Chương 2 - Hứa Tranh và Đêm Tân Hôn Bất Ngờ
Tuy chàng trông bệnh yếu, vai lưng lại rộng vững.
Ta được chàng cẩn thận cõng lên kiệu.
Khách khứa bên cạnh đều nói Thẩm lang nhất định vô cùng trân trọng ta.
Hứa Thư Dao lẩm bẩm: “Quả nhiên là thư sinh nghèo kiết, tập tục quê mùa khó bỏ.”
“Tiêu ca ca, chàng cũng cõng ta được không?”
Tiêu Từ lại nhíu chặt mày, không vui nhìn chằm chằm kiệu hoa Thẩm phủ rời đi.
“Nàng đã nói đó là tập tục quê mùa, còn bắt chước làm gì? Nàng không có chân à?”
Hứa Thư Dao: “…”
06
Màn đêm buông xuống.
Thân thể Thẩm Lâm không tốt, không thích hợp uống rượu với khách.
Chàng sớm trở về phòng bầu bạn với ta.
Ta tưởng chàng bị bệnh, sẽ không viên phòng với ta.
Nào ngờ chàng chủ động cởi áo, nói muốn hầu hạ ta tắm rửa.
Mặt ta lập tức đỏ bừng.
Nếu chàng phát hiện ta không có máu trinh.
Liệu có giống Tiêu Từ, nghi ngờ ta không còn trinh tiết không?
Thẩm Lâm nắm tay ta, phát hiện ta đang run.
“Nương tử căng thẳng sao?”
“Yên tâm, Thẩm gia do nữ tử quản gia. Sau này nàng có thể lập thê cương, ta nghe nàng.”
Thẩm Lâm tháo chiếc mũ phượng nặng nề xuống cho ta.
Chàng giúp ta chải tóc.
Cởi áo tháo đai.
Khi bước vào hồ tắm, ta thấp thỏm nhìn chàng.
Thẩm Lâm nhẹ nhàng hôn ta, vành tai đỏ lên, đột nhiên lắp bắp.
“Ta… ta cũng là lần đầu, không có kinh nghiệm gì, mong nương tử bao dung.”
Thẩm Lâm giúp ta tắm rửa.
Cả ta và chàng đều đỏ mặt tía tai.
Mọi động tác của chàng đều rất nhẹ.
Hoàn toàn khác sự thô bạo của Tiêu Từ.
Trên giường.
Thẩm Lâm ôm chặt ta, đột nhiên dừng lại.
Ta tưởng chàng muốn hỏi chuyện máu trinh, tim đập nhanh hơn.
Chàng lo lắng nhìn ta.
“A Tranh, nàng có đau không?”
Ta khựng lại.
Nước mắt lập tức rơi xuống.
Đời trước.
Chưa từng có ai hỏi ta câu này.
“Nương tử ngoan, đừng khóc, ta không làm nữa.”
Chàng định đứng dậy.
Ta vội ôm lấy chàng.
“Không đau.”
“Phu quân, hôn ta đi.”
Yết hầu Thẩm Lâm trượt nhanh, như bị câu nói này châm lửa.
Nến đỏ cháy suốt một đêm.
Sức lực của chàng.
Rõ ràng chẳng hề bệnh yếu chút nào.
…
07
Ngày hồi môn.
Thẩm Lâm chuẩn bị trà.
Nhưng so với ấm tử sa và hương đàn Tiêu Từ mang đến, vẫn kém hơn đôi chút.
Phụ thân khen Tiêu Từ không dứt lời, với Thẩm Lâm chỉ nói qua loa một câu.
Ta nhìn Hứa Thư Dao bên cạnh Tiêu Từ.
Nàng mặc lụa là sang quý, là loại vải mà người giàu trong kinh cũng chưa chắc mua được.
Gả tốt như vậy, hôm nay hẳn nàng phải đến khoe khoang với ta mới đúng.
Nhưng ánh mắt nàng lại lảng tránh, như có tâm sự.
Khi uống trà trong hoa viên.
Đợi bốn phía không có người ngoài.
Tiêu Từ và Thẩm Lâm đối diện nhau, đáng lẽ hắn phải gọi chàng một tiếng tỷ phu.
Nhưng hắn lại gọi thẳng tên, giọng mang theo vẻ hả hê.
“Thẩm huynh, đêm xuân đáng giá ngàn vàng hôm qua thế nào?”
Thật vô lễ.
Thẩm Lâm vốn bảo thủ, ta tưởng chàng sẽ không để ý.
Ai ngờ chàng cười nói:
“A Tranh khóc rất lâu, nhưng nàng rất dễ dỗ.”
Thẩm Lâm liếc ta một cái, đáy mắt mang theo vẻ thẹn thùng: “Nàng còn quen thói bắt nạt người khác, suýt chút nữa khiến ta…”
Ta đỏ mặt trừng chàng. Người này sao chuyện gì cũng nói với Tiêu Từ vậy?
Khóe miệng Tiêu Từ cứng lại:
“Khiến ngươi thế nào? Nàng bắt nạt ngươi ra sao? Trước kia nàng chưa từng như vậy…” với ta.
Tiêu Từ vội dừng lời, uống một ngụm trà.
Thẩm Lâm lạnh mắt, cười như không cười nhìn hắn:
“Sao vậy? Muội phu dường như rất quan tâm chuyện phòng the của ta và A Tranh?”
“Chỉ tùy tiện hỏi thôi. Sau này đều là người một nhà, quan tâm nhau cũng là chuyện nên làm mà?”
Tiêu Từ lúng túng giải thích, ánh mắt nhìn ta trở nên nghi hoặc.
Chắc chắn hắn không hiểu vì sao Thẩm Lâm không để ý chuyện máu trinh.
Hứa Thư Dao cúi đầu uống trà, vẫn dáng vẻ thất thần ấy.
Ta hỏi: “Sao muội muội cứ không nói chuyện vậy? Chẳng lẽ tối qua nghỉ ngơi không tốt?”
Hai má Hứa Thư Dao đỏ lên, khó mở miệng.
Ngược lại Tiêu Từ giành trả lời.
“Nàng ấy quả thật không nghỉ ngơi tốt. Đêm qua ta tinh lực dồi dào, dây dưa với nàng ấy quá lâu. Sáng nay ta gọi mãi, nàng ấy mới dậy.”
“…”
Ai hỏi chuyện đó?
Dáng vẻ đắc ý của Tiêu Từ giống như đang khoe khoang với ta.
Ta không nhìn hắn, đẩy đĩa bánh trà trước mặt cho Thẩm Lâm.
“Phu quân, chàng nếm thử cái này đi, ta thích bánh Linh Lung nhất.”
“Hương vị không tệ, về phủ ta sẽ bảo người học làm.”
Ánh mắt Thẩm Lâm đầy cưng chiều, còn hỏi ta thích ăn gì.
Tiêu Từ ở bên cạnh không ai để ý.
Nụ cười nơi khóe miệng hắn cứng đờ, sắc mặt trở nên khó coi.
Đại nương tử mang điểm tâm tới.
Hứa Thư Dao đi theo bà đến thiên điện, như có chuyện muốn nói.
Trước kia ta đã chịu không ít thiệt thòi âm thầm từ đại nương tử.
Để tránh giẫm lên vết xe đổ.
Ta lén đi theo.
08
Bốn phía không người.
Hứa Thư Dao khóc lóc kể với đại nương tử.
“Nương, đêm qua Tiêu ca ca chỉ chạm vào con một lần, sau đó mất hứng thú rồi ngủ.”
“Hôm nay ma ma dọn phòng, Tiêu ca ca nhìn thấy máu trinh trên khăn, vẻ mặt có chút kỳ lạ.”
“Có phải chàng phát hiện bí mật của con rồi không? Làm sao đây, con sợ quá.”
Đại nương tử mắng nàng vô dụng, bảo nàng bình tĩnh.
“Đã có máu trinh rồi, hắn còn nghi ngờ cái gì?”