Chương 3 - Hôn Ước Định Mệnh

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

“Tâm sự của tiểu cô nương không giấu được, chắc có vài lời riêng tư muốn nói, cứ để chúng đi.”

“Hành Nhi và Sính Nhi chẳng phải cũng chơi với nhau từ nhỏ như vậy sao?”

Mẫu thân bĩu môi:

“Nó sao giống Sính Nhi được? Sính Nhi và Thế tử có tình cảm cùng nhau lớn lên từ nhỏ.”

Bà và Thôi bá mẫu là bạn khuê phòng, không có gì không thể nói, vì thế càng nói càng không giữ miệng.

“Ta cũng không giấu tỷ, lớn lên ở quê rốt cuộc vẫn khác. Sức khỏe ta cũng không tốt, thật sự không còn tâm sức dạy bảo.”

“Sau này đến phủ tỷ rồi, tỷ thay ta quản giáo cho tốt nhé!”

7

Dưới hành lang, Thế tử hơi cau mày.

Có lẽ hắn cảm thấy hôn sự này thật sự quá mất mặt.

Nhưng hắn vẫn nhịn không được ôn hòa lên tiếng:

“Ấu Nguyệt, ta biết nàng vừa trở về, chắc hẳn một số lễ nghi vẫn còn thiếu sót.”

“Những hành vi thế này, sau này nàng gả cho ta, trước mặt người ngoài tuyệt đối không được làm.”

Hắn lại nhắc:

“Nếu có cơ hội thì nhân lúc này đọc thêm sách đi. Làm chủ mẫu phủ Hầu, không thể chỉ biết sơ vài chữ.”

Hắn không nhận ra giọng của ta, ta ngược lại yên tâm thêm vài phần.

Ta ngẩng mắt, nghiêm túc nói với hắn:

“Thế tử, hôn ước của chúng ta bỏ đi.”

“Ta không thể nào gả cho ngươi.”

Hắn ngẩn ra, trái lại bật cười.

“Ta còn tưởng nàng khác Sính Nhi.”

“Không ngờ nàng cũng giống muội muội mình, lúc nào cũng chơi mấy trò lạt mềm buộc chặt!”

Ta đã lấy hết can đảm nói chuyện với hắn, đương nhiên phải nói hết một hơi.

“Lúc ta ở Thanh Châu, trong nhà đã định hôn sự cho ta.”

“Phụ thân mẫu thân không tin, cho nên mới lại định ta cho ngươi.”

“Ngươi tin hay không tùy ngươi, nhưng lời này ta nhất định phải nói rõ.”

“Vài ngày nữa ta sẽ cầu Hoàng hậu nương nương, xin bà ban hôn cho ta…”

Ta còn chưa nói xong, hắn đã ngắt lời:

“Không được!”

Rồi lại thở dài.

“Phủ Quốc công đã đồng ý hôn sự giữa nàng và ta, ta tự nhiên sẽ cưới nàng.”

“Nàng cần gì phải suy nghĩ nhiều, uổng phí một cơ hội cầu xin Hoàng hậu như thế?”

Lần này đến lượt ta ngẩn người.

Người trong kinh thành này rốt cuộc bị sao vậy, vì sao chẳng ai nghe lọt lời người khác?

Ta còn muốn nói tiếp, nhưng ánh mắt Thế tử đã bay về phía xa.

Theo ánh mắt hắn nhìn qua ta thấy ở cuối hành lang Sính Nhi đang đứng đó, mặt đầy giận dữ.

Ta nghĩ, thôi vậy.

Kẻo nàng ta lại cho rằng ta và Thế tử nói gì đó rồi gây thêm chuyện.

Ta liền rời đi trước.

Lúc đi ngang qua nàng ta, nàng ta hạ giọng, nghiến răng nói với ta:

“Tạ Ấu Nguyệt, đừng tưởng ta không biết những thủ đoạn lấy lui làm tiến của ngươi.”

“Ngươi cho rằng mình càng từ chối, càng làm bộ làm tịch, Thế tử ca ca sẽ càng thấy ngươi mới mẻ thú vị sao?”

“Bớt nằm mơ đi. Một con nha đầu thối từ quê lên cũng dám so với ta?”

Ta dừng bước.

“Ồ, từng câu ngươi vừa nói chẳng phải đều đang nói chính mình sao?”

Nói xong ta không nhìn bọn họ nữa, quay người rời đi.

8

Không biết có phải nương nương bận rộn hay không, ta vẫn chưa nhận được ý chỉ triệu kiến.

Bất tri bất giác đã đến tháng bảy.

Lễ Khất Xảo, ta muốn đi xem hoa đăng.

Khi ở Thanh Châu, năm nào Kiều di nương và tổ mẫu cũng dẫn ta đi cầu khéo, xem hoa đăng.

Cầu Chức Nữ nương nương phù hộ ta năm sau bình an vui vẻ.

Mẫu thân vẫn dùng giọng dịu dàng, giống như những chuyện không vui vì hôn sự của ta trước đó đã qua rồi.

“Chỉ là phong tục của nơi quê mùa thôi, có liên quan gì đến bình an vui vẻ của nữ nhi?”

“Đã vào phủ Quốc công thì phải học cách thu liễm tính tình, sao còn có thể giống trước kia, tùy hứng ham chơi?”

“Con lại không quen đường kinh thành, nếu đi lạc, ta không gánh nổi trách nhiệm đâu.”

Sau đó vẫn là Thôi Hành phái người tới truyền lời, nói muốn đưa ta ra ngoài đi dạo.

Lúc ấy bà mới chịu cho ta ra cửa.

Nhưng khi ta đến chợ đèn, lại không thấy bóng dáng Thế tử.

Ánh đèn trên phố mờ ảo, bên bờ sông có vài chiếc đèn hoa sen nổi trên mặt nước.

Ánh nến vỡ thành từng mảnh trong sóng nước.

Ta ngồi xổm xuống, cũng thả một chiếc đèn, âm thầm cầu nguyện trong lòng.

Mong tổ mẫu, Kiều di nương, phụ thân, Cố Lang, Đỗ ma ma… sang năm đều khỏe mạnh, bình an vui vẻ.

Mong ta và họ sớm ngày đoàn tụ.

Mặt trăng treo cao trên trời, nhưng hình như vẫn không sáng bằng trăng ở Thanh Châu.

Ta nhớ tổ mẫu, cũng nhớ Kiều di nương.

Cũng nhớ trăng Thanh Châu.

Những đêm hóng mát, Đỗ ma ma sẽ vớt từ giếng lên một quả dưa ngọt đã ướp lạnh.

Ta ngồi dưới quạt lá của tổ mẫu, gặm dưa ngọt.

Trăng vừa tròn vừa lớn, dưa vừa mềm vừa thơm.

Sau khi về phòng, Kiều di nương sẽ giám sát ta súc miệng bằng muối xanh.

Bà nói:

“Răng của Nguyệt Nguyệt nhà chúng ta đẹp thế này, vừa đều vừa trắng, tuyệt đối không được để hỏng.”

“Tiểu thư nhà giàu được nuôi dưỡng có tinh tế hay không, nhìn hàm răng là biết.”

Mẫu thân ruột của Tạ Sính Nhi đã qua đời khi ta ba tuổi.

Phụ thân sợ cưới thê tử mới sẽ bạc đãi ta nên vẫn luôn không chịu tái giá.

Trong nhà chỉ có tổ mẫu tuổi đã cao và Kiều di nương được mua về từ nhiều năm trước.

Di nương vốn xuất thân thanh lâu.

Vì thế tổ mẫu rất không vừa mắt bà, lại sợ bà bắt nạt ta, nên thường xuyên gõ cảnh cáo nhắc nhở.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)