Chương 3 - Hôn Ước Định Mệnh
Thấy họ ngã sang một bên kêu rên, hắn mới quỳ một gối xuống đất, cung kính nói:
“Thuộc hạ cứu giá chậm trễ, xin nương nương thứ tội.”
Phụ mẫu và Minh Châu như bị đóng đinh tại chỗ, không thể động đậy.
Ta chống người muốn ngồi dậy. Thủ lĩnh thị vệ lập tức tiến lên đỡ hờ:
“Nương nương cẩn thận.”
Ta đứng lên, ánh mắt lạnh băng nhìn vũng thuốc đổ trên đất:
“Đem thuốc này đi nghiệm.”
Ánh mắt Lưu thống lĩnh trở nên sắc bén, hắn ra hiệu cho người phía sau.
Một thị vệ bước lên, cẩn thận lấy mẫu thuốc.
Minh Châu đột nhiên hét lên:
“Không phải! Không phải thuốc độc! Chỉ là thuốc an thai thôi!”
Lưu thống lĩnh xoay người nhìn nàng ta, ánh mắt như dao:
“Mưu hại hoàng tự, theo luật phải tru di cửu tộc.”
Ba chữ ấy như sấm nổ giữa trời quang.
Phụ thân run bần bật, mềm nhũn ngã xuống đất, bên dưới ướt một mảng.
Mẫu thân cuối cùng bật khóc, bò đến trước mặt ta, dập đầu liên tục:
“Thiển Nguyệt… không, nương nương! Nương nương tha mạng! Chúng ta không biết! Chúng ta thật sự không biết!”
Minh Châu cũng quỳ xuống, nhưng mắt nàng ta vẫn đảo liên tục. Đột nhiên, nàng ta chỉ vào mẫu thân:
“Là bà ấy! Là mẫu thân nghĩ ra chủ ý này! Là bà ấy lừa tỷ tỷ về! Thuốc cũng là bà ấy tìm! Không liên quan đến ta!”
Mẫu thân khó tin quay đầu nhìn Minh Châu:
“Minh Châu, con…”
“Vốn là vậy!”
Minh Châu the thé cắt lời:
“Là người nói tỷ tỷ chiếm hôn sự của Ngụy gia, là người nói phải để tỷ tỷ trả vị trí lại cho con! Phương thuốc là người mua từ lang trung giang hồ kia!”
Phụ thân cũng phản ứng lại, lồm cồm bò tới trước giường:
“Nương nương! Đều là chủ ý của mụ đàn bà này và Minh Châu! Ta… ta chỉ nhất thời hồ đồ! Ta không biết gì cả!”
Ta nhìn bọn họ cắn xé lẫn nhau, chút tình thân cuối cùng trong lòng tan sạch.
Ta nhắm mắt, dặn dò:
“Lưu thống lĩnh, tách bọn họ ra trông giữ. Mọi chuyện đợi hoàng thượng trở về định đoạt.”
“Vâng.”
Thị vệ tiến lên kéo ba người đi.
Phụ thân và mẫu thân đã mềm như bùn. Minh Châu lại đột nhiên vùng vẫy, nàng ta trừng chặt ta, trong mắt là hận ý điên cuồng:
“Ngươi cố ý! Ngươi đã sớm biết chúng ta sẽ ra tay! Ngươi cố ý đến ăn bữa cơm này!”
Ta mở mắt, bình tĩnh nhìn nàng ta:
“Đúng.”
Đồng tử Minh Châu co rút mạnh.
“Ta nể mặt tổ mẫu, cho các ngươi cơ hội cuối cùng. Một bữa cơm đoàn viên. Nếu các ngươi thật lòng hối cải ta nguyện bỏ qua chuyện cũ. Thậm chí, ta còn định cho các ngươi một khoản bạc, để các ngươi về quê sống tử tế.”
Ta dừng lại, giọng càng lạnh:
“Nhưng các ngươi đã chọn con đường khác.”
Minh Châu như bị rút hết xương, ngã khuỵu xuống.
Khi bị kéo ra khỏi cửa, nàng ta quay đầu nhìn ta lần cuối. Ánh mắt oán độc ấy khiến người ta rợn tóc gáy.
Trong phòng cuối cùng cũng yên tĩnh.
Lưu thống lĩnh cung kính nói:
“Nương nương, thái y sắp tới rồi.”
Ta gật đầu, nằm xuống lần nữa.
Đứa trẻ trong bụng dường như cảm nhận được cảm xúc của ta, khẽ động một cái.
Ta vuốt bụng, thấp giọng nói:
“Đừng sợ, mẫu thân sẽ bảo vệ con.”
Chương 5
Ba ngày này, phụ mẫu và Minh Châu bị giam riêng trong các gian phòng ở hậu viện Ngụy phủ, có thị vệ ngày đêm canh giữ.
Lưu thống lĩnh mỗi ngày đều bẩm báo tình hình của họ với ta.
Phụ thân sợ đến phát bệnh, sốt cao không lui. Ban đêm nói mê, lúc thì kêu tha mạng, lúc lại mắng mẫu thân và Minh Châu hại ông ta.
Mẫu thân ngày nào cũng lấy nước mắt rửa mặt, cầu xin thị vệ truyền lời, nói muốn gặp ta một lần.
Minh Châu là người yên lặng nhất, không khóc cũng không náo.
Nhưng thị vệ nói, nàng ta thường tự nói một mình vào ban đêm, giọng lúc cao lúc thấp, thỉnh thoảng còn bật cười the thé.
Ta biết, nàng ta đang mưu tính gì đó.
Quả nhiên, đêm khuya ngày thứ hai, Minh Châu tìm cách bỏ trốn.
Nàng ta dùng trâm cạy then cửa sổ, trèo ra ngoài, nhưng bị thị vệ gác đêm bắt ngay tại trận.
Trong lúc vùng vẫy, nàng ta còn cắn bị thương cánh tay một thị vệ.
Khi Lưu thống lĩnh đến báo, giọng hắn nghiêm trọng:
“Nương nương, nữ tử này tính tình cố chấp, e rằng để lại sẽ thành hậu họa.”
Ta không nói, chỉ nhẹ nhàng vuốt bụng.
Chiều ngày thứ ba, hoàng thượng giá lâm Ngụy phủ.
Ta không ra tiền sảnh nghênh giá, mà chờ trong phòng.
Khoảng một nén hương sau, tiếng bước chân quen thuộc vang lên ngoài cửa.
Cửa mở. Một nam tử mặc thường phục màu vàng sáng bước vào.
Hắn khoảng hơn ba mươi tuổi, dung mạo tuấn lãng, giữa mày có uy nghi của bậc đế vương. Nhưng khi nhìn ta, ánh mắt lại dịu đi rất nhiều.
“Thần thiếp tham kiến hoàng thượng.”
Ta định đứng dậy hành lễ.
“Miễn.”
Hắn bước nhanh tới giữ ta lại, ánh mắt rơi trên mặt ta, khẽ cau mày:
“Sắc mặt sao kém thế này? Thái y nói sao?”
Ta nhẹ giọng đáp:
“Thái y nói thai tượng vẫn ổn, chỉ là bị kinh sợ, cần tĩnh dưỡng.”
Hoàng thượng ngồi xuống mép giường, nắm lấy tay ta:
“Lưu thống lĩnh đã bẩm báo hết rồi. Ba người kia, nàng định xử trí thế nào?”
Ta im lặng một lát, ngẩng đầu nhìn hắn:
“Hoàng thượng thấy sao?”
“Mưu hại hoàng tự, tội đáng chết.”
Giọng hắn bình tĩnh, nhưng mang theo sự lạnh lùng không cho phép nghi ngờ: