Chương 6 - Kẹo Hồ Lô và Nỗi Đau Của Công Tử

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

13

Xe ngựa lắc lư tiến về phía trước. Sau khi vào nhà, ông mới buông ra, đặt ta xuống rồi lạnh lùng hỏi ta: “Làm thế nào mà con quen biết Thụy Vương?”

Biểu cảm của ông thật đáng sợ.

Đáng sợ hơn cả lúc ông về nhà cãi nhau với mẹ hồi đầu năm, cũng đáng sợ hơn lúc ông lạnh lùng đuổi mẹ con ta đi khi vừa tới kinh thành.

Ta không dám nhìn, cũng chẳng muốn trả lời.

Ta nắm chặt gấu áo, mím môi lùi lại phía sau cho tới khi bị ông tóm lấy vai, buộc phải dừng lại mới bị ép phải ngẩng đầu nhìn thẳng vào người.

“A Diểu, con không nghĩ rằng Thụy Vương nói muốn nhận con làm con gái là thực lòng coi con như con gái đấy chứ?”

Ông ngồi xuống, giọng điệu đột nhiên nhẹ đi đôi chút, có lẽ do nhận ra ta đang sợ hãi.

“Thụy Vương từng có một người con gái. Ba năm trước Cảnh Vương tạo phản đã bắt một loạt nữ quyến hoàng thất và trẻ con làm con tin, chỉ cần Thụy Vương mở cổng thành là có thể cứu được họ, nhưng Thụy Vương đã không mở. Người đã hại chết con của mình, cho nên mấy năm nay luôn ôm lòng hổ thẹn. Mà con của người nếu còn sống thì tuổi tác chắc cũng trạc tuổi con, người chẳng phải chân thành đối đãi với con đâu, chỉ coi con là cái bóng của đứa trẻ đó thôi. A Diểu, con có thể nghe hiểu ta đang nói gì không?”

Ông nói rõ ràng như thế, sao ta có thể không hiểu? Nhưng ta càng không hiểu hơn là…

“Vì sao người lại nói với con những điều này?”

Ông dường như chỉ chờ ta hỏi câu đó, chân mày lại dịu đi đôi chút.

Trong thoáng chốc, ông lại giống với dáng vẻ lúc đưa ta ba đồng tiền bảo đi mua kẹo hồ lô sau khi chôn cất mẹ xong.

“A Diểu, con và Thụy Vương không có huyết thống, hiện tại người đối xử với con tốt đến đâu đi nữa thì chung quy con vẫn chỉ là kẻ ăn nhờ ở đậu Thụy Vương tương lai sẽ thành thân, cũng sẽ có con cái của riêng mình, đối với người, con chỉ là người ngoài mà thôi. Nhưng ta thì khác, ta là cha của con, chúng ta huyết mạch tương liên, ta sẽ không hại con đâu.”

Ông dừng lại một chút, bỗng nhiên nở một nụ cười hiền từ: “A Diểu, lần trước con đi mua kẹo hồ lô rồi lạc mất, ta đã tìm con rất lâu. Kinh thành quá lớn, con lại quá nhỏ, ta chỉ sợ con sơ ý một cái là lại lạc mất, bị kẻ có tâm cơ tính kế. Ta sai người đưa con về Hiến Châu nhé?”

14

Ông cười thật dịu dàng, lời nói cũng thật êm tai.

Nếu như sớm hơn một chút, sớm hơn cả lúc ông bảo ta đi mua kẹo hồ lô, sớm hơn cả lúc ta và mẹ tới kinh thành, sớm hơn cả lúc đầu năm khi ông trở về… ta sẽ tin.

“Cha biết không? Các đại nương trong làng đều khen con thông minh.”

Ta chớp chớp mắt nhìn ông.

Sau khi hiểu được ý đồ của ông, ta không còn sợ hãi như thế nữa. Ngược lại là ông, nụ cười dần biến mất, biểu cảm thoáng qua vẻ kinh ngạc, nghi hoặc hỏi ta: “Ý con là sao?”

Thực ra ta đã không còn buồn nữa, ta chẳng hề muốn ông phải hối hận hay hổ thẹn. Chỉ cảm thấy có một số lời ông nên biết.

Thế là ta nghĩ ngợi, rũ mắt xuống, chậm rãi nói: “Con chỉ là nhỏ tuổi thôi chứ không ngốc đâu. Đêm cuối cùng trước khi mất, mẹ ôm con nói hãy hiểu chuyện, vì thế con không dám khóc lóc làm loạn. Chỉ là ngày người không thấy đâu nữa, con đã luôn tự hỏi có phải do A Diểu không ngoan? Có phải do A Diểu không đủ nghe lời khiến người tức giận không?”

“Ngày hôm đó ông lão bán kẹo hồ lô đã hỏi con, rằng một đứa bé gái nhỏ xíu như con, trời lạnh giá thế này mà cha mẹ lại để con đi xa một mình thế sao? Lúc đó thực ra con có thể biện minh cho người, nhưng con đã xấu xa chọn cách không trả lời. Mẹ nói những gì nghe thấy chưa chắc đã là thật, phải tận mắt chứng kiến mới tin được. Người nói người không hại con nhưng người lại không cần con. Ở hội hoa đăng con thấy người ôm tiểu muội muội, người cười vui vẻ như thế, chẳng có vẻ gì là lo lắng cho con cả. Người nói đối với cha Vương gia, con chỉ là người ngoài. Nhưng cha Vương gia đã đưa con về nhà, cho con cơm ăn, dạy con học chữ, đứng ra bảo vệ con, còn nói cho tất cả mọi người biết con là người nhà của ông. Ông ấy tốt lắm.”

Nói xong, cuối cùng ta cũng ngẩng đầu lên. Có lẽ không ngờ được ta có thể một hơi nói nhiều lời đến thế, chân mày cha cũ nhíu chặt.

Ông nhìn ta rất lâu, đột nhiên thở dài một tiếng đứng dậy, nhìn từ trên cao xuống. Ông cũng chẳng buồn giả vờ tỏ ra tốt bụng nữa, giọng điệu vô cùng lạnh lùng:

“A Diểu, ta không hề trưng cầu ý kiến của con. Con không thể ở lại kinh thành, đồ đạc ta đã chuẩn bị xong xuôi cả rồi, hôm nay sẽ có người đưa con đi.”

Lời người vừa dứt, ngoài cửa đột nhiên xông vào hai nam tử to cao lực lưỡng, bịt miệng ta lại rồi bế thốc ta ra ngoài.

“Thiếu khanh đại nhân cứ yên tâm, nhất định sẽ đưa đứa trẻ này tới nơi không ai biết.”

Nơi không ai biết sao? Là nơi nào thế?

Ta có chút sợ hãi, liều mạng giãy giụa nhưng sức của ta quá nhỏ, miệng lại bị bịt kín không thể phát ra âm thanh nào.

Thấy ngoài cửa quả nhiên đã chuẩn bị sẵn một chiếc xe ngựa không có gì nổi bật, nước mắt bỗng chốc không kìm được.

Nhưng vừa bước ra tới cửa, kẻ đang bế ta đột nhiên dừng lại.

Trong làn nước mắt nhạt nhòa, ta nhìn thấy cha Vương gia. Biểu cảm của người vô cùng u ám.

Người liếc nhìn phía sau ta một cái rồi cất lời: “Chu đại nhân định đưa con gái ta đi đâu vậy?”

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)