Chương 1 - Hứa Tranh và Đêm Tân Hôn Bất Ngờ
Đêm tân hôn không thấy máu trinh, thanh mai trúc mã bóp cổ ta, mắng ta bẩn thỉu.
Hắn nạp ba người thiếp để dạy ta quy củ.
Ép ta khai ra tung tích của gian phu.
Ngày ta bệnh nặng, quản gia đến bẩm:
“Thiếu gia nhìn trúng một hoa khôi, nói muốn rước vào cửa để xung hỉ.”
Ta vừa ho ra máu vừa bật cười.
Sau khi trọng sinh.
Ta quỳ trong thư phòng của phụ thân.
“Mối hôn sự với công tử bệnh tật mà phụ thân từng nhắc đến, hài nhi bằng lòng.”
01
“Con thật sự bằng lòng?”
Phụ thân kinh ngạc nhìn ta.
Mấy ngày trước, ta còn một lòng muốn gả cho thanh mai trúc mã Tiêu Từ. Không cho thì ta làm ầm lên, còn đòi nhảy sông.
Tiêu gia và Hứa gia ta là thế giao.
Nay Tiêu gia phát đạt, trở thành hoàng thương, mỗi năm tiến cống vô số gỗ đàn hương vào cung, không biết bao nhiêu người muốn trèo cao.
Ta chỉ là một thứ nữ nhà thương hộ, vốn không xứng.
Nhưng Tiêu Từ từ nhỏ đã lớn lên cùng ta.
Khi ta bị bắt nạt, hắn luôn che chở cho ta.
Hắn từng nói, đợi ta đến tuổi cập kê, hắn sẽ cưới ta.
Phụ thân nhíu mày: “Sao Tranh nhi đột nhiên đổi ý?”
“Hài nhi chỉ không muốn phụ thân phải nhọc lòng vì con nữa.”
Ta ngoan ngoãn cúi đầu.
Phụ thân không hiểu, nhưng ánh mắt đã dịu đi không ít.
Ông vốn không thích ta điên rồ theo Tiêu Từ.
Bởi vì ta là thứ nữ.
Ông càng thương đích muội Hứa Thư Dao hơn, không muốn ta gả được tốt hơn nàng.
Đời trước.
Ta tiếp tục tranh cãi với phụ thân.
Sau đó chịu một trận gia pháp bằng roi.
Ta bị đánh đến máu me đầm đìa.
Tiêu Từ nghe tin, liền xông vào cứu ta.
Hắn đối đầu với phụ thân, nói đời này chỉ cưới một mình ta, vĩnh viễn không phụ ta.
Sau này, ta được như nguyện gả cho hắn.
Nhưng chỉ vì đêm tân hôn không thấy máu trinh.
Hắn bắt đầu nghi ngờ ta.
Ban đầu Tiêu Từ nói không để ý.
Nhưng chỉ cần ta nói thêm một câu với nam tử khác, hắn lại nghi thần nghi quỷ.
Ta giải thích đủ đường.
Dần dần, ánh mắt hắn nhìn ta càng lúc càng lạnh nhạt.
“Hứa Tranh, ta đối xử với nàng tốt như vậy, vậy mà nàng lại không giữ thân cho ta?”
“Có phải trước khi gả cho ta, nàng đã lén lút qua lại với kẻ đó rồi không?”
“Gian phu đó là ai? Nói ra!”
Hắn muốn ta chứng minh một chuyện vốn không tồn tại.
Ta có miệng mà không biết nói sao.
Tiêu Từ thất vọng về ta, giam ta trong nhà, không cho ra ngoài.
Hắn bắt đầu lui tới chốn phong hoa.
Thường xuyên dẫn những nữ nhân khác về.
Hắn liên tiếp nạp ba người thiếp.
Từ lúc đầu ầm ĩ phản kháng, ta dần trở nên tê dại.
Tiêu Từ dẫn thiếp thất vào phòng ta ân ái.
Cố ý để ta nhìn thấy vết máu trinh để lại trên giường.
Hắn cười lạnh: “Thấy chưa? Đến cô nương chốn kỹ viện còn sạch sẽ hơn nàng!”
“Hứa Tranh, ta thật hối hận vì đã cưới nàng.”
“Lẽ ra ta nên nói chuyện của nàng cho tất cả mọi người biết, để bọn họ đều biết nàng là một tiện phụ không giữ trinh tiết.”
“…”
Ta nhìn người từng che chở cho ta nay trở nên dữ tợn đến méo mó.
Đột nhiên cảm thấy hắn thật xa lạ.
02
Khi phụ thân đến từ hôn, ông còn lo Tiêu Từ sẽ đến gây chuyện.
Không ngờ Tiêu gia lập tức trả lại canh thiếp và tín vật định tình.
Còn nói cứ coi tình nghĩa thuở nhỏ trước kia chỉ là trò trẻ con.
Ta nhìn túi thơm bị trả lại.
Đó là thứ ta tự tay khâu từng mũi từng đường.
Nay đã bị Tiêu Từ cắt nát vụn.
Ngay khoảnh khắc ấy.
Ta biết.
Hắn cũng trọng sinh rồi.
Trong khuê phòng của ta vẫn còn rất nhiều đồ Tiêu Từ tặng.
Trước kia, khi ta bị đại nương tử bắt nạt, không cho ăn cơm.
Tiêu Từ trèo tường đến tìm ta.
Hắn vĩnh viễn đứng về phía ta.
Nhưng bây giờ, hắn lại đứng ở phía đối lập với ta.
Ta ném túi thơm rách nát vào chậu than.
Cùng với tất cả những thứ trong phòng có liên quan đến Tiêu Từ.
Nha hoàn khó hiểu: “Tiểu thư trước giờ chẳng phải quý những thứ này nhất sao?”
“Không còn tác dụng nữa.”
Đời trước.
Những thứ này đều do Tiêu Từ đốt đi.
Hắn hận ta không trong sạch.
Chỉ khi uống say mới đến phòng ta làm nhục ta.
Ta mang thai.
Cứ tưởng ngày tháng sẽ dễ thở hơn.
Nhưng hắn lại bóp cằm ta, hỏi có phải ta đội nón xanh cho hắn không.
Hắn không tin đứa bé là của hắn.
Ép ta uống thuốc phá thai.
Thuốc rất mạnh.
Ta đau đến cuộn tròn trên giường.
Sau đó để lại bệnh căn.
Hắn luôn nói ta giả bệnh để cầu thương hại.
Đám tiểu thiếp hợp sức đối phó ta, hắn cũng giả vờ không nhìn thấy.
Trong đó, cô nương thứ ba trẻ tuổi xinh đẹp nhất. Sau khi sảy thai, nàng ta vu oan cho ta.
Tiêu Từ cầm roi đến tính sổ với ta.
“Hứa Tranh, độc phụ như nàng muốn khiến ta đoạn tử tuyệt tôn phải không?”
“Nàng đừng mơ còn có thể sinh con cho ta. Nữ nhân bẩn thỉu lẳng lơ như nàng, con của ta tuyệt đối không nhận nàng làm mẫu thân.”
Người từng không nỡ để ta buồn dù chỉ nửa phần.
Khi vung roi xuống cũng chẳng hề nương tay.
Ta bị đánh đến da tróc thịt bong.
Hắn sai người đốt sạch đồ trong phòng ta.
Không cho ta bước ra khỏi viện nửa bước.
Mùa đông không có than sưởi.
Bệnh cũ của ta tái phát.
Quản gia đến bẩm:
“Thiếu gia nhìn trúng một hoa khôi, nói muốn rước vào cửa để xung hỉ, bảo phu nhân dọn viện nhường cho nàng ta.”
Viện của chính thê lại nhường cho một hoa khôi?
Ta cười khổ.
Tiêu Từ, ngươi thật sự quá tàn nhẫn.
Cũng đúng như hắn mong muốn, ta chết trong mùa đông năm ấy.
…
Ta nhìn những thứ trong chậu than cháy sạch.
Lần này.
Ta sẽ không giẫm lên vết xe đổ nữa.
03
Việc buôn vải của Hứa gia không dễ làm.
Vì tiền, phụ thân gả ta cho một thư sinh bệnh yếu — Thẩm Lâm.
Chàng là tú tài, vì bệnh nên không thể tiếp tục khoa cử.
Thẩm Lâm xuất thân thư hương thế gia, trong nhà mở tư thục.
Gia cảnh bình thường, nhưng cũng đủ sống.
Lẽ ra chàng nên sớm nghị thân.
Nhưng các cô nương môn đăng hộ đối đều lo chàng chết sớm, khiến mình phải thủ tiết, nên không muốn gả.
Chọn tới chọn lui.
Cuối cùng lại rơi xuống chỗ ta.
Hứa Thư Dao vừa bước vào thì nghe đúng lời phụ thân.
Ta nhìn vòng tay trân châu trên cổ tay nàng.
Đó là thứ Tiêu gia lấy được từ Nam Hải, giá trị không nhỏ.
Đời trước, thứ này được trao cho ta làm tín vật định tình.
Đời này, vậy mà lại ở trên tay nàng?
Hứa Thư Dao nhận ra ánh mắt ta, liền giả vờ vô tội:
“A tỷ, tỷ đã đoạn tuyệt quan hệ với Tiêu ca ca rồi, nay Tiêu ca ca đến cầu hôn muốn cưới muội, tỷ sẽ không giận chứ?”
Phụ thân nói: “Tỷ tỷ con rộng lượng, sẽ không để bụng đâu. Đúng không, A Tranh?”
Ta còn có thể nói gì?
Tiêu Từ vừa mới lui hôn với ta, quay đầu đã muốn cưới Hứa Thư Dao.
Rõ ràng là muốn tát vào mặt ta.
Phụ thân vốn mong Hứa Thư Dao có thể gả vào nhà tốt.
Bây giờ chắc đang đúng ý ông.
“Muội muội có phúc, ta mừng cho muội còn không kịp.”
Ta nhận lấy bức họa của Thẩm Lâm rồi rời đi.
Hứa Thư Dao đi theo ta, giọng điệu đắc ý.
“Thứ nữ rốt cuộc vẫn là thứ nữ. Muội còn tưởng Tiêu ca ca thật sự tình sâu nghĩa nặng với tỷ, xem ra những lời thề non hẹn biển ngày trước cũng chỉ đến thế mà thôi.”
“Có thể thấy hắn cũng chẳng thích tỷ đến vậy. A tỷ, sau này ngày muội thành thân, tỷ đừng khóc nhè nhé.”
Ta không để ý đến lời khiêu khích của nàng.
Đời trước, Tiêu Từ chưa từng đặt Hứa Thư Dao vào mắt.
Nhưng sau khi thành thân, hắn cũng từng nảy sinh ý định nạp nàng làm thiếp.
Chỉ vì muốn chọc tức ta.
Tiếc là hắn chậm một bước.
Hắn còn chưa mở lời, Hứa Thư Dao đã đính hôn.
Đời này, hắn ra tay trước rồi.
04
Ta gặp Thẩm Lâm ở tửu lâu.
Chàng có dáng vẻ tuấn tú thanh nhã, nhưng sắc mặt tái nhợt, ít nói mà nhã nhặn.
Dường như chàng đã tìm hiểu trước sở thích của ta.
Khi gọi món, chàng tránh hành lá.
“Bệnh của ta còn chưa chữa khỏi hẳn, cô nương có thể suy nghĩ kỹ. Sau này nếu cô nương gả qua e là sẽ chịu ủy khuất.”
“Không ủy khuất.”
Chẳng phải chỉ là sắc thuốc chăm sóc sao?
Trước khi mẫu thân ta mất, những việc như vậy ta đã quen làm rồi.
Đời trước, ta có rất ít ấn tượng về Thẩm Lâm chỉ biết sau này chàng sẽ đỗ Trạng nguyên, trở thành tân quý trong triều.
Ta còn tưởng Thẩm Lâm sẽ nói với ta mấy chuyện văn chương nho nhã.
Trước khi đến, ta còn chuẩn bị cả thơ từ.
Kết quả chẳng dùng đến.
Ta ngửi thấy mùi thuốc trên người chàng.
Ta chỉ ra hoàng kỳ và đương quy, rồi hỏi qua phương thuốc của chàng.
Đuôi mắt chàng khẽ cong.
Thẩm Lâm đưa ta về nhà.
Từng cử chỉ của chàng dường như cho thấy chàng cũng khá hài lòng về ta.
Kiệu dừng lại.
Khi ta xuống kiệu suýt trượt chân, chàng đỡ ta một cái.
Ta ngẩng mắt, bắt gặp vành tai hơi đỏ của chàng.
Cùng bóng lưng Tiêu Từ đứng lâu trước cổng lớn.
Ánh mắt Tiêu Từ âm trầm, khóe miệng nhếch lên nụ cười lạnh quen thuộc.
“Hứa Tranh, nàng còn nói mình không có gian phu?”
Thẩm Lâm thấy người tới không có thiện ý, liền che ta ra sau lưng.
“Vị công tử này vì sao mở miệng đã làm nhục người khác? Ta và Hứa tiểu thư hôm nay mới gặp lần đầu theo lệnh phụ mẫu, không hề bẩn thỉu như lời ngươi nói.”
Nụ cười của Tiêu Từ cứng đờ.
Hắn tiến lên một bước.
“Hứa Tranh, ta vừa từ hôn nàng đã đi xem mắt? Quả nhiên nàng vốn chẳng yêu ta đến vậy. Uổng công trước kia ta luôn nghĩ cho nàng, thứ gì tốt cũng muốn cho nàng.”
“Tiêu công tử đã muốn cưới muội muội của ta rồi, vẫn nên đừng nói những lời dễ khiến người khác hiểu lầm như vậy.”
“Ta…”
Đáy mắt Tiêu Từ tối tăm khó đoán.
Thẩm Lâm quay đầu hỏi ta người này là ai, ta chỉ nói là bạn chơi cùng từ nhỏ.
Tiêu Từ đã không còn xứng làm thanh mai trúc mã của ta.
Hai chữ “bạn chơi” dường như rất chói tai.
Khiến Tiêu Từ nhìn chằm chằm vào ta.
Hắn nhận ra ta cũng trọng sinh như hắn.
Bỗng nhiên, hắn chuyển ánh mắt sang Thẩm Lâm đang dịu giọng trấn an ta.
“Ta và Hứa Tranh từ nhỏ tình đầu ý hợp, ai ngờ nữ nhân này thích nhất là trêu hoa ghẹo nguyệt. Vị công tử này đừng để vẻ ngoài trong sạch của nàng lừa, rồi lại thành kẻ ngốc đi nhận hàng thừa.”
Ta còn chưa xuất giá.
Vậy mà Tiêu Từ dám nhục mạ sự trong sạch của ta trước mặt người ngoài?
Ta nhíu mày, đang định phản bác.
Hứa Thư Dao ăn mặc lộng lẫy từ cổng lớn đi ra, mỉm cười hành lễ với Tiêu Từ.
Tiêu Từ liếc ta một cái, cố ý ôm lấy nàng, dáng vẻ thân mật cùng lên xe ngựa.
Ta quay đầu giải thích với Thẩm Lâm bảo chàng đừng tin những lời vừa rồi.
Thẩm Lâm khẽ cười: “Ta tất nhiên không tin hắn. Chuyện của nàng và Tiêu gia, phụ thân ta đã báo trước cho ta biết rồi.”
“Kẻ ngông cuồng vô lễ như vậy, quả thật không xứng làm phu quân của nàng.”
Ta nhìn nụ cười của chàng.
Trong lòng bỗng có sự bình tĩnh mà trước nay chưa từng có.
05
Hôn sự của ta và Thẩm Lâm được định xuống.
Hứa Thư Dao không cam lòng, nhất quyết chọn thành thân cùng ngày với ta.
Ngày thành thân.
Ta và nàng cùng xuất giá.
Sính lễ Tiêu gia đưa đến rất nhiều, người đến cũng đều sang quý vô cùng.
Càng làm nổi bật sự lạnh lẽo của một thứ nữ không có mẫu thân nâng đỡ như ta.
Sính lễ Tiêu Từ đưa đến ngoài cửa đủ hai mươi xe.
Gấp đôi đời trước hắn đưa cho ta.
Ta mặc hỷ phục rời khỏi khuê phòng, tay cầm quạt hợp hoan che mặt.
Tiếng pháo cách đó không xa vang dội chói tai.
Khi Tiêu Từ đi ngang qua ta, hắn nhẹ nhàng ném lại một câu:
“Biết vì sao ta cho muội muội nàng nhiều sính lễ như vậy không?”
“Bởi vì nàng ta xứng với cái giá ấy.”
“Không biết tên họ Thẩm kia nếu biết nàng là loại hàng gì, có hối hận vì hôm nay rước nàng về một cách vẻ vang như vậy không?”
Hắn đang mỉa mai ta không trong sạch, không xứng để đời trước hắn hao tâm tổn trí cưới về sao?
Ta cắn môi.
Bình ổn thật lâu.
Mới cố nhịn được xúc động muốn bật cười.
Nếu ta nhớ không nhầm.
Hứa Thư Dao sớm đã phá giới nam nữ với một thư sinh.
Chỉ là thư sinh kia thi khoa cử không đỗ, nàng vội vàng đá hắn đi.
Hứa Thư Dao còn tìm vu nữ Tây Vực làm chút thủ thuật.
Khiến nàng trông như vẫn còn là xử nữ.
Những chuyện này, ta nghe được từ nhũ mẫu đã rời phủ của nàng.
Một bàn tay nắm lấy tay ta.
Khô ráo, ấm áp, giống hệt chủ nhân của nó.
“Hứa cô nương, sính lễ Thẩm gia mỏng, sau này đợi ta có công danh, ta sẽ cho nàng thứ tốt hơn.”
Thẩm Lâm thấp giọng an ủi ta, trong giọng nói có chút tự ti khó nhận ra.
Thật ra ta vốn không để ý những thứ này.
Sau khi kính trà phụ thân ta, Thẩm Lâm cúi người trước mặt ta.
Đây là tập tục cũ nơi thôn quê.
Tân lang phải cõng tân nương ra khỏi nhà, chân không được chạm đất.
Nếu không, tân nương sẽ bỏ chạy theo người khác.
Không ngờ Thẩm Lâm còn tin chuyện này?
Ta nằm trên lưng chàng.