Chương 5 - Khi Ánh Sáng Tắt Lịm

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Chỉ nhớ cô ấy có một hộp cát màu rất đẹp, để tôi đặt những mô hình người nhỏ trong khay cát.

Tôi nhớ mình đặt một người rất nhỏ, xung quanh là một vòng tường rất cao.

Chuyên gia tư vấn hỏi: “Bức tường đang bảo vệ cô bé, hay đang nhốt cô bé?”

Tôi không nói rõ được.

Ba tuổi quá nhỏ, không thể nói rõ những thứ phức tạp đó.

Nhưng sau này có một ngày, tôi tháo những bức tường đó ra trong khay cát.

Đặt rất nhiều, rất nhiều mô hình người khác bên cạnh người nhỏ.

Tôi chỉ vào những mô hình đó nói: “Đây là bố, đây là mẹ, đây là ông bà nội, đây là anh trai, đây là các anh họ.”

Chuyên gia tư vấn hỏi: “Họ đang làm gì?”

Tôi nghĩ một lúc.

“Đứng.”

“Đứng ở đâu?”

“Đứng bên cạnh. Không cho người xấu đi tới.”

Chuyên gia tư vấn cười một chút.

Hôm đó cô ấy nói với mẹ rằng tình hình hồi phục tốt hơn dự đoán.

Mẹ khóc.

13

Người thay đổi lớn nhất là anh trai.

Trước khi xảy ra chuyện, trong học thuật anh lạnh lùng, lý trí, hiệu suất cao, giống như mãi mãi sẽ không bị cảm xúc quấy nhiễu.

Sau khi xảy ra chuyện —

Anh từ bỏ tất cả chức vụ học thuật kiêm nhiệm không cần thiết.

Từ chối lời mời của hai hội nghị quốc tế.

Nén công việc ở phòng thí nghiệm xuống trong vòng sáu tiếng mỗi ngày.

Thời gian còn lại, toàn bộ dùng để ở bên tôi.

Anh đi học các khóa tâm lý học trẻ em.

Không phải xem qua loa, mà là nghiêm túc đăng ký tín chỉ, đến khoa giáo dục nghe giảng dự thính cả một học kỳ.

Anh học cách trò chuyện với trẻ con ba tuổi.

Cách nhận biết phản ứng né tránh sau sang chấn.

Cách xây dựng lại cảm giác an toàn khi không tạo áp lực.

Anh không bao giờ giao tôi ở riêng cho bất kỳ người ngoài nào nữa.

Không bao giờ nữa.

Có một lần khoa của anh liên hoan, một nữ đồng nghiệp muốn bế tôi.

Tay còn chưa chạm đến, anh đã kéo tôi về.

Động tác không lớn, nhưng thái độ rất rõ ràng.

Nữ đồng nghiệp đó cười gượng.

Anh không giải thích.

Anh chỉ đổi tư thế bế tôi, để mặt tôi vùi vào hõm vai anh, bàn tay đỡ sau gáy tôi.

Rất vững.

“Nhụy Hi sợ người lạ.”

Đây là cách giải thích thống nhất của anh với người ngoài.

Thật ra không phải tôi sợ người lạ.

Là anh sợ.

Anh còn sợ hơn cả tôi.

14

Năm năm tuổi, tôi đi học mẫu giáo.

Anh trai đích thân khảo sát bảy trường mẫu giáo.

Không phải xem cơ sở vật chất, mà là xem phạm vi phủ sóng camera.

Cuối cùng chọn một trường có camera phủ kín hành lang, phủ kín lớp học, ngay cả khu hoạt động ngoài trời cũng có camera không góc chết.

Anh còn nói chuyện riêng với hiệu trưởng một lần, nội dung không ai biết.

Chỉ biết từ đó về sau, mức độ chú ý của giáo viên đối với tôi rõ ràng cao hơn những bạn nhỏ khác.

Không phải chăm sóc đặc biệt.

Mà là bảo đảm an toàn tuyệt đối.

Năm bảy tuổi, tôi đã không còn hay gặp ác mộng nữa.

Dấu vết trên cổ tay đã biến mất từ lâu.

Da tôi rất trắng, không nhìn ra bất cứ điều gì từng xảy ra.

Nhưng có những thứ vẫn lưu lại trong ký ức cơ thể.

Ví dụ như có người đột nhiên chạm vào tôi từ phía sau, tôi vẫn sẽ theo bản năng co người lại.

Ví dụ như trong không gian kín, nếu chỉ có tôi và một người phụ nữ trưởng thành không quen, tôi sẽ vô thức tựa lưng vào tường.

Ví dụ như — đến tận bây giờ, tôi vẫn không thể để người khác chạm vào cổ tay mình.

Những chuyện này, mỗi người trong nhà đều biết.

Không ai từng nói một câu “con nên buông xuống rồi”.

Họ chỉ lặng lẽ, vững vàng ở bên cạnh tôi.

Bố vẫn gọi tôi là biến số nhỏ.

Mỗi lần muốn xoa đầu tôi, ông đều để tôi nhìn thấy tay ông trước.

Mẹ tắm cho tôi đến tận khi tôi bảy tuổi rưỡi, cho đến lúc tôi nói “con muốn tự tắm”.

Bà chỉ muốn tận mắt xác nhận trên người tôi không có vết thương mới.

Ông nội lùi tiệc mừng được đề cử Nobel của mình lại hai ngày.

Bởi vì trùng với ngày phụ huynh tham quan lớp của tôi.

Phóng viên hỏi ông vì sao.

Ông nói: “Tiết mục biểu diễn của cháu gái tôi quan trọng hơn nhận giải.”

15

Mười hai tuổi.

Học kỳ đầu tiên của cấp hai, trong lớp có một bạn nữ vì ghen tị với thành tích của tôi nên từng chặn tôi trong nhà vệ sinh một lần.

Không động tay, chỉ đẩy tôi một cái, nói vài câu khó nghe.

Đổi lại là người khác, có thể sẽ thấy đây là chuyện nhỏ.

Nhưng ngay khoảnh khắc bị đẩy —

Cả người tôi cứng đờ.

Buổi chiều năm ba tuổi ấy quay trở lại.

m thanh cửa ban công khép lại.

Nụ cười của Tống Di trước khi buông tay.

Tay tôi đang run.

Lúc tan học, anh trai đến đón tôi.

Anh chỉ nhìn một cái đã nhận ra.

“Sao thế?”

Anh ngồi xổm xuống, nhìn ngang tầm mắt tôi.

Nghiên cứu sinh tiến sĩ hai mươi bảy tuổi, ở cổng trường trước một nhóm phụ huynh, ngồi xổm xuống nhìn em gái mười hai tuổi, không hề mất tự nhiên.

“Nhụy Hi, nhìn anh.”

Tôi nhìn anh.

“Ai?”

Tôi hé miệng.

Không phải không muốn nói, mà là cảm giác đó lại quay về — nói ra cũng vô dụng, nói ra sẽ càng tệ hơn.

“Bé Hi.”

Anh gọi tên thân mật của tôi.

Giọng rất nhẹ, giống như giọng anh đọc truyện tranh dưới đèn ngủ năm tôi năm tuổi.

“Đây là cổng trường. Xung quanh toàn là người. Anh đang ở trước mặt em.”

Anh xoay lòng bàn tay lên, mở ra, đặt trước mặt tôi.

“Em nhìn đi, tay anh ở đây. Khi nào muốn nắm thì nắm.”

CHƯƠNG 6 – ẤN ĐỂ ĐỌC TIẾP:

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)