Chương 4 - Hôn Ước Định Mệnh
Nhưng Kiều di nương đối xử với ta cực kỳ tốt.
Nuôi ta mũm mĩm xinh xắn như em bé trong tranh Tết.
Tiểu công tử nhà Cố cử nhân bên cạnh lần đầu gặp ta liền nói:
“Ấu Nguyệt, muội đẹp thật đấy. Sau này lớn lên ta sẽ cưới muội làm nương tử!”
Khi ấy chàng đang thay răng, thiếu hai chiếc răng cửa lớn, nói chuyện còn lọt gió.
Ta từ nhỏ đã thích đẹp, thế là lắc đầu.
Dùng giọng non nớt nói:
“Huynh thiếu răng cửa, ta không muốn làm nương tử của huynh!”
Cố Lang che miệng, xấu hổ đỏ bừng mặt.
Kiều di nương ở bên cạnh ôm ta cười:
“Thất Lang, Nguyệt Nhi nhà chúng ta còn phải đọc sách thi nữ Trạng nguyên, rồi tìm một phu quân ở rể. Con có chịu không?”
Cố gia có bảy lang quân, Cố Lang nhỏ nhất, cũng là người được Cố lão thái thái cưng chiều nhất.
Tuyệt đối không thể để chàng ở rể nhà khác.
Nhưng Cố Lang sáu tuổi lại vui mừng gật đầu:
“Chịu!”
9
Trước khi lên kinh, Kiều di nương và mọi người đều nói với ta:
“Nhận lại người thân là chuyện tốt. Sau khi nhận lại rồi, Ấu Nguyệt nhà chúng ta sẽ là đại tiểu thư phủ Quốc công.”
“Sẽ có càng nhiều người yêu quý Ấu Nguyệt của chúng ta.”
Nhưng tổ mẫu, Kiều di nương.
Hai người đều sai rồi.
Nhận lại người thân không tốt.
Một chút cũng không tốt.
Ta chẳng muốn quay về cái viện cô độc trong phủ Quốc công chút nào.
Giống như một cây non mềm yếu bị nhổ khỏi lớp đất vốn có.
Rồi bị trồng sang một vùng đất mới đầy độc tố.
Từ từ khô héo, chết đi…
Bất tri bất giác, nước mắt đã phủ mờ mắt ta.
Đèn trên phố từng chiếc từng chiếc tắt đi.
Cửa hàng cũng từng gian từng gian đóng cửa.
Bụng ta lép kẹp, lúc ấy mới nhớ tối nay mình còn chưa dùng bữa.
Ta tìm một đại nương bán nước đường, xin một bát nước đường. Bà vừa dọn hàng vừa nói:
“Tiểu cô nương, cháu đi xem đèn rồi lạc mất người nhà phải không?”
“Còn nhớ đường về nhà chứ?”
Ta nói nhớ.
Lúc ra cửa ta lo mình không tìm được đường về,
nên cố ý ghi nhớ rất kỹ.
Đại nương liền nói:
“Vậy thì tốt. Ăn xong mau về nhà đi, đêm hôm thế này một tiểu cô nương đi một mình không an toàn.”
Nhưng ta không ngờ mình lại ngốc đến vậy.
Rõ ràng lúc ra cửa nhớ rất kỹ.
Vậy mà đi mãi đi mãi, chẳng hiểu sao lại lạc mất.
Ta còn phát hiện có người lén lút bám theo phía sau.
Sợ đến mức hồn vía lên mây, ta lập tức cắm đầu chạy.
Mãi cho đến khi có người gọi tên ta:
“Ấu Nguyệt, Ấu Nguyệt, muội sao vậy? Là cô đây!”
Ta ngẩng đầu, qua đôi mắt đẫm lệ nhìn thấy Thái tử ca ca.
10
Thái tử nói hôm nay là lễ hội đèn.
Huynh ấy bèn nhớ đến ta, nhớ ra đây là lễ hội đèn đầu tiên kể từ khi ta trở về kinh.
Vì thế huynh ấy xuất cung, muốn ra ngoài dạo một vòng, tiện thể đến thăm ta.
Kết quả đến phủ Quốc công mới biết ta đã được Thôi Hành mời ra ngoài.
Huynh ấy vừa thưởng hoa đăng vừa tiện đường tìm ta.
Nhưng mãi đến khi chợ sắp đóng cửa, huynh ấy lại nhìn thấy Thôi Hành đưa Sính Nhi cầm hoa đăng trở về.
Lúc ấy mới biết ta vẫn chưa về.
Huynh ấy liền dẫn người ra ngoài tìm ta lần nữa.
Ta chỉ biết khóc.
Khóc đến mức trên người huynh ấy toàn là nước mắt của ta.
Giống như muốn khóc hết mọi uất ức bấy lâu nay.
Ta nức nở:
“Thái tử ca ca, trước đây ta từng nghĩ, nếu ta không cứu huynh thì tốt biết bao.”
“Như vậy huynh trưởng sẽ không phát hiện ta giống Quốc công phu nhân, ta cũng không cần quay về phủ Quốc công.”
“Ta rất ích kỷ, ta thà rằng mình chưa từng cứu huynh.”
“Nhưng bây giờ ta lại thấy áy náy quá, ta vậy mà từng nghĩ như thế…”
Thái tử ca ca vỗ lưng ta, giống như mẫu thân vỗ lưng Sính Nhi, thật nhẹ, thật dịu dàng.
“Không, không phải Ấu Nguyệt ích kỷ, là cô không tốt, là cô không nghĩ đến hoàn cảnh của Ấu Nguyệt.”
Huynh ấy đưa ta về nhà.
Người trong phủ Quốc công đều đã nghỉ ngơi, căn bản chẳng ai nhận ra ta vẫn chưa về.
Thái tử đưa ta đến cửa, gõ cửa phủ.
Cả phủ Quốc công lập tức bị kinh động.
Thái tử chỉ lạnh nhạt nhìn bọn họ, ôn hòa nói một câu:
“Quốc công gia, ngày mai cô sẽ cho người đón Ấu Nguyệt tiến cung,bầu bạn mẫu hậu một thời gian.”
Sau khi huynh ấy rời đi, huynh trưởng kéo dài mặt:
“Vì sao Sính Nhi biết trở về phủ, còn muội ham chơi đến quên cả giờ giấc, khiến Thái tử tưởng chúng ta bạc đãi muội?”
“Muội tự nói xem, từ khi muội trở về, chúng ta còn phải làm thế nào, còn phải chiều muội đến mức nào?”
Mẫu thân cũng lạnh mặt.
“Ta đã nói từ lâu, ta thà rằng nó chưa từng được tìm về, đỡ phải ngày nào cũng quậy đến cả nhà không được yên.”
Phụ thân Quốc công lạnh giọng quát:
“Tất cả bớt nói vài câu!”
Ông nhìn ta, trong ánh mắt không có chút nhiệt độ.
“Đã về rồi thì ngủ sớm đi, nghỉ ngơi cho khỏe, ngày mai còn tiến cung gặp nương nương!”
Sau một đêm này, thân thể ta mệt mỏi, trái tim cũng hoàn toàn nguội lạnh.
Ta qua loa hành lễ với họ, quay người trở về viện của mình.
11
Hoàng hậu nương nương đối xử với ta vô cùng tốt.
Bà nói rất nhiều chuyện với ta, hỏi ta ở kinh thành có ổn hay không.
Lại sai người mang rất nhiều điểm tâm thức ăn tới cho ta, không ngừng nói:
“Nhìn con còn gầy hơn lần trước.”
“Đồ ăn kinh thành không hợp khẩu vị sao?”