Chương 2 - Khế Ước Thân Tử

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Ba tôi giảng hòa:

“Chẳng phải chỉ là tăng tiền sinh hoạt thôi sao? Ba cho…”

“Không được cho!” mẹ tôi giật lấy điện thoại của ông, “Để nó chết đói đi! Tôi coi như chưa từng sinh ra đứa con gái này!”

Lý Thanh Tuyền thong thả sơn móng tay: “Chị, mau xin lỗi đi, năm trăm đã nhiều lắm rồi.”

Tôi tát một cái vào mặt cô ta.

m thanh giòn tan.

Tất cả mọi người đều sững sờ.

“Cô câm miệng cho tôi!” tôi nhìn chằm chằm cô ta, “Mỗi tháng tiền sinh hoạt của cô hơn một vạn, tưởng tôi không biết sao?”

Mẹ tôi vội vàng kéo Lý Thanh Tuyền ra sau lưng che chở.

Ánh mắt nhìn tôi tràn đầy căm hận:

“Thì sao chứ! Em gái cô vừa ngoan vừa nghe lời! Cô mà được một phần vạn khiến người ta bớt lo như em gái cô, tôi cũng không đến nỗi thế này, nói cho cùng vẫn là cô tự mình không có chí tiến thủ!”

Bà ta càng nói càng hùng hồn:

“Tôi thật sự hối hận vì đã sinh ra cô! Vốn dĩ chúng tôi chỉ cần một mình Thanh Tuyền là đủ rồi, cô quay về làm gì? Cô mà chết luôn ở quê thì tốt biết mấy, như vậy tất cả chúng tôi đều bớt đi một gánh nặng…”

Ba tôi ho khan mấy tiếng thật mạnh, mẹ tôi đột ngột im bặt.

Tôi cười lạnh: “Nói tiếp đi! Bao nhiêu năm rồi cuối cùng bà cũng nói ra lời trong lòng rồi!”

Lúc tôi sinh ra, kinh tế ba mẹ túng thiếu, họ gửi tôi về quê cho bà nội nuôi, còn mình ra ngoài làm ăn.

Hai năm sau, họ sinh thêm em gái tôi, đồng thời việc làm ăn của ba mẹ cũng ngày càng khấm khá, kiếm được một khoản tiền lớn.

Ba mẹ rất vui, coi em gái là ngôi sao may mắn nhỏ, họ đổi sang nhà mới, cho em gái vào học trường mẫu giáo tốt nhất, hoàn toàn quên mất còn có tôi, đứa con gái này.

Mãi đến năm tôi bảy tuổi, bà nội qua đời, tôi mới được đón về bên ba mẹ.

Lý Thanh Tuyền trông như một con búp bê xinh đẹp, tính cách hoạt bát, lại đa tài đa nghệ, còn tôi đứng bên cạnh em ấy, mặc chiếc áo khoác không vừa người, gặp ai cũng vô thức nở nụ cười lấy lòng, ba mẹ rất khinh thường kiểu hành vi đó của tôi.

Tôi không có bàn chải đánh răng của riêng mình, không có bát đũa của riêng mình, ban đêm ngủ trên sàn phòng ba mẹ, có lúc cùng ra ngoài, người khác chỉ vào tôi hỏi: “Đây là ai vậy?” mẹ tôi sẽ ậm ờ nói tôi là cháu gái của họ.

Cho dù sau này tôi thi đỗ đại học trọng điểm, còn Lý Thanh Tuyền chỉ vừa vặn qua điểm sàn đại học, trong lòng mẹ tôi, tôi vẫn không bằng em ấy.

Mẹ tôi thậm chí còn khóc, bà chất vấn tôi: “Cô thi cao như vậy làm gì? Cố tình muốn làm em gái cô mất mặt có phải không?”

Tôi không có sức biện bạch, tôi khao khát được ba mẹ công nhận.

Cho nên, khi mẹ tôi thỉnh thoảng lại than với tôi rằng mấy năm nay tiền khó kiếm, điều kiện gia đình không tốt, mỗi tháng tiền sinh hoạt chỉ có thể cho tôi năm trăm tệ, tôi đã tin.

Mẹ tôi nói bà rất công bằng, em gái tôi mỗi tháng cũng năm trăm tệ, không cho thêm một xu nào, tôi cũng ngu ngốc mà tin.

Một khi niềm tin sụp đổ, rất khó xây lại.

Mẹ tôi vẫn cố chấp cãi: “Chẳng lẽ trong mắt cô chỉ có tiền thôi sao? Cái nhà này không chứa nổi cô nữa phải không? Vậy thì cô đừng nhận tôi là mẹ nữa! Cô đi nhận người khác làm ba mẹ đi! Tôi thèm gì cô ở trong nhà này!”

Ba tôi kéo tôi sang một bên, lải nhải nói một đống, khuyên tôi đừng chấp nhặt với mẹ, còn mẹ tôi vẫn ở ngoài lớn tiếng gào: “Có bản lĩnh thì bảo nó cút đi, tôi đâu thiếu con gái! Nó thích ai thì nhận người đó làm mẹ! Tôi không ý kiến!”

Tôi gật đầu:

“Được, con biết rồi.”

Quay người trở về phòng chứa đồ, đóng cửa lại.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)