Chương 2 - Khách Đêm Kín Mí
09
“Mẹ, bà cô ngoại về đâu rồi?”
Mẹ tôi nhặt bộ quần áo cũ dưới đất lên, chậm rãi nói, “Bà ấy là thể chất thông âm, lúc còn sống đã làm nghề âm dương.”
“Sau này… bà ấy tự hủy thân xác của mình, chỉ để lại hồn phách ở âm gian, trong nhà có chuyện mới mời bà ấy về.”
Nghĩ vậy thì việc mẹ tôi năm đó có thể mở được quán này, hẳn cũng là do bà cô ngoại giúp đỡ.
Không biết năm xưa bà cô ngoại vì sao lại tự hủy thân xác, thấy mẹ tôi không muốn nhắc tới, tôi cũng đành để sau này hỏi tiếp.
Tôi gỡ tấm vải đen ngoài cửa sổ xuống, trong lòng mơ hồ cảm thấy phía sau như có ai đó đang nhìn chằm chằm về phía này.
Đột nhiên tôi giật mình.
“Tần gia, sao ban ngày ban mặt ngài lại tới?”
Tôi kinh ngạc nhìn ông.
“Suỵt.”
Ông nhìn quanh một vòng rồi kéo tôi vào nhà.
Mẹ tôi thấy ông cũng giật nảy mình, “Mấy hôm nay không mở cửa làm ăn, trong sân có rượu, ông tự bê một vò về uống đi.”
Tần gia nghe vậy liền xua tay, “Hôm nay tôi tới là nói chuyện chính.”
“Cô có biết không, thứ bọn họ tìm đang ở ngay trên người con gái cô.”
“Lão già áo bào đỏ tối qua tới đây tên là Trình Hạc, hắn là một quỷ tu rất có tiếng.”
Tôi từng nghe mẹ nhắc tới quỷ tu, bọn họ dùng bí pháp tránh né âm sai, lưu lại dương gian tu luyện.
Mẹ tôi vừa nghe tới hai chữ quỷ tu liền căng thẳng.
Bà lo lắng nhìn tôi lẩm bẩm, “Cũng đâu thấy trên người con nhiều ra thứ gì, có phải nhầm rồi không?”
“Bây giờ người âm phủ quanh đây đều biết tối qua Trình Hạc chịu thiệt ở nhà cô.”
“Họ chỉ cần nghĩ một chút là sẽ đoán ra vì Hồng Linh Ngọc.”
Trước khi đi, ông vỗ vai tôi nói, “Thật sự không được thì các người chạy đi.”
Nhưng tình hình thế này, tôi còn có thể chạy đi đâu?
Tần gia đi rồi, mẹ tôi đứng ngẩn người.
Tôi thấy vậy liền an ủi, “Mẹ, không sao đâu, bà cô ngoại để lại cho mình thần giữ nhà rồi.”
“Hơn nữa con quỷ áo bào đỏ tên Trình Hạc tối qua bị thương, còn chưa biết phải dưỡng bao lâu.”
“Biết đâu trước khi hắn hồi phục đã phát hiện Hồng Linh Ngọc không ở trên người con, vậy thì bọn họ sẽ không tới nữa.”
Mẹ tôi nghe vậy khẽ gật đầu.
Nhưng vẻ lo lắng giữa chân mày bà vẫn không hề giảm bớt.
Chợt tôi nhớ tới bóng lưng Tần gia lúc rời đi, vội nói với mẹ, “Mẹ, hôm nay con không bôi nước mắt mắt bò.”
Mẹ tôi thờ ơ xua tay, “Không bôi thì thôi, dù sao mấy hôm nay mình cũng không mở cửa.”
Tôi lắc tay bà giải thích, “Nhưng con vừa rồi lại nhìn thấy Tần gia.”
10
“Chẳng lẽ con đã mở được âm dương nhãn?”
Mẹ tôi nâng mặt tôi lên nhìn hồi lâu, còn gọi mấy linh hồn nhỏ của động vật tới cho tôi xem.
Cuối cùng hai mẹ con đi đến kết luận, hình như sau chuyện tối qua tôi thật sự đã mở được.
“Như vậy cũng tốt, dạo này không yên ổn, con nhìn thấy được thì cũng bớt nguy hiểm.”
Mấy ngày tiếp theo, quán của mẹ tôi đều không mở cửa.
Nhưng bất kể ban ngày hay ban đêm, tôi luôn cảm thấy có rất nhiều ánh mắt đang nhìn chằm chằm vào nhà mình.
Hôm đó tôi nằm trên giường trằn trọc không ngủ được, bỗng thấy ngoài cửa sổ có hai bóng đen lướt qua.
Tôi giả vờ ngủ, lại nghe hai con quỷ áo đen hạ giọng nói chuyện.
“Là nhà này, không sai chứ?”
“Không sai, tin tung ra nói chính là chỗ này.”
“Nếu chúng ta lấy được Hồng Linh Ngọc trong truyền thuyết, sau này không cần mặc bộ đồ đen này nữa, cũng không bị người khác coi thường.”
Tôi đột ngột mở mắt.
Vừa hay đối diện ánh mắt với hai con quỷ áo đen kia.
Chúng sững lại một chút, ngay sau đó tỏa ra từng đoàn âm khí đen sì muốn xâm nhập vào cơ thể tôi.
Ngay lúc đó, phía sau chúng vang lên một tiếng mèo kêu.
Dưới ánh trăng ngoài cửa sổ, một bóng hình lao tới.
Âm khí do quỷ áo đen tỏa ra bị con mèo mướp nuốt sạch.
Đồng tử của nó đỏ rực, bước chân nhẹ nhàng, ánh mắt hung hãn nhìn chằm chằm hai con quỷ áo đen.
Chỉ trong chớp mắt, mèo mướp bật lên, dùng răng nhọn xé nát linh hồn của chúng.
Cảnh tượng tàn nhẫn ấy khiến tôi che mắt không dám nhìn.
Tiếng gào thảm thiết vang vọng khắp sân nhà tôi, mẹ tôi nghe thấy vội chạy tới.
“Sao vậy?”
“Ơ, nhà mình khi nào lại có thêm hai con quỷ nghèo thế này?”
Khi tôi mở mắt lại, trên đất chỉ còn lại những mảnh áo choàng đen bị xé nát.
Còn con mèo mướp thì đang ợ một cái no nê, chậm rãi đi quanh trong phòng tôi.
“Mẹ, con không sao.”
“Chỉ là nhà mình e rằng đã bị không ít kẻ để mắt tới.”
Mấy ngày liền, ban đêm đều có tiểu quỷ định xông vào nhà tôi.
Kết quả là bụng mèo mướp phình to gấp mấy lần, ban ngày lại càng lười biếng ngủ nhiều.
Ngay cả Tần gia thường tới bê rượu trêu chọc nó, nó cũng lười mở mắt.
Mẹ tôi thấy vậy cuối cùng cũng yên tâm hơn.
“Con gái à, con mèo này thật sự rất lợi hại.”
Tôi cười xoa đầu mèo mướp, “Đây là thần giữ nhà bà cô ngoại để lại cho mình, đối phó mấy tiểu quỷ này còn không dư sức sao.”
Nhưng đúng vào đêm đó, tôi lại cảm giác có thứ gì đó tiến vào từ ngoài cửa sổ.
“Đi đi, đuổi chúng đi, mai bảo mẹ tao nấu canh cá cho mày uống.”
Tôi mơ màng nói với mèo mướp.
Nhưng hồi lâu vẫn không nghe thấy động tĩnh.
Tôi mở mắt ra nhìn, thân mèo mướp cong cao, toàn bộ lông dựng đứng, bất động nhìn ra sân.
Một luồng uy áp quen thuộc cùng nỗi sợ hãi lập tức trào lên trong lòng tôi.
Là con quỷ áo bào đỏ đó.
Trình Hạc.
Hắn lại tới rồi.
11
Bầu trời đêm đen kịt tỏa ra khí tức dị thường, không khí tràn ngập cảm giác áp bức khiến người ta nghẹt thở.
Tôi vội che mũi miệng chạy sang phòng bên đập cửa.
“Mẹ, lão già đó lại tới rồi.”
Khi mẹ tôi chạy ra, một bóng đỏ đã quấn đánh với mèo mướp.
Trình Hạc lần trước chịu thiệt trên tay mèo mướp, lần này rõ ràng là có chuẩn bị.
Hắn phun ra một ngụm khí xanh âm khí quanh người cuộn trào, cuối cùng hóa thành mấy đóa thanh liên bay về phía mèo mướp.
Trong chớp mắt đã quấn chặt khiến mèo mướp không thể thoát ra.
Trình Hạc lúc này mới chậm rãi quay đầu nhìn tôi.
Lần này, tôi rốt cuộc cũng nhìn rõ gương mặt hắn.
Gương mặt gầy guộc chỉ còn một lớp da bọc xương, hốc mắt trũng sâu không thấy đáy.
Hắn nở nụ cười quỷ dị, giọng khàn khàn nói, “Ta đã nói rồi, ta sẽ quay lại lấy.”
Mẹ tôi như gặp đại địch, lập tức che chắn trước mặt tôi.
“Con gái tôi không có thứ các ngươi muốn.”
Trình Hạc nghe vậy sắc mặt không đổi.
Hắn từng bước áp sát chúng tôi.
“Xem ra các người đã biết ta tới lấy gì.”
“Mau giao Hồng Linh Ngọc ra đây.”
“Đợi ta luyện thành vạn quỷ thuật, biết đâu còn giữ lại cho các người mấy hồn phách để đi đầu thai.”
“Nếu không, hôm nay chính là đêm cuối cùng các người tồn tại.”
Nhưng mẹ con tôi thật sự không biết Hồng Linh Ngọc trong truyền thuyết rốt cuộc ở đâu.
Trình Hạc thấy chúng tôi không phản ứng, trên mặt hiện lên vẻ mất kiên nhẫn.
Hắn xoay cổ tay, hai ngón tay khép lại, miệng lẩm nhẩm niệm chú.
Vài phút trôi qua lại phát hiện trên người tôi không hề có phản ứng gì.
“Thanh hồn khóa ta đặt lên người ngươi, ngươi lại giải được?”
“Còn dám nói Hồng Linh Ngọc không ở trên người ngươi?”
Nói xong, hắn lao tới chộp lấy tôi.
Tôi bị dồn vào góc tường, sau lưng không còn đường lui.
Ngay khi đôi tay hắn sắp chạm vào cổ tôi, một thân thể ấm áp chắn trước mặt tôi.
Bàn tay Trình Hạc như sắt nung đỏ, để lại vết cháy trên da mẹ tôi.
Mẹ tôi bị hắn bóp chặt, vừa run vừa ra dấu với tôi.
“Tóc… tóc…”
Đúng rồi, bà cô ngoại còn để lại cho tôi mấy sợi tóc.
Hiện giờ vẫn ở trong túi áo tôi.
Tôi quay đầu chạy về phía bàn thờ, chỉ cần dùng hương đốt sợi tóc của bà cô ngoại.
Mẹ tôi sẽ được cứu.
Trình Hạc kéo mẹ tôi phía sau đuổi theo sát nút.
Tôi mấy bước đã tới trước bàn thờ, lấy sợi tóc đặt lên hương lửa đốt.
Khi sợi tóc cuối cùng hóa thành tro, một giọng nói quen thuộc vang lên bên tai tôi.
“Bắt nạt tới tận cửa nhà người ta, đúng là ngông cuồng.”
Tôi quay đầu nhìn lại, chính là bà cô ngoại đứng sau lưng tôi.
12
“Trình Hạc, bao nhiêu năm không gặp, ngươi vẫn còn tham luyến ở cõi đời này.”
Quỷ áo bào đỏ thấy bà cô ngoại, trong mắt cũng hiện lên vài phần kinh ngạc.
Hắn cười khằng khặc, “Vạn quỷ thuật của ta chưa thành, sao có thể cam tâm rời đi.”
Bà cô ngoại hừ lạnh một tiếng.
“Năm đó ngươi thủ đoạn đê tiện, bị người đời phỉ nhổ.”
“Nhiều năm qua đi, ngươi vẫn làm việc như vậy, hôm nay còn dám tới nhà ta làm bị thương hậu bối.”
Trình Hạc bị nhắc chuyện cũ, sắc mặt tái xanh.
Hắn bóp cổ mẹ tôi, gầm lên dữ tợn, “Đừng nói nhảm nữa, hôm nay ta tới chính là vì Hồng Linh Ngọc.”
“Cho dù ngươi tái tạo thân xác cũng không cản được ta, huống chi chỉ còn một sợi hồn.”
Bà cô ngoại nghe vậy liền cầm lấy một cành cây hòe.
Bà lơ lửng giữa không trung, ngón tay kết ấn.
Liên tiếp đánh ra mấy đạo phù giấy về phía Trình Hạc.
Hoàng phù bay lên không trung liền hóa thành từng luồng điện quang sắc bén.
Trình Hạc không dám khinh thường, hắn buông mẹ tôi ra, bật người né tránh.
Thanh quang trong tay bị đánh rơi xuống đất.
Tôi vội đỡ mẹ tôi sang một bên.
“Mẹ, mẹ không sao chứ?”
Nhìn sắc mặt bà xanh xao, như quay lại dáng vẻ ngày trước.
“Khụ khụ…”
Mẹ tôi ho khẽ mấy tiếng, cuối cùng cũng tỉnh lại.
Bà thấy tôi hoảng loạn, liền vỗ tay tôi nói, “Ngốc lắm.”
“Sợ cái gì chứ?”
“Con quên rồi sao, mẹ đã chết một lần rồi.”
Mẹ tôi đứng dậy nhìn sang phía khác.
Bà cô ngoại và Trình Hạc đã đánh nhau từ trong nhà ra tới sân.
Tám đạo hoàng phù siết chặt Trình Hạc.
Điện quang phóng ra hóa thành từng con rắn nhỏ, lè lưỡi cắn xé hắn.
Quỷ tu vốn sợ ánh sáng, Trình Hạc lơ lửng giữa không trung, tức đến nghiến răng.
Hắn gọi thanh liên về chống đỡ điện quang xung quanh, từ trong áo bào đỏ lấy ra một chiếc đầu lâu to bằng bàn tay.
Trình Hạc lẩm nhẩm niệm chú, không khí xung quanh cũng theo đó rung động.
Âm khí đầy trời bị tụ lại trong sân nhà tôi, vô số tiếng gào thét của lệ quỷ vang vọng trong đêm.
“Hôm nay, để các ngươi nếm thử uy lực của U Minh Quỷ Trận.”
Dứt lời, vô số bóng quỷ như được triệu hồi từ địa ngục.
Thân hình bà cô ngoại cũng dần trở nên nặng nề.
Mẹ con tôi lo lắng đến đỏ hoe vành mắt.
Ngay lúc đó, Trình Hạc đột nhiên lao thẳng về phía mẹ con tôi.
Bà cô ngoại thấy vậy lập tức lao tới cứu.
Không ngờ Trình Hạc xoay người, lặng lẽ đâm một thanh đao xương vào tim bà cô ngoại.