Đến lần hẹn hò thứ ba mươi với Lâm Dĩ Trạch ở nghĩa địa vào ban đêm, cuối cùng tôi cũng không nhịn được mà lên tiếng hỏi:
“Nơi này có ký ức gì đặc biệt với anh à?”
Anh nhìn tôi tình ý ngập tràn: “Em cuối cùng cũng phát hiện ra rồi sao?”
Tôi: “?”
Anh chỉ vào bia mộ bên cạnh: “Người nằm ở đây là bố anh.”
Rồi lại chỉ sang bia mộ bên cạnh nữa: “Đây là mẹ anh.”
Bạn trai tôi sẽ không phải bị bệnh thần kinh gì đó chứ!
Tôi như gặp đại địch: “… Anh đang đùa em à?”
Lâm Dĩ Trạch nắm lấy tay tôi, trong mắt lóe qua một tia sáng đỏ như máu:
“Nguyệt Nguyệt, tuy rất khó tin, nhưng thực ra anh là huyết tộc. Em tin anh không?”
Lần này tôi thở phào nhẹ nhõm, gật đầu thật mạnh: “Em tin.”
Môi của Lâm Dĩ Trạch vốn còn định giải thích đột nhiên cứng lại.
Tôi kéo tay anh, bỗng thấy thân thiết lạ thường: “Thật ra em cũng có một bí mật, em là người đi xác ở Tương Tây đấy.”
Lâm Dĩ Trạch bật cười: “Nguyệt Nguyệt, anh nghiêm túc đấy. Anh…”
“Em thật sự là người đi xác.”
Tôi ngắt lời anh, lấy từ túi áo khoác ra một tấm thẻ màu đen viền vàng: “Em có chứng nhận do nhà nước cấp.”
Danh sách đánh giá
- Đang tải...
Bình luận