Chương 10 - Huyết Tộc Và Người Đi Xác

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Tôi giả vờ không nghe thấy, trong lúc anh trả tiền trước, tôi xách một túi đồ ăn rồi quay lại lên núi, cuối cùng ngay lúc chân anh sắp bước vào căn nhà nhỏ, tôi bấm quyết: “come!”

8.

Khi ba mẹ, cậu hai trở về, Lâm Dĩ Trạch vẫn đang giơ hai tay, khép chặt hai chân đứng ngay cửa căn nhà nhỏ.

Nắng chiều kéo bóng anh dài ra thật lâu, cả người mặc áo sơ mi trắng bị gió thổi khẽ lay động, mà thân thể lại cứng đờ như một tấm ván, chỉ có đôi mắt phượng là còn có thể chuyển động, bên trong đầy vẻ sống không còn gì luyến tiếc.

“Ồ, đôi trẻ giận dỗi rồi à?”

Cậu hai cười đầy thích thú, bước tới trước mặt anh đi vòng hai vòng, đưa tay chọc chọc cánh tay cứng ngắc của anh, rồi quay đầu gọi tôi: “Nguyệt Nguyệt, cháu giỏi đấy.”

Nói xong, ông hắng giọng, nghiêm trang hô về phía Lâm Dĩ Trạch một tiếng: “Giải!”

Lâm Dĩ Trạch vẫn không nhúc nhích, đến đuôi mắt cũng không hề rung một cái.

Bố mẹ tôi cũng xúm vào, thay nhau ra trận, đem hết mấy câu chú ngữ trừ tà giải chú mà hai người học cả đời ở nghĩa địa ra gào một lượt, nhưng Lâm Dĩ Trạch vẫn như bị đóng chặt xuống đất, không hề có phản ứng gì.

Hai người nhìn nhau, tấm tắc kinh ngạc: “Giờ công lực của con gái nhà mình sâu đến vậy rồi à? Đến cả bọn mình cũng không bằng nữa?”

Tôi cầm một chai Coca đi từ trong nhà ra, tựa vào khung cửa, cười lạnh một tiếng: “Không cần thử nữa, anh ta chỉ nghe tiếng Anh thôi.”

Vừa nghe vậy, ba người lập tức bừng tỉnh.

Cậu hai vỗ đùi một cái, cười đến không thẳng lưng nổi: “Ghê thật! Hóa ra con quỷ Tây này, muốn trị nó còn phải dùng chú ngữ Tây mới được hả?”

Mẹ tôi che miệng cười, bước tới vỗ vai Lâm Dĩ Trạch, làm ra vẻ “lực bất tòng tâm”: “Xin lỗi nhé, Tiểu Trạch, bọn dì không có học vấn, không biết tiếng Anh, không giúp được cháu rồi. Bọn dì đi nấu cơm trước đây, mấy đứa trẻ tự giải quyết nhé.”

Ba người vừa cười vừa nói rồi đi vào trong nhà, để lại “con cương thi phương Tây” và tôi ở lại nguyên chỗ cửa.

Mặt trời lặn dần xuống, tia nắng cuối cùng cũng rời khỏi người Lâm Dĩ Trạch.

Anh đứng ở cửa hứng gió gần hai tiếng đồng hồ, ánh mắt nhìn tôi càng lúc càng tủi thân.

Thực ra cơn giận trong lòng tôi từ lâu đã tan gần hết rồi, chỉ còn lại chút sợ hãi chưa kịp nguôi khi nãy.

Nhưng nhìn bộ dạng anh thế này, tôi lại không nhịn được mà cứng miệng, ôm tay đi tới, liếc anh một cái: “Biết sai rồi à?”

Anh không nói được, chỉ có thể liều mạng chớp mắt, trong mắt viết đầy “anh sai rồi”, “xin em giải cho anh ”, “anh không dám nữa đâu”.

Tôi nhịn cười, hắng giọng, rồi chậm rãi đọc với anh một câu: “back.”

Chú ngữ vừa được giải, Lâm Dĩ Trạch lập tức mềm nhũn cả người, hai chân đứng suốt hai tiếng đã sớm tê rần, loạng choạng một cái rồi lao tới, ôm chặt lấy tôi vào lòng.

Anh vùi đầu vào hõm cổ tôi, giọng tủi thân đến mức như sắp khóc: “Nguyệt Nguyệt, anh thật sự sai rồi, anh sẽ không lừa em nữa đâu.”

Tôi bị anh cọ đến hõm cổ ngứa ngáy, đưa tay đẩy đẩy đầu anh ra, nhưng cũng không thật sự đẩy ra: “Giờ mới biết mất mặt à? Khi anh nhìn em khóc như đứa ngốc giữa đường, sao không nghĩ cho em xem em có mất mặt không?”

Cả người anh lập tức cứng lại, vòng tay ôm tôi siết chặt hơn, giọng nói cũng trầm xuống, mang theo nỗi áy náy nồng đậm.

“Xin lỗi, Nguyệt Nguyệt. Anh không cố ý muốn nhìn em khóc đâu, lúc nãy anh nhìn em lao tới, nước mắt rơi lên áo sơ mi của anh, tim anh như vỡ ra.”

Anh ngẩng đầu lên, hai tay nâng lấy mặt tôi, dùng đầu ngón tay nhẹ nhàng lau đi vệt nước mắt còn chưa khô trên mặt tôi, trong mắt đầy chân thành và hối hận: “Chỉ là anh sống năm mươi năm rồi, chưa từng có ai quan tâm anh như vậy, chưa từng có ai vì anh bị nắng chiếu một chút mà đã sợ anh chết, khóc thành ra như thế.”

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)