đầu trọc lốc, cổ đeo chuỗi tràng hạt to hơn cả cổ tay tôi; người kia mặc áo ba lỗ phong cách thợ máy, cơ bắp cuồn cuộn nổi rõ từng múi.
Phía sau họ là mấy cậu thanh niên mặc đồng phục áo phông đen, dáng người thẳng tắp, ánh mắt sắc lẹm đầy sát khí.
Chu Minh Hiên đứng nép sát sau lưng tôi, hai bắp chân run lẩy bẩy.
Anh túm chặt lấy cánh tay tôi, giọng lạc đi:
“Vợ ơi… đây toàn là… nhân viên tiệm sách nhà em đấy à?”
Tôi cười.
Một nụ cười xuất phát từ tận đáy lòng, mang theo chút ngang tàng, ngỗ ngược vốn có:
“Không.”
“Họ đến đây… là để giúp chúng ta nói chuyện đạo lý.”