Chương 9 - Hộp Trà Bí Ẩn

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Buổi sáng tiểu muội còn đút cho người nửa bát cháo, người chê măng xuân thái quá to, tiểu muội vào bếp thái lại.

Khi trở về, người đã ngủ thiếp đi.

Lần này, người không tỉnh lại nữa.

18

Ngày thứ bảy sau khi A nương hạ táng, phương nam gửi thư tới.

Vụ án cũ đã chính thức được lật lại.

Huyện lệnh năm đó cũng bị áp giải từ quê cũ về, ban đầu vẫn cắn chặt rằng trận lũ là thiên tai.

Sau đó lão gia chủ Bạch gia nhận tội trước, nói huyện nha đã nhận bạc, huyện lệnh cũ lập tức quay sang cắn lại, nói Bạch gia lấy sinh kế của mấy trăm trà công ép ông ta.

Hai bên càng khai càng nhiều, đến cả hai trăm lượng bạc được khiêng vào từ cánh cửa sau nào cũng khai ra hết.

Muội phu cũng không thoát, hắn từng tham gia mở đê.

Về sau lại biết rõ khế cũ có giả mà vẫn giữ những tờ khế do tiểu muội chép làm bằng chứng sản nghiệp của Bạch gia.

Phán quyết vẫn chưa hoàn toàn ban xuống, nhưng những vườn trà cũ Ổ Tê vốn treo dưới tên Bạch gia đã bắt đầu được đo đạc lại.

Nhà nào tìm được hậu nhân thì trả cho hậu nhân.

Nhà nào không tìm được thì giao cho những người sống sót của Ổ Tê cùng quản.

Không ai được phép treo hai chữ “Ổ Tê” làm tư hiệu nhà mình nữa.

Tiểu muội đọc xong thư, chỉ hỏi người đưa thư:

“Con thuyền ở bến đò thế nào rồi?”

Đối phương sững một chút.

“Thuyền mới sắp đóng xong, trấn Bạch Thạch còn gửi sang một khúc gỗ tốt.”

Lúc này nàng mới cười.

Thủ hiếu A nương đủ trăm ngày, tiểu muội lại thu dọn hành lý.

Ta hỏi: “Lại đi?”

“Ừ.”

“Còn về Bạch Thạch Lĩnh?”

“Về.”

Ta mắng nàng không có tiền đồ.

Nàng nhét y phục vào hành lý.

“Trà sơn còn chưa chia xong, những khế cũ kia cũng phải đối từng tờ một. Là ta chép ra, ta tự thu dọn hậu quả.”

Câu này ta không phản bác được.

Trước khi đi, nàng lấy phong gia thư thứ mười ra.

Trong phong thư ấy vốn viết:

【Rời nhà mười năm, cũng đến lúc về dập đầu trước A nương rồi.】

Nàng nhìn một lúc, ném vào bếp lửa.

Ta hỏi: “Không giữ?”

“Không giữ.”

“Dù sao cũng là chữ của chính muội.”

Nàng phủ tro trên tay.

“Giả thì vẫn là giả.”

Sau đó đeo hành lý lên lưng.

Lần này không có kiệu hoa, cũng không có ai đến đón nàng.

Nàng không đi lấy chồng, chỉ đi làm việc của chính mình.

19

Cốc Vũ năm thứ hai, ta lại nhận được một hộp trà.

Vẫn là thương đội từ phương nam đến.

Người dẫn đầu thương đội tự mình đưa đến nhà ta, vừa vào cửa đã cười:

“Lần này đừng nói ta lấy trà Bạch Thạch Lĩnh lừa cô nữa nhé.”

Ta mở hộp trà, bên trong có một phong thư.

Tiểu muội viết.

【Mẻ đầu tiên năm nay sao cháy khét, người lái đò xót đến mức mắng ta nửa ngày.】

【Ngày thuyền mới xuống nước, chính ông ấy trượt chân rơi xuống sông. Sau khi được vớt lên, câu đầu tiên không hỏi y phục có ướt hay không, mà hỏi thuyền có bị xước không.】

【Chân ta cứ gặp ngày mưa vẫn đau.】

【Trà viên mới có ba học đồ, đứa sau ngốc hơn đứa trước.】

【Trong viện không trồng hoa trà. Thứ đó yếu ớt, khó nuôi.】

【Ta trồng hai luống hành ở chân tường.】

Câu cuối cùng là:

【Tỷ, ta sống khá tốt.】

Chỉ có vậy.

Không có lang quân kính ta, không có con cái quấn gối, cũng không có cảnh mở cửa sổ là nhìn thấy hoa trà đầy núi.

Ta đọc phong thư từ đầu đến cuối ba lần.

Sau đó lấy một cái bát nhỏ, bốc một nhúm trà mới.

Trước tiên đến trước mộ A nương.

Nước vừa rót xuống, lá trà chậm rãi bung ra.

Ta uống một ngụm, vẫn đắng.

Nếu A nương còn ở đây, chắc chắn lại chê, nói không ngọt bằng trà ngày trước.

Ta ngồi bên mộ đọc thư của tiểu muội cho người nghe.

Đọc chuyện nàng sao cháy trà, chuyện người lái đò rơi xuống sông, chuyện chân nàng đau, chuyện hai luống hành nàng trồng.

Đều là những chuyện nhỏ không tốt cũng chẳng xấu.

Đọc xong, ta uống luôn nửa chén trà còn lại.

Một lúc sau, nơi cuống lưỡi mới chậm rãi dâng lên chút vị ngọt.

Lần này, trà trong nhà không bị niêm kín nữa.

Ta uống hết.

(Hết toàn văn)

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)