Chương 3 - Huyền Chiêu Chiêu và Lông Phượng

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Chương 5 Tự giác của nhà cung cấp vật liệu

Ra khỏi Dao Hoa cung, hắn đi phía trước, ta theo phía sau.

Suốt đường không nói gì.

Đến ngã rẽ, bên trái là Tê Phượng điện, bên phải là rừng ngô đồng.

Hắn dừng lại.

Ta cũng dừng.

Hắn quay lại nhìn ta.

Ánh hoàng hôn phía sau lưng hắn, chiếu cả người hắn thành một bóng đen.

“Lời hôm nay,” hắn lên tiếng, “ngươi đừng để trong lòng.”

Ta đậu trên cành cây, nghiêng đầu nhìn hắn.

Hắn lại nói: “Mẫu hậu ta là người như vậy, nói chuyện luôn thế. Bà không có ý gì khác.”

Ta “a” một tiếng.

Hắn khựng lại: “Ngươi hiểu không?”

Ta lại “a” một tiếng.

Hắn im lặng.

Qua một lúc lâu, hắn bỗng bật cười.

Không phải kiểu cười nhàn nhạt chỉ động khóe môi, mà là thật sự cười, mắt cong cong, lộ ra một chút răng.

Ánh hoàng hôn chiếu lên mặt hắn, khiến nụ cười đó hiện rõ mồn một.

Ta sững lại.

Năm trăm năm rồi, đây là lần đầu tiên ta thấy hắn cười như vậy.

“Thôi,” hắn nói, “nói mấy cái này với ngươi cũng vô ích.”

Hắn quay người, đi về bên trái.

Đi được vài bước, bỗng lại dừng, không quay đầu.

“Sau này nên đến thì cứ đến.”

Ta nhìn chằm chằm bóng lưng hắn.

Hắn lại nói: “Chuyện Bạch Nguyệt Du, ngươi đừng nghe bọn họ đồn bậy.”

Rồi hắn đi.

Ta đậu trên cành cây, nhìn bóng lưng hắn biến mất trong hoàng hôn.

Mặt trời lặn rồi.

Gió có chút lạnh.

Ta bỗng thấy, chỗ trong ngực có gì đó lạ lạ.

Không nói rõ được là gì.

Chỉ là có chút… ngột ngạt.

Không đúng, không phải ngột ngạt.

Là thứ gì khác.

Ta nghiêng đầu nghĩ một lúc.

Không nghĩ ra.

Thôi, về tổ trước.

Bay về rừng ngô đồng, chui vào đống lông, vùi mình xuống.

Ấm.

Những chiếc lông đó vẫn còn mang nhiệt độ của hắn.

Ta nhắm mắt.

Chuyện ngày mai để ngày mai nói.

Chương 6 Bạch Nguyệt Du

Lần đầu ta gặp Bạch Nguyệt Du, là ba ngày sau.

Hôm đó ta như thường lệ đến Tê Phượng điện—không phải đi nhổ lông, mà là đi ăn chực.

Điểm tâm ở chỗ Diễm Việt rất ngon, là linh quả chuyên lấy từ hạ giới làm, vừa ngọt vừa mềm, lần nào ta đến cũng tiện tay lấy vài miếng.

Hôm đó ta đáp xuống bậu cửa sổ, nhìn vào, sững lại.

Trong điện có thêm một người.

Nữ.

Trắng.

Từ đầu đến chân một thân trắng, tóc trắng, y phục trắng, ngay cả đôi mắt cũng nhàn nhạt, như một khối băng.

Nàng ngồi ở ghế khách, đang cầm một chén trà, nhấp từng ngụm nhỏ.

Diễm Việt ngồi ở chủ vị, tay cầm thẻ tre, mặt thản nhiên, không nhìn ra cảm xúc gì.

Ta đậu trên bậu cửa, do dự một chút, không vào.

Người phụ nữ kia nhìn thấy ta trước.

Nàng đặt chén trà xuống, mỉm cười nhẹ: “Vị này là—”

Diễm Việt ngẩng đầu.

Thấy ta, hắn đặt thẻ tre xuống: Đến rồi?”

Ta “a” một tiếng.

Hắn gật đầu: “Vào đi.”

Ta nhảy vào.

Đáp lên bàn hắn, đối diện với nàng.

Nàng nhìn ta, cười dịu dàng: “Tiểu ô nha thật đáng yêu. Điện hạ nuôi sao?”

Diễm Việt: “Không phải.”

Nàng khựng lại: “Vậy là—”

Diễm Việt: “Nó tự nuôi mình.”

Nàng lại khựng một chút.

Ta nhìn nàng, bỗng thấy hơi buồn ngủ.

Dạo này không hiểu sao, lúc nào cũng dễ buồn ngủ. Có lẽ trời sắp lạnh, muốn ngủ đông.

Nàng tiếp tục cười: “Ta tên Bạch Nguyệt Du, còn ngươi?”

Ta há mỏ: “A.”

Một tiếng.

Nàng không hiểu.

Nhưng nụ cười không đổi: “Thật đáng yêu.”

Tiên nga đứng bên vội vàng phiên dịch: “Cô nương nói nó tên là Chiêu Chiêu, Huyền Chiêu Chiêu.”

Bạch Nguyệt Du gật đầu: “Chiêu Chiêu, tên hay.”

Ta nhìn nàng một lúc.

Rồi ngáp một cái.

Thật sự buồn ngủ.

Diễm Việt nhìn ta một cái, nói với Bạch Nguyệt Du: “Hôm nay Bạch cô nương đến, là vì chuyện gì?”

Bạch Nguyệt Du thu lại ánh mắt, nụ cười đoan trang: “Là Thiên hậu nương nương bảo ta đến. Nói là để ta làm quen với thiên giới, sau này…”

Nàng dừng lại, mặt hơi đỏ.

Sau này cái gì, không nói.

Nhưng ai cũng hiểu.

Ta nằm xuống, vùi đầu vào cánh.

Buồn ngủ.

Diễm Việt trầm mặc một lúc, mới nói: “Bạch cô nương có lòng. Nhưng hôm nay bổn cung còn chính vụ, không tiện tiếp lâu.”

Nụ cười của Bạch Nguyệt Du cứng lại trong thoáng chốc.

Rất nhanh khôi phục.

“Là ta làm phiền rồi.” nàng đứng dậy, hành lễ uyển chuyển, “Vậy ngày khác lại đến.”

Nàng đi ra ngoài.

Đến cửa, bỗng quay đầu, nhìn ta một cái.

Cái nhìn đó rất nhanh, nhanh đến mức khiến người ta tưởng là ảo giác.

Nhưng ta đã thấy.

Ánh mắt đó không giống lúc nãy.

Sự dịu dàng, đoan trang vừa rồi, đều biến mất.

Chỉ còn lại một chút… lạnh.

Ta chớp mắt.

Nàng đã đi ra ngoài.

Chương 7 Giở trò · Một

Bạch Nguyệt Du bắt đầu thường xuyên xuất hiện quanh Tê Phượng điện.

Mỗi ngày đều đến, mỗi ngày ở lại một lúc, mỗi ngày đều bị Diễm Việt lấy đủ lý do tiễn đi.

Ta vẫn như thường đến ăn chực, nhổ lông, ngủ, thỉnh thoảng chạm mặt nàng.

Mỗi lần nàng đều cười dịu dàng, như thật sự rất thích ta.

Nhưng ta thấy có gì đó không ổn.

Cụ thể không ổn ở đâu, không nói ra được.

Cho đến hôm đó.

Hôm đó ta như thường lệ đến Tê Phượng điện, nửa đường bị một tiểu tiên nga chặn lại.

“Chiêu Chiêu cô nương,” nàng cười niềm nở, “Bạch cô nương mời ngài qua một chuyến, nói là có thứ muốn tặng ngài.”

Ta nghiêng đầu nhìn nàng.

Tặng đồ?

Bạch Nguyệt Du?

Ta thân với nàng lắm sao?

Tiểu tiên nga tiếp tục cười: “Ngay ở thiên điện bên kia, không xa, nô tỳ dẫn ngài đi.”

Ta do dự một chút.

Nhưng nghĩ lại, ban ngày ban mặt, có thể xảy ra chuyện gì?

Ta đi theo nàng.

Thiên điện quả thật không xa, đi chưa đến nửa chén trà đã tới.

Tiểu tiên nga đẩy cửa điện: “Mời cô nương.”

Ta bay vào.

Cửa điện đóng lại phía sau.

Ta quay đầu nhìn—tiểu tiên nga kia không thấy đâu nữa.

Lại nhìn phía trước.

Đây đâu phải thiên điện gì?

Đầy đất bụi, xà nhà giăng mạng, cửa sổ bị bịt kín, nhìn là biết cung điện bỏ hoang mấy trăm năm.

Ta đáp xuống bậu cửa, nhìn ra ngoài.

Cửa sổ bị niêm kín.

Ta thử dùng mỏ mổ—niêm rất chặt, không mở được.

Ta đi một vòng, phát hiện chỉ có một cánh cửa, cũng không mở được.

Hiểu rồi.

Đây là nhốt ta lại.

Ta ngồi trên đất, nghĩ một chút.

Bạch Nguyệt Du.

Quả nhiên.

Ta thở dài.

Được rồi.

Đã không ra được, vậy thì—ngủ một giấc.

Dù sao ta cũng buồn ngủ.

Ta tìm một đống vải rách tương đối sạch, vùi mình vào, nhắm mắt.

Không biết đã ngủ bao lâu, cửa bỗng bị đẩy ra.

Ta mở mắt.

Trong ánh ngược sáng, một bóng người sải bước đi vào.

Là Diễm Việt.

Hắn nhìn thấy ta đang ngồi trong đống vải rách, bước chân khựng lại một chút.

Rồi hắn đi tới, ngồi xổm xuống, đưa tay xoa đầu ta.

“Không sao chứ?”

Ta nghiêng đầu nhìn hắn.

Hắn tìm đến bằng cách nào?

Hắn như hiểu được nghi hoặc của ta, thấp giọng nói: “Có người thấy ngươi bị đưa đi.”

Ta không động.

Hắn nâng ta lên, đặt trong lòng bàn tay.

Ấm.

Lòng bàn tay hắn rất ấm.

“Về chứ?” hắn hỏi.

Ta “a” một tiếng.

Hắn gật đầu, nhét ta vào trong ngực, bước ra ngoài.

Vừa đến cửa, đụng phải một người.

Bạch Nguyệt Du.

Nàng đứng ngoài cửa, trên mặt mang vẻ kinh ngạc vừa vặn: “Điện hạ? Sao ngài lại đến? Đây là—”

Nàng nhìn thấy ta, che miệng: “Chiêu Chiêu sao lại ở đây?”

Diễm Việt không nói, nhìn nàng.

Nàng tiếp tục: “Ta vừa nghe nói Chiêu Chiêu không thấy đâu, đang sai người đi tìm. Sao lại ở đây? Nơi này đã bỏ hoang nhiều năm—”

“Đủ rồi.”

Diễm Việt ngắt lời nàng.

Giọng không lớn, nhưng lạnh.

Ta nằm trong lòng hắn, cũng cảm nhận được chấn động trong lồng ngực hắn.

Bạch Nguyệt Du sững lại.

Diễm Việt nhìn nàng, từng chữ một: “Không có lần sau.”

Rồi hắn đi.

Ta nằm trong lòng hắn, nghe nhịp tim hắn.

Có hơi nhanh.

Thình thịch, thình thịch, thình thịch.

Ta bỗng thấy chỗ trong ngực, lại có chút lạ.

Chương 8 Giở trò · Hai

Bạch Nguyệt Du yên tĩnh được ba ngày.

Ba ngày sau, lại bắt đầu.

Lần này nàng thông minh hơn, không trực tiếp ra tay với ta, mà từ những người xung quanh ta.

Tộc quạ có vài tỷ muội, bình thường quan hệ với ta không tệ, thỉnh thoảng cùng phơi nắng, tán gẫu.

Hôm đó ta quay về, phát hiện bọn họ đều tránh ta.

Thấy ta bay tới, lập tức quay đầu bay đi.

Ta đuổi theo, bọn họ bay càng nhanh.

Ta đậu trên cành cây, nhìn bóng lưng họ, đầy đầu khó hiểu.

Sao vậy?

Sau đó mới biết, có người truyền lời cho họ: Thái tử điện hạ sắp đính thân với Bạch cô nương, sau này con quạ đó chẳng là gì, các ngươi còn đi cùng nó, không sợ bị liên lụy sao?

Ta nghe xong, ngẩn ra.

Rồi tiếp tục phơi nắng.

Không sao.

Vốn dĩ ta cũng chẳng có nhiều bạn.

Nhưng ngày hôm sau, ta phát hiện chuyện còn quá đáng hơn—

Số lông ta tích góp, thiếu mất mấy chiếc.

Không phải hôm nay nhổ, mà là những chiếc tích từ trước, đặt sâu nhất trong tổ, mềm nhất, đẹp nhất.

Ta đếm kỹ lại, thiếu ba chiếc.

Ba chiếc!

Ta tức đến xù lông.

Trộm cái gì không trộm, lại trộm lông của ta?

Đó là bảo bối ta tích cóp năm trăm năm!

Ta ngồi trong tổ, đếm từng chiếc còn lại, xác nhận không mất gì thêm.

Rồi ta bắt đầu nghĩ cách.

Bạch Nguyệt Du đúng không?

Thích trộm đồ đúng không?

Được.

Ta bay ra khỏi rừng ngô đồng, đến hậu sơn tìm vài thứ.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)