Chương 4 - Hứa Hẹn Giữa Đời

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Một trăm lượng vàng, đã giao Vệ Sùng Lễ quản lý thay.

Tiền thuê ba trăm mẫu tế điền, mỗi quý đều nhập sổ.

Tiền phụng dưỡng Hứa thị mỗi tháng mười lượng, đã nhận.

Dưới mỗi trang đều có dấu tay đỏ.

Thẩm đại nhân ngồi xổm trước mặt ta.

“Ngươi có nhận ra dấu tay của nương ngươi không?”

Ta gật đầu.

Ngón trỏ tay phải của nương có một vết sẹo cũ.

Lúc nhỏ vá áo cho ta, nương bị kéo cắt trúng.

Mỗi khi nương ấn dấu tay, ở giữa sẽ có một khe nhỏ bị đứt.

Ta nhìn dấu đỏ trên sổ.

Tròn trịa hoàn chỉnh.

Không có khe đứt.

“Đây không phải dấu tay của nương ta.”

Ánh mắt Thẩm đại nhân lập tức trở nên sắc bén.

Ông lại lấy ra văn thư nhận thay.

Bên trên viết:

Hứa thị sức khỏe yếu, không thể đích thân ra mặt, do Vệ Sùng Lễ nhận thay.

Ta hỏi:

“Nhận thay nghĩa là lấy giúp người khác sao?”

Thẩm đại nhân nói:

“Đúng.”

“Lấy giúp người khác rồi thì phải đưa cho người ta đúng không?”

Thẩm đại nhân im lặng trong chốc lát.

“Đương nhiên phải đưa.”

Ta quay đầu nhìn Vệ Sùng Lễ.

“Vậy tại sao ông không đưa cho nương ta?”

Vệ Sùng Lễ cuối cùng cũng ngẩng đầu.

Mặt ông ta đầy nước mắt, trông như thật sự vô cùng oan ức.

“Bệ hạ, thần oan uổng.”

“Sầm gia chỉ còn lại phụ nhân và trẻ nhỏ, đột nhiên nhận được phần thưởng lớn như vậy, chắc chắn sẽ bị người khác nhòm ngó.”

“Thần quản lý thay bọn họ cũng là vì một phen khổ tâm.”

Ta nhìn ông ta.

“Nương ta sắp bệnh chết rồi.”

“Khổ tâm của ông, tại sao không mua thuốc cho nương ta?”

Vệ Sùng Lễ há miệng.

Không trả lời được.

Hoàng đế đột nhiên phất chén trà trên bàn xuống đất.

Mảnh sứ vỡ bắn tung tóe.

Tất cả mọi người lập tức dập đầu thật mạnh.

Ta cũng sợ đến run lên.

Giọng hoàng đế rất thấp.

“Tra.”

“Hôm nay phải tra rõ ngay trước Trung Liệt Từ.”

“Trẫm muốn xem thử, những thứ Sầm Chiếu Dã dùng mạng đổi lấy rốt cuộc đã bị ai nuốt vào bụng.”

7

Việc tra sổ kéo dài đến chiều tối.

Tuyết lại bắt đầu rơi.

Trước Trung Liệt Từ đốt những chậu lửa, ánh lửa soi từng khuôn mặt trắng bệch.

Ta được nội thị đưa tới hành lang ngồi.

Có người khoác áo choàng cho ta.

Ta không dám mặc.

Sợ làm bẩn.

Nội thị thở dài.

“Quận chúa, cứ khoác đi.”

Ta nhỏ giọng nói:

“Ta không phải quận chúa.”

Ông nhìn ta một cái, không tranh cãi nữa, chỉ đặt áo choàng lên vai ta.

Mạnh Cửu ngồi cách đó không xa.

Cánh tay cụt giấu trong áo choàng, bàn tay còn lại vẫn luôn nắm quân bài của cha ta.

Giống như đang cầm một khối sắt nung đỏ.

Tiểu lại của Ty Tuất Tuất lần lượt bị áp giải tới.

Có người vừa quỳ xuống đã khóc.

Có người nhất quyết không chịu nhận.

Thẩm đại nhân rất biết cách thẩm vấn.

Ông không quát, cũng không vội.

Chỉ lần lượt bày sổ sách, con dấu và giấy bạc giao dịch ra trước mặt.

Rất nhanh đã có người không chịu nổi.

“Là Vệ đại nhân căn dặn.”

“Năm đó sau trận Hắc Thạch Quan rất hỗn loạn, Vệ đại nhân nói quả phụ Sầm tướng quân sức khỏe không tốt, đứa trẻ còn nhỏ, không thích hợp vào kinh tạ ân.”

“Sau đó… sau đó ông ấy mang tới một hộ điệp mới, nói con gái Sầm tướng quân tên Cẩm Thư, từ trước tới nay đều do Vệ phủ nuôi dưỡng thay.”

“Chúng ta chỉ làm theo quy định.”

Thẩm đại nhân cười lạnh.

“Làm theo quy định?”

Ông ném một bản quân tịch cũ xuống đất.

“Trong sổ cũ viết rõ ràng, con gái Sầm Chiếu Dã có nhũ danh Tuế Tuế, mẹ ruột Hứa Lệnh Nghi.”

“Ai bảo các ngươi sửa thành Sầm Cẩm Thư?”

Tên tiểu lại run như sàng.

“Vệ đại nhân.”

Lại có một thư lại bị đưa lên.

Hắn giao ra một quyển sổ riêng.

Bên trong ghi mấy khoản bạc.

Tiền sửa quân tịch, năm mươi lượng.

Tiền bịt miệng, ba mươi lượng.

Lễ trà đưa cho những người ở Ty Tuất Tuất, tổng cộng một trăm hai mươi lượng.

Trên mặt Vệ Sùng Lễ đã không còn chút huyết sắc.

Nhưng ông ta vẫn muốn giãy giụa.

“Bệ hạ, thần thừa nhận quản lý sổ sách không cẩn thận.”

“Nhưng chuyện giả mạo phong quận chúa là do hạ nhân làm sai.”

“Con gái thần là Cẩm Thư quả thật là cô nhi được thần nhận nuôi, thần nhất thời hồ đồ mới để nó thế vào thân phận.”

Hoàng đế còn chưa nói gì, Mạnh Cửu đột nhiên đứng dậy.

Ông đi tới trước mặt Sầm Cẩm Thư, nhìn chằm chằm khuôn mặt nàng ta.

“Ngươi không phải cô nhi.”

Sầm Cẩm Thư run lên.

Mạnh Cửu nhìn hoàng đế.

“Bệ hạ, lão thần xin kiểm tra gia phả Vệ gia.”

Vệ Sùng Lễ lập tức ngẩng đầu.

Đã quá muộn.

Cấm quân đã lấy gia phả từ Vệ phủ tới.

Bên trên viết rất rõ.

Đích nữ Vệ Sùng Lễ, Vệ Cẩm Thư.

Sinh tháng chín năm Thừa Bình thứ mười hai.

Còn hộ điệp của cái gọi là Sầm Cẩm Thư lại ghi tháng ba năm Thừa Bình thứ mười hai.

Chênh nhau sáu tháng.

Lão ma ma khóc lóc khai nhận:

“Tiểu thư thân thể yếu ớt, lúc nhỏ thường mời y nữ tới khám, bệnh án đều ở trong phủ.”

“Nàng ấy chính là con gái ruột của Vệ đại nhân.”

“Sau khi đổi sang họ Sầm, bệnh án cũ đều bị đốt, chỉ còn một quyển giấu dưới đáy hòm của phu nhân.”

Cấm quân dâng bệnh án lên.

Giấy đã ngả vàng.

Ba chữ “Vệ Cẩm Thư” trên đó giống như một cái tát giáng thẳng vào mặt Vệ Sùng Lễ.

Hoàng đế nhìn ông ta.

“Con gái ruột.”

“Ngươi đúng là rất biết thương con.”

“Vứt con gái trung thần vào ngõ nghèo, lại đưa con gái mình lên vị trí quận chúa.”

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)