Chương 2 - Hương Vị Của Mùa Xuân
02
Tôi lấy một miếng thịt đùi trước của lợn từ ngăn đông ra.
Đó là thương hiệu do Văn Lam chỉ định.
Cô ấy nói lợn của hãng này được nghe nhạc từ nhỏ nên chất lượng thịt rất tốt.
Tôi rã đông thịt rồi băm nhuyễn.
Băm thật nhỏ.
Sau đó trộn rau tề thái băm cùng thịt.
Cho thêm một chút muối.
Một chút nước tương nhạt.
Cùng một ít nước hành gừng do chính tay tôi làm.
Văn Lam không cho phép dùng bột ngọt hay hạt nêm.
Cô ấy nói đó là rác thải hóa học.
Tôi dùng đũa khuấy nhân theo một chiều.
Mùi thơm thanh mát của rau tề thái hòa cùng vị tươi ngon của thịt.
Đây là cách mẹ tôi từng dạy.
Mẹ nói, muốn nhân thơm ngon thì phải khuấy thật mạnh, khuấy đến cùng.
Tôi lại lấy một gói vỏ sủi cảo trong tủ lạnh ra.
Cũng là thương hiệu được chỉ định.
Làm từ bột mì hữu cơ.
Tôi bắt đầu gói sủi cảo.
Từng chiếc từng chiếc một, được gói giống như những thỏi vàng nhỏ.
Mẹ tôi nói hình dáng này tượng trưng cho tiền tài vào nhà.
Tôi gói rất nhanh.
Chẳng mấy chốc, trên thớt đã đầy sủi cảo.
Giống như từng hàng thỏi bạc trắng nhỏ xinh.
Nhìn chúng, trong lòng tôi dâng lên một cảm giác thỏa mãn đã rất lâu rồi không có.
Ba năm qua thứ tôi nấu đều là “suất ăn”.
Không phải cơm nhà.
Đó là những món ăn được cân đo theo gam và tính toán thành phần dinh dưỡng.
Là đồ ăn cho cơ thể.
Không phải thứ để nuôi dưỡng tâm hồn.
Nhưng những chiếc sủi cảo này mới thật sự là một bữa cơm.
Tôi chia sủi cảo thành vài túi.
Cho vào ngăn đông.
Chỉ để lại hai mươi chiếc.
Chuẩn bị làm bữa tối cho mình.
Tôi không dám cho người nhà họ Cố ăn.
Bà chủ chắc chắn sẽ nổi giận.
Cô ấy từng nói, bất kỳ thứ gì cho vào miệng đều phải có nguồn gốc và bảng thành phần rõ ràng.
Những thứ mọc ngoài đất hoang, trong mắt cô ấy chẳng khác nào thuốc độc.
Năm giờ rưỡi.
Tiểu Tiệp thức dậy.
Tôi mang cho nó một phần trà chiều.
Một miếng nhỏ mousse sữa chua và vài quả việt quất.
Nó ăn từng miếng nhỏ.
Mắt vẫn nhìn chằm chằm vào bộ phim hoạt hình trên tivi.
Sáu giờ tối.
Anh Cố trở về.
Anh là ông chủ của một công ty công nghệ.
Mỗi ngày đều rất bận rộn.
Anh cởi áo vest, đưa cho tôi.
“Chị Trương, vất vả cho chị rồi.”
Anh luôn rất khách sáo.
Nhưng cũng rất xa cách.
Giống như giữa chúng tôi luôn có một lớp kính vô hình.
“Anh Cố đã về.”
Tôi nhận lấy áo khoác.
“Hôm nay cô nhà có tiệc tối, sẽ không về dùng bữa.”
“Ừ.”
Anh đáp một tiếng, thay dép đi trong nhà.
“Tiểu Tiệp đâu?”
“Đang xem tivi trong phòng khách.”
Anh đi đến phòng khách, xoa đầu Tiểu Tiệp.
Thằng bé không quay lại, mắt vẫn dán vào màn hình.
Anh Cố khẽ thở dài.
Anh ngồi xuống ghế sofa, đưa tay day mi tâm.
Trông vô cùng mệt mỏi.
Trong nhà lại trở về yên tĩnh.
Tôi bắt đầu chuẩn bị bữa tối.
Bữa tối của anh Cố gồm cá tuyết áp chảo, măng tây, khoai tây nướng.
Kèm một ly rượu vang.
Đây là thực đơn tiêu chuẩn do Văn Lam đặt ra cho anh.
Cô ấy nói, đàn ông thành đạt cần phải giữ dáng.
Tinh bột là kẻ thù.
Tôi đặt cá tuyết vào chảo.
Một tiếng “xèo” vang lên.
Mùi thơm lập tức lan tỏa.
Anh Cố ngồi trong phòng ăn.
Anh nhìn tôi.
“Chị Trương, chị đang làm món gì vậy?”
“Bữa tối của anh.”
“Ngửi hình như không chỉ có mùi cá tuyết.”
Tim tôi thắt lại.
“Không có gì đâu, thưa anh.”
“Tôi nấu chút đồ cho mình ăn thôi.”
Anh không hỏi thêm.
Tôi bày cá tuyết và măng tây ra đĩa, bưng đến cho anh.
Sau đó quay lại bếp.
Dùng một chiếc nồi khác đun sôi nước.
Thả hai mươi chiếc sủi cảo còn lại vào.
Sủi cảo lăn tròn trong nước sôi.
Giống như một đàn cá trắng nhỏ.
Tôi vớt một chiếc lên kiểm tra xem đã chín chưa.
Đã chín.
Tôi vớt tất cả sủi cảo ra, cho vào một chiếc bát lớn.
Không thêm gì nhiều.
Chỉ có một chút giấm và một chút dầu mè.
Tôi bưng bát, chuẩn bị sang phòng ăn nhỏ dùng bữa.
Khi đi ngang qua phòng khách, anh Cố gọi tôi lại.
“Chị Trương.”
“Chị đang ăn gì vậy?”
Anh đứng dậy.
Tôi bưng bát, có chút bối rối.
“Là… sủi cảo.”
“Nhân gì?”
Anh bước về phía tôi.
“Không có gì đâu, chỉ là… tôi gói tùy tiện thôi.”
Tôi không dám nói thật.
Anh cũng không hỏi tiếp.
Chỉ nhìn chằm chằm vào bát sủi cảo của tôi.
Ánh mắt rất kỳ lạ.
Anh đưa tay ra.
“Cho tôi nếm một chiếc.”
Tôi sửng sốt.
Sau đó đưa bát cho anh.
Anh cầm đôi đũa của tôi, gắp một chiếc sủi cảo.
Anh không ăn ngay.
Mà đưa lên mũi ngửi trước.
Lông mày anh hơi nhíu lại.
Sau đó, anh cho chiếc sủi cảo vào miệng.
Chậm rãi nhai.
Đôi đũa trong tay anh bỗng khựng lại.
Lơ lửng giữa không trung.
Anh cứ đứng yên như vậy.
Tôi thậm chí có thể nghe thấy tiếng yết hầu anh chuyển động.
Một lúc lâu sau.
Anh mới cất tiếng:
“Đây là… rau tề thái sao?”
03
Tôi gật đầu.
“Vâng.”
Giọng tôi rất nhỏ.
Tôi đã chuẩn bị tinh thần để bị anh trách móc.
Hoặc bị giáo huấn về vấn đề vệ sinh giống như cách Văn Lam thường nói.
Nhưng anh không nói gì.
Anh chỉ nhìn chằm chằm vào bát sủi cảo.
Hốc mắt dần đỏ lên.
Tôi chưa từng thấy anh Cố như vậy.
Anh luôn bình tĩnh, kiềm chế cảm xúc.
Một giọt nước mắt rơi ra từ đôi mắt đỏ hoe.
Rơi xuống mu bàn tay anh.
Tôi sợ đến mức không dám cử động.
Tiểu Tiệp cũng quay đầu lại.
Nó nhìn bố mình với ánh mắt đầy bối rối.
“Bố, bố làm sao vậy?”
Anh Cố không trả lời.
Anh bưng bát sủi cảo của tôi lên.
Quay người đi về phía sân.
Bước chân có chút loạng choạng.
Tôi đi theo anh.
Anh không vào khu nghỉ ngơi tinh xảo có mái che nắng.
Mà đi đến bậc thềm dẫn xuống tầng hầm.
Nơi đó là nền xi măng.
Bình thường chỉ dùng để chất vài món đồ linh tinh.
Anh ngồi xổm xuống.
Giống như những người công nhân vừa làm việc xong ở công trường.
Không còn chút hình tượng nào.
Anh cứ ngồi xổm như vậy.
Bưng chiếc bát lớn.
Dùng đôi đũa tôi vừa sử dụng.
Liên tục gắp sủi cảo cho vào miệng.
Anh ăn rất nhanh.
Như thể đang nuốt xuống một thứ vô cùng quý giá.
Nước mắt không ngừng rơi.
Rơi cả vào trong bát.
Hòa lẫn cùng những chiếc sủi cảo.
Anh mặc kệ chúng tuôn xuống.
Màn đêm dần buông.
Đèn cảm ứng trong sân sáng lên.
Ánh sáng dịu dàng phủ lên người anh.
Kéo bóng dáng cô độc của anh thật dài.
Tôi đứng cách đó không xa.
Không dám bước đến.
Cũng không dám bỏ đi.
Tôi không biết mình nên làm gì.
Chỉ cảm thấy vào khoảnh khắc ấy, anh Cố không còn là ông chủ của một công ty.
Cũng không phải chồng của Văn Lam hay bố của Tiểu Tiệp.
Anh chỉ là một người đàn ông đau lòng.
Đang ăn một bát sủi cảo khiến mình bật khóc.
Anh ăn hết toàn bộ hai mươi chiếc sủi cảo của tôi.
Ngay cả chút giấm và dầu mè dưới đáy bát cũng không còn.
Anh bưng chiếc bát trống đứng dậy.
Đi trở vào phòng khách.
Anh đưa bát cho tôi.
Mắt vẫn còn đỏ.
“Cảm ơn chị, chị Trương.”