Chương 6 - Hôn ước trong cung cấm

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Hắn nhìn về hướng Hứa công tử vừa rời đi.

“Là hắn?”

Ta giả ngốc.

“Cái gì là hắn?”

“Người nàng định lấy.”

Ta sửa lời hắn.

“Vẫn đang tìm hiểu thôi.”

Bùi Chiêu nghiến răng.

“Tìm hiểu thế nào?”

Câu này nghe chua thật.

Ta cố ý nghĩ một lúc.

“Rất tốt. Người thẳng thắn, ăn uống cũng không kén, ta nói gì hắn cũng chịu nghe.”

Bùi Chiêu cười lạnh.

“Vậy đầu óc hắn chắc không tốt.”

Ta lập tức nổi nóng.

“Hôm nay người đến đây chỉ để kiếm chuyện đúng không?”

Bùi Chiêu bỗng im lặng.

Hắn đứng đó, ngay cả bờ vai cũng hơi rũ xuống.

“Khương Vũ, cô còn có thể làm thế nào?”

Ta sững người.

Câu nói ấy khiến tim ta thắt lại.

Hắn tiếp tục:

“Cô đã thả nàng xuất cung, cũng cố nhịn việc nàng ngày nào cũng tránh cô. Bây giờ nàng lại muốn gả cho người khác. Rốt cuộc cô còn phải làm đến mức nào?”

Ta nhìn hắn.

“Người muốn ta trở về Đông cung?”

“Muốn.”

“Trở về rồi sao?”

Hắn im lặng.

Ta biết ngay.

Hắn vẫn chỉ muốn ta quay về.

Còn sau khi trở về ta có thân phận gì.

Sau này phải sống thế nào.

Hắn căn bản chưa từng nghĩ rõ.

Có lẽ Bùi Chiêu cũng nhận ra.

Sắc mặt hắn càng lúc càng tệ.

Ta thở dài.

“Người trở về nghĩ thêm đi.”

“Còn nghĩ gì?”

“Nghĩ xem rốt cuộc người muốn có ta, hay chỉ muốn ta quay về.”

Hắn sững sờ đứng đó.

Lần này ta là người rời đi trước.

12

Qua rất nhiều ngày, Bùi Chiêu đều không tới nữa.

Ta còn cảm thấy hơi kỳ lạ.

Bình thường hắn không nhịn được lâu như vậy.

Sau đó Hoàng hậu triệu ta vào cung.

Khi ta bước vào điện, Lục cô nương cũng có mặt.

Nàng ấy đã định một cuộc hôn sự khác.

Chương 6

Khí sắc tốt hơn trước rất nhiều.

Thấy ta, nàng vẫy tay.

“Mau qua đây, ta có chuyện vui để kể cho ngươi.”

Hoàng hậu trừng nàng.

“Ngươi bớt xúi giục nàng ấy.”

Lục cô nương cười rất vui.

“Nương nương, thần nữ nào dám.”

Ta ngồi xuống bên cạnh.

Lúc này nàng mới nói với ta.

Bùi Chiêu đã đi cầu xin Bệ hạ.

Hắn nói mấy năm nay mình cưỡng ép giữ một cô nương bên cạnh, làm thật sự quá khó coi.

Xin Bệ hạ ban cho ta tự do hoàn toàn.

Từ nay về sau, ta không còn bất kỳ quan hệ ràng buộc nào với Đông cung.

Ta nghe đến ngẩn người.

Chuyện này chẳng phải đã làm rồi sao?

Hoàng hậu giải thích:

“Lần trước thả ngươi ra ngoài, trên danh nghĩa ngươi vẫn chịu sự trông nom của trong cung, chuyện hôn nhân cũng phải báo lên. Lần này nó cầu xin hoàn toàn buông tay.”

Lồng ngực ta bỗng chua xót.

Lục cô nương tiếp tục:

“Bệ hạ mắng hắn một trận, hỏi hắn đã không nỡ thì vì sao còn thả.”

Ta theo bản năng hỏi:

“Hắn nói thế nào?”

Lục cô nương cố tình dừng lại.

Ta cuống đến mức đẩy nàng.

“Ngươi nói đi chứ.”

Lúc này nàng mới cười nói:

“Điện hạ nói, hắn thích là chuyện của hắn, không thể vì thế mà nhốt người ta cả đời.”

Ta cúi đầu.

Mũi bỗng cay cay.

Hoàng hậu ở bên cạnh thong thả nói một câu.

“Bây giờ biết khó chịu rồi?”

Ta xoa đầu mũi.

“Bên ngoài gió lớn.”

Lục cô nương cười đến suýt ngã khỏi ghế.

Hoàng hậu cũng cười.

Ta bị cười đến nóng mặt.

Lúc rời khỏi điện, ta lại gặp Bùi Chiêu.

Có vẻ hắn vừa từ chỗ Bệ hạ trở về.

Người gầy đi đôi chút.

Chúng ta đứng cách nhau vài bước.

Cuối cùng vẫn là hắn bước tới trước.

“Mẫu hậu tìm nàng rồi?”

“Tìm rồi.”

“Biết hết rồi?”

“Gần như vậy.”

Bùi Chiêu ừ một tiếng.

Hôm nay hắn lại ngoan ngoãn khác thường.

Ngược lại ta hơi không quen.

Đi được vài bước, hắn đột nhiên hỏi:

“Người Hứa gia kia, nàng còn gặp không?”

Ta nói:

“Gặp chứ.”

Bước chân hắn dừng lại.

Ta cố nhịn cười.

“Người ta có đắc tội gì với ta đâu.”

Quả nhiên mặt Bùi Chiêu lại đen.

Nhưng lần này hắn nhịn.

Nhịn khá vất vả.

“Được.”

Ta lén nhìn hắn một cái.

Khá hiếm có.

Hôm nay hắn dễ nói chuyện thật.

13

Sau đó Hứa công tử chủ động nói rõ với ta trước.

Hắn mời ta ăn cơm.

Ăn được một nửa, bỗng hỏi:

“Thật ra cô vẫn còn thích Thái tử đúng không?”

Ta suýt nghẹn cơm.

“Rõ đến thế sao?”

Hắn cười.

“Mỗi lần cô nương nhắc đến Điện hạ đều phải nói nhiều thêm vài câu, còn tưởng mình giấu kỹ lắm.”

Ta hơi mất mặt.

Hóa ra người ngoài nhìn rõ đến vậy.

Ta cúi đầu gắp thức ăn.

Hứa công tử lại rất thẳng thắn.

“Cô cũng đừng cảm thấy có lỗi với ta. Nương nương nhắc tới, ta thấy cô thú vị nên đến gặp. Hợp thì thành, không hợp thì thôi, cũng rất bình thường.”

Ta cười với hắn.

“Ngươi thật sự rất tốt.”

“Bớt phát thẻ người tốt cho ta.”

Ta sững người.

Cách nói gì thế này?

Chính hắn cũng ngẩn ra.

Có lẽ học được từ mấy tiểu thái giám nhiều chuyện bên cửa cung.

Hai chúng ta cùng bật cười.

Cười xong, hắn nghiêm túc hơn.

“Khương cô nương, thứ gọi là cuộc sống này, người khác có lựa cho cô bao nhiêu cũng vô dụng. Chính cô sống thuận lòng là được.”

Ta gật đầu.

Chuyện này coi như kết thúc.

Tối về, ta suy nghĩ rất lâu.

Giữa ta và Bùi Chiêu, thứ chúng ta thiếu từ trước tới giờ thật ra chưa bao giờ là tình cảm.

Mà là trước kia hắn luôn cảm thấy tâm tư của ta phải giống hắn.

Hắn không nỡ.

Cho nên ta cũng phải không nỡ.

Hắn cảm thấy Đông cung tốt.

Cho nên ta cũng phải cảm thấy tốt.

Hắn sợ ta đi.

Vậy thì đóng chặt cửa là được.

Nhưng lòng người đâu có đơn giản như vậy.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)