Chương 7 - Hôn ước trong cung cấm

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Nghĩ đến nửa đêm, chính ta cũng thấy phiền.

Dứt khoát đi ngủ.

Chiều hôm sau, Bùi Chiêu lại tới.

Lần này hắn mang theo món ta thích ăn.

Ta nếm thử một miếng.

Đã nguội.

Rõ ràng hắn đi rất vội.

Ta hỏi:

“Hôm nay sao lại rảnh?”

Bùi Chiêu ngồi bên cạnh.

“Tiện đường.”

Ta cười.

“Đông cung cách chỗ này bao nhiêu con đường, người tiện đường hơi xa rồi đấy.”

Cuối cùng mặt hắn cũng hơi không chịu nổi.

“Khương Vũ, nàng nhất định phải vạch trần cô sao?”

“Quen rồi.”

Hắn cũng cười.

Một lúc sau, ta đẩy đồ ăn sang.

“Nguội rồi, ăn cùng đi.”

Bùi Chiêu cúi đầu ăn.

Ăn được mấy miếng, hắn đột nhiên hỏi:

“Người Hứa gia kia…”

“Không gặp nữa rồi.”

Hắn lập tức ngẩng đầu.

Mắt sáng hẳn lên.

Ta vội bổ sung.

“Không liên quan mấy đến người.”

Ánh sáng kia lập tức tối đi một nửa.

Ta cười đến suýt nằm bò ra bàn.

Bùi Chiêu nghiến răng.

“Khương Vũ, nàng thật sự thiếu đòn.”

Ta lau nước mắt vì cười.

“Bây giờ người không đánh ta được nữa rồi.”

Hắn im lặng một lúc.

Bỗng cũng cười.

“Phải.”

Một tiếng ấy rất nhẹ.

Nhưng lòng ta lại chua xót.

14

Sau đó Bùi Chiêu theo đuổi ta rất lâu.

Đúng nghĩa là theo đuổi.

Trước kia hắn muốn gặp ta, chỉ cần gọi một tiếng.

Sau này phải hỏi trước xem ta có rảnh không.

Trước kia hắn muốn đưa ta đi đâu, người bên dưới cứ trực tiếp chuẩn bị.

Sau này còn phải hỏi xem ta có muốn hay không.

Mấy lần đầu, hắn hỏi mà nghiến răng nghiến lợi.

Ta nghe còn muốn cười.

Nhưng hắn thật sự dần học được.

Đôi khi ta từ chối.

Hắn cũng tức.

Tức xong tự đi.

Vài hôm sau lại tới.

Có lần ta hỏi:

“Điện hạ hành mình như vậy không mệt sao?”

Bùi Chiêu đang bóc lạc giúp ta.

Bóc nát bét.

Trước đây hắn nào từng làm chuyện này.

Nghe ta hỏi, tay hắn dừng lại.

“Mệt.”

Ta vui vẻ.

“Vậy thôi đi.”

Hắn nhét lạc đã bóc vào tay ta.

“Đừng hòng.”

Ta ăn một hạt.

“Trước đây người cũng thích nói câu này.”

“Cô biết.”

Hắn cúi đầu.

“Trước đây nói câu này là muốn nhốt nàng lại.”

“Bây giờ thì sao?”

Bùi Chiêu ngẩng đầu.

“Bây giờ là cầu nàng cho cô thêm một cơ hội.”

Nghe khá dễ chịu.

Ta cố tình để hắn chờ một thời gian.

Thật ra cũng không lâu lắm.

Bởi vì người như ta khá mềm lòng.

Đặc biệt là với người vừa đẹp vừa chịu nhận lỗi.

Qua thêm một thời gian, ta cùng hắn vào cung gặp Hoàng hậu.

Hoàng hậu thấy hai chúng ta sóng vai bước vào, trước tiên nhìn ta.

Sau đó lại nhìn Bùi Chiêu.

Bà bật cười.

“Làm loạn đủ rồi?”

Ta hơi chột dạ.

Da mặt Bùi Chiêu dày.

“Làm mẫu hậu nhọc lòng.”

Hoàng hậu cười lạnh.

“Bổn cung nhọc lòng cái gì? Hai vị tổ tông sống của bổn cung bớt giày vò bổn cung là bổn cung đã phải thắp hương cảm tạ rồi.”

Ta đứng bên cạnh nhịn cười.

Bùi Chiêu lén chạm tay ta.

Ta đập ra.

Hoàng hậu nhìn thấy.

Bà trợn mắt.

Sau đó chuyện hôn sự lại được nhắc tới.

Lần này Bùi Chiêu tới hỏi ta trước.

Hắn hỏi có vẻ hơi căng thẳng.

“Nàng có bằng lòng không?”

Ta cố tình uống nửa chén trà.

Sau đó mới nói:

“Nói trước nhé. Ta muốn xuất cung thì xuất cung, muốn ăn gì cũng do ta tự quyết, người bớt phái người đi theo ta.”

Bùi Chiêu đồng ý.

“Còn gì nữa?”

“Người nổi giận cũng được, muốn đập thì đập đồ của mình, đừng tới hành ta.”

Chương 7

Hắn nhịn.

“Được.”

Ta tiếp tục đưa điều kiện.

Nói đến sau cùng, thái dương hắn gần như sắp giật tung.

Nhưng vẫn nhịn.

Chờ ta nói xong, hắn hỏi:

“Lần này có thể gả rồi chứ?”

Ta suy nghĩ.

“Có thể thử xem.”

Bùi Chiêu nhắm mắt.

“Khương Vũ, thành thân mà còn thử được sao?”

Ta cười với hắn.

“Vậy người có cưới không?”

Hắn lập tức đứng dậy.

“Cưới.”

Giọng lớn đến mức cung nhân bên ngoài cũng nghe thấy.

Ta cười hồi lâu.

15

Sau đó ta mới biết một chuyện.

Thật ra năm đó, ngay từ lần đầu Bùi Chiêu hỏi ta sau khi xuất cung muốn làm gì, hắn đã nảy sinh ý định giữ ta lại.

Chỉ là khi ấy hắn cảm thấy đây vốn chẳng phải chuyện gì đáng kể.

Hắn là Thái tử.

Hắn muốn giữ một nữ nhân lại, ai cản nổi?

Cho nên sau này mấy lần Hoàng hậu muốn thả người, hắn đều đi cầu xin.

Chờ thêm đi.

Giữ nàng lại thêm vài ngày.

Chờ nàng quen Đông cung.

Hắn vẫn luôn nghĩ như vậy.

Nghe xong, ta chỉ cảm thấy trước đây người này thật sự khốn nạn.

Bùi Chiêu cũng thừa nhận.

“Khi ấy cô quả thật rất khốn nạn.”

Ta hơi bất ngờ.

“Bây giờ người dễ nói chuyện đến thế rồi à?”

Hắn ôm con ngồi bên cạnh, nghe vậy mặt lại đen.

“Khương Vũ, nàng vừa phải thôi.”

Sau khi thành thân một thời gian, chúng ta có con.

Cuộc sống thật ra khác khá xa so với tưởng tượng ban đầu của ta.

Trước đây ta cảm thấy sống với Bùi Chiêu chắc chắn sẽ rất mệt.

Thật sự sống với nhau rồi, cũng có cãi vã.

Đôi khi cãi rất dữ.

Ta tức lên sẽ trực tiếp sang chỗ Hoàng hậu ở.

Ngày hôm sau Bùi Chiêu sẽ tới đón.

Lần đầu hắn còn bày cái giá Thái tử.

Ta đóng cửa ngay trước mặt hắn.

Lần thứ hai, hắn khôn ra.

Mang đồ ăn tới.

Lần thứ ba, đến đồ ăn cũng bớt.

Vừa vào cửa đã nhận lỗi trước.

Ta cảm thấy người này cuối cùng cũng có chút tiến bộ.

Đương nhiên, thỉnh thoảng hắn vẫn tái phát bệnh cũ.

Có lần ta đứng gần cửa cung nói chuyện với một thị vệ thêm vài câu.

Trở về, hắn ghen bóng ghen gió nửa ngày.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)