Chương 6 - Hộp Mù Và Những Dấu Vết Quá Khứ

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Chiếc giường là tôi tự mua.

Chăn là tôi tự mua.

Gối cũng là tôi tự mua.

Tất cả đều mới.

Tất cả đều chỉ thuộc về riêng tôi.

Không phải đồ mốc meo.

Không phải đồ người khác dùng thừa.

Tối hôm đó.

Tôi nằm trên chiếc giường mới.

Đắp chiếc chăn mới.

Nhìn trần nhà.

Đột nhiên bật cười.

Một năm sau nữa.

Em gái bất ngờ kết bạn WeChat với tôi.

Tôi đồng ý.

Tin nhắn đầu tiên nó gửi là:

“Chị, mẹ bệnh rồi.”

Tôi nhìn dòng chữ đó.

Nhìn rất lâu.

Rồi trả lời:

“Bệnh gì?”

“Tiểu đường, biến chứng. Đã nằm viện một tháng rồi.” nó gửi kèm một bức ảnh.

Trong ảnh, mẹ tôi nằm trên giường bệnh.

Sắc mặt vàng vọt.

Gầy đến mức gần như không nhận ra.

Tôi nhìn chằm chằm vào gương mặt đó.

Rất lâu.

Gương mặt ấy.

Từng mắng tôi là thùng rác.

Nói tôi đáng đời.

Nói ước gì tôi chết đi.

Bây giờ.

Gương mặt ấy đã già rồi.

Tôi trả lời:

“Ồ.”

Em gái lại nhắn:

“Chị có thể về thăm mẹ không? Mẹ… mẹ nhớ chị.”

Tôi cười.

Nhớ tôi?

Hay là nhớ có người chia tiền viện phí?

Tôi trả lời:

“Mẹ nói thế nào?”

Em gái gửi cho tôi một đoạn tin nhắn thoại.

Tôi bấm mở.

8

Đó là giọng của mẹ tôi, yếu ớt, ngắt quãng:

“Hoan Hoan… mẹ sai rồi… con về thăm mẹ một lần được không…”

Nghe xong, tôi đặt điện thoại xuống bàn.

Nhìn ra ngoài cửa sổ.

Ngoài cửa sổ là ánh đèn của thành phố này.

Rất sáng.

Tôi ngồi rất lâu.

Sau đó cầm điện thoại lên, trả lời một tin nhắn:

“Nói với bà ấy, tôi đã nghe rồi.”

“Nói với bà ấy, tôi không còn hận nữa.”

“Nhưng cũng nói với bà ấy, tôi sẽ không quay về.”

“Ngôi nhà đó, không có chỗ cho tôi.”

“Người mẹ đó, tôi đã không còn nhận ra từ lâu rồi.”

Gửi xong, tôi úp điện thoại xuống bàn.

Nhắm mắt lại.

Đêm đó, tôi lại mất ngủ.

Nằm trên giường lăn qua lăn lại, trong đầu toàn là những chuyện của những năm đó.

Tám tuổi, làm vỡ bát, bà ôm em gái trước, rồi tát tôi một cái.

Mười hai tuổi, cùng hạng ba, bà nói “có phải hạng nhất đâu”, nhưng vẫn mua váy thưởng cho em.

Mười lăm tuổi, tôi sốt ba mươi chín độ, bà chỉ nói một câu “uống nhiều nước nóng đi, đừng lây cho em”.

Mười tám tuổi, ngày khai giảng đầu tiên, bà đưa tôi hộp mù, đưa em gái hai vạn.

Mười chín tuổi, bà làm thủ tục cho tôi thôi học, bắt tôi vào nhà máy làm việc để dành của hồi môn cho em gái.

Chiếc vòng của bà nội, bà đem cho chó chơi.

Bà nói tôi là thùng rác.

Nói tôi chỉ xứng dùng đồ thừa của em gái.

Nói ước gì tôi chết đi.

Những lời đó, từng chữ tôi đều nhớ.

Bây giờ bà bệnh.

Bà nói bà sai rồi.

Nhưng sai rồi… thì sao?

Những tủi nhục của những năm đó, có thể xóa sạch chỉ bằng một câu sao?

Những giọt nước mắt đã rơi, có thể coi như chưa từng xảy ra sao?

Chiếc vòng bị chó làm vỡ, có thể trở lại nguyên vẹn sao?

Tôi xoay người, quay mặt vào tường.

Căn phòng này.

Chiếc giường này.

Chiếc chăn này.

Tất cả những thứ này đều là của riêng tôi.

Không liên quan gì đến bà.

Không liên quan gì đến ngôi nhà đó.

Tôi nhắm mắt lại.

Trước khi ngủ, tôi nghĩ.

Tôi không hận bà.

Nhưng tôi sẽ không quay về.

Sáng hôm sau, tôi nhận được tin nhắn của em gái.

Một đoạn rất dài.

“Chị, tối qua mẹ khóc rất lâu. Mẹ nói mẹ biết mình sai rồi, mẹ nói mẹ xin lỗi chị, mẹ nói mẹ cũng không hiểu vì sao năm đó lại đối xử với chị như vậy. Chị tha thứ cho mẹ đi, mẹ thật sự biết sai rồi.”

Tôi nhìn tin nhắn đó rất lâu.

Sau đó trả lời:

“Chị hỏi em vài câu.”

“Câu thứ nhất, nếu hôm nay không phải bà ấy bệnh, nếu bà ấy vẫn khỏe mạnh, bà ấy có tìm chị không?”

Em gái không trả lời.

“Câu thứ hai, lúc bà ấy đem chiếc vòng của bà nội cho chó chơi, bà ấy có từng nghĩ đó là kỷ vật duy nhất của chị không?”

Em gái không trả lời.

“Câu thứ ba, lúc bà ấy bắt chị thôi học đi làm nhà máy, bà ấy có từng hỏi chị có muốn tiếp tục học không?”

Em gái không trả lời.

“Câu cuối cùng, em có biết mấy năm nay chị sống thế nào không?”

Cuối cùng em gái trả lời:

“Chị…”

Tôi cắt ngang.

“Em không cần nói nữa. Chị nói cho em biết chị đã sống thế nào.”

“Năm đầu tiên, chị thuê phòng ghép ba trăm năm mươi tệ một tháng, dùng chung bếp và nhà vệ sinh với người khác. Mùa đông không có sưởi, lạnh đến mức không ngủ nổi.”

“Năm thứ hai, chị mới tìm được công việc chính thức, chuyển vào phòng riêng, mua chiếc chăn của riêng mình.”

“Những điều đó, không liên quan đến bà ấy.”

“Cũng không liên quan đến các em.”

“Là chị tự mình từng bước bò ra khỏi đó.”

Em gái không trả lời nữa.

Tôi cũng không nhắn thêm.

Một tháng sau, em gái lại nhắn tin.

“Chị, mẹ mất rồi.”

Tôi nhìn bốn chữ đó rất lâu.

Mẹ mất rồi.

Người đã mắng tôi suốt hai mươi năm, đã đi rồi.

Người coi tôi như thùng rác, đã đi rồi.

Người từng nói ước gì tôi chết đi, đã đi rồi.

Tôi đặt điện thoại xuống.

Đứng dậy, đi đến bên cửa sổ.

Tôi đứng đó.

Đứng rất lâu.

Không khóc.

Cũng không cười.

Chỉ đứng yên.

Tối hôm đó, tôi đăng một bài trên vòng bạn bè.

Một tấm ảnh selfie tôi đứng trước tòa nhà công ty.

Dòng chữ phía dưới:

“Năm hai mươi tuổi, mẹ tôi nói tôi là thùng rác, nói tôi chỉ xứng dùng đồ thừa của em gái, nói ước gì tôi chết đi. Hôm nay bà ấy đi rồi, tôi không khóc. Không phải không đau lòng, chỉ là nước mắt tôi đã chảy cạn từ lâu.”

“Những năm đó, tôi đi đôi giày nhỏ hơn một cỡ đến rách cả chân, đắp chăn mốc mà ngủ không được, dùng mỹ phẩm hết hạn đến mức mặt lở loét. Nhưng rồi tôi bò ra được. Tôi có công việc của mình, có căn phòng của mình, có chiếc chăn của riêng mình. Tất cả đều mới, tất cả đều thuộc về tôi.”

“Tôi không hận bà ấy, nhưng tôi cũng sẽ không tha thứ.”

“Tôi là bảo bối của chính mình.”

Đăng xong, tôi úp điện thoại xuống giường.

Nằm xuống.

Nhắm mắt.

Lần này.

Tôi ngủ rất ngon.

(Hết)

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)