Chương 6 - Hôn Nhân Của Những Giấy Nợ
Danh thiếp mạ vàng, tên người ký là ngoại quản sự của Tần gia.
Khi nha hoàn đưa danh thiếp cho ta, mặt nàng trắng bệch.
“Tiểu thư, người của Tần gia đã ngồi trong sảnh chính rồi.”
Lúc đó ta đang kiểm tra lại sổ bảo lãnh của Lục gia, nghe vậy, đầu bút khựng lại một nhịp. Bất giác, ta nhớ đến lời dặn của phụ thân từ nhiều năm trước. Người từng nói, các nhà quyền quý ở kinh thành đếm không xuể, kẻ thì tham, kẻ thì độc, kẻ ngang ngược, kẻ thâm hiểm, nhưng gia tộc nguy hiểm nhất không nên dính líu sâu, chính là Tần gia. Vì kẻ khác ăn thịt người còn nhe nanh ra, chứ Tần gia khi mời rượu ngươi, là đã lấp sạch đường lui của ngươi rồi.
Không ngờ tay của Tần gia lại thò xuống nhanh đến vậy, ta vừa xé rách mặt với Lục gia chưa được bao lâu, người của họ đã chễm chệ ngồi ở sảnh chính Thẩm gia.
Ta gập cuốn sổ lại.
“Đi.”
“Tới sảnh chính.”
Khi ta bước vào, quản sự của Tần gia đã an tọa ở vị trí thượng tọa.
Nhị thúc Thẩm Hoài Niên mặt mày hớn hở.
Đường huynh Thẩm Tu Tề thì ngồi chầu rìa tiếp khách.
Ba người cười nói rôm rả.
Cứ như thể một người đang thực sự nắm giữ sản nghiệp Thẩm gia là ta, hoàn toàn không tồn tại.
**08**
Quản sự Tần gia mang họ Chu.
Thấy ta bước vào, ông ta không hề đứng dậy, chỉ hơi gật đầu.
“Thẩm cô nương.”
Cách xưng hô này quả thật nực cười—khi ta gả vào Lục gia, người ngoài gọi ta là Lục phu nhân; khi Lục gia muốn hưu ta, ta lại biến thành nữ nhi thương hộ trong miệng bọn họ; giờ Tần gia tới bàn làm ăn, thoắt cái lại đổi giọng gọi một tiếng “Thẩm cô nương”. Bọn họ bao giờ cũng thế, luôn biết cách chọn một cái danh xưng thuận miệng nhất, dễ bề chèn ép người ta nhất vào từng thời điểm.
Ta khẽ cười.
“Vị trí Chu quản sự đang ngồi là ghế của phụ thân ta.”
Sảnh chính thoáng chốc im bặt.
Thẩm Hoài Niên vội vàng hòa giải: “Minh Đường, Chu quản sự từ xa đến là khách. Phụ thân con đang ốm, ngồi đâu chẳng qua cũng chỉ là lễ tiết thôi mà.”
Ta không thèm nhìn ông ta.
Chỉ dán mắt vào Chu quản sự.
Chu quản sự rốt cuộc cũng chậm rãi đứng lên, nhường lại vị trí thượng tọa.
“Thẩm cô nương quả nhiên tính tình quyết đoán, dứt khoát như lời đồn.”
Ta ngồi xuống.
“Tần gia lặn lội đường xa tới đây, hẳn không phải chỉ để khen tính cách của ta đâu nhỉ.”
Chu quản sự cũng không phật ý.
Ông ta đi thẳng vào vấn đề, bày tỏ Tần gia sẵn lòng giúp Thẩm gia tiến vào ngạch Cống thương tại kinh thành. Ông ta vẽ ra một con đường rộng mở, hứa hẹn tạo cơ hội cho nam đinh nhà họ Thẩm lên kinh giao du với giới quyền quý, thậm chí còn sẵn sàng hỗ trợ Thẩm Tu Tề mở chi nhánh tại kinh đô. Thẩm Hoài Niên nghe mà mặt mày đỏ gay vì phấn khích, Thẩm Tu Tề cũng chẳng giấu nổi vẻ đắc ý trong ánh mắt.
Ta chỉ hỏi: “Cái giá là gì?”
Chu quản sự khẽ mỉm cười.
“Thẩm cô nương là người thông minh. Lục gia và Thẩm gia dù sao cũng nhiều năm là thông gia, làm ầm ĩ lên khó coi quá, chẳng có lợi cho ai. Tám mươi vạn lượng kia, người ngoài nghe xong chỉ thấy Thẩm gia lấy tiền đè người.”
Giọng ông ta vẫn ôn tồn.
“Nếu Thẩm gia chịu thừa nhận, tiền bạc qua lại năm xưa chỉ là thông gia tương trợ, Tần gia tự nhiên sẽ ghi nhớ cái ân tình này của Thẩm gia.”
Ta quay sang nhìn Thẩm Hoài Niên.
“Nhị thúc cũng nghĩ vậy sao?”
Thẩm Hoài Niên né tránh ánh mắt ta.
“Minh Đường à, tám mươi vạn lượng nghe thì dọa người thật, nhưng với Thẩm gia mà nói, cũng chẳng đến mức thương gân động cốt. Nếu đổi lại được sự dẫn dắt của Tần gia, chưa chắc đã không đáng.”
Thẩm Tu Tề chêm vào còn nhanh hơn.
“Muội ép Lục gia đến bước đường cùng thế này, bên ngoài đã xì xào bàn tán rồi. Cứ làm ầm lên nữa, hỏng không chỉ danh tiếng của Thẩm gia, mà còn là danh tiết của muội. Nữ nhi làm buôn bán vốn đã dễ bị người ta soi mói. Cớ gì muội phải tự triệt đường sống của mình?”
Ta nhìn bọn họ, bật ra một tiếng cười lạnh lẽo. Ta thừa hiểu rồi, bước đi này của Tần gia căn bản chẳng phải để bảo vệ Lục Nghiên, mà là để thăm dò Thẩm gia. Chỉ cần hôm nay Thẩm gia nhượng bộ, thừa nhận mớ bạc đó không phải tiền vay mượn mà là viện trợ thông gia, thì ngày sau Tần gia sẽ dùng đúng chiêu đó, tằm ăn rỗi từng chút một nuốt trọn đường hàng, kho bãi, chữ tín tiền trang của Thẩm gia thành cái gọi là “hợp tác”, rồi thành “nhân tình”, cuối cùng biến tất cả thành đồ trong túi họ.
Ta không lập tức phản bác, bởi ta nhìn thấu nhị phòng đã động lòng rồi. Thẩm Hoài Niên bưng chén trà im lặng, còn Thẩm Tu Tề thì hưng phấn đến độ không giấu nổi nữa. Thứ bọn họ thèm khát chưa bao giờ là tám mươi vạn lượng kia, mà là cái nấc thang Tần gia vừa chìa ra. Nếu quả thực có thể mượn thế Tần gia đoạt được quyền cai quản gia tộc từ tay ta, đừng nói là tám mươi vạn lượng, có đòi thêm nữa họ cũng sẵn sàng đem gia sản Thẩm gia ra đổi.
Quả nhiên, Chu quản sự vừa đi khỏi, Thẩm Hoài Niên lập tức triệu tập một cuộc họp nội bộ trong gia tộc.
Thẩm Tu Tề dõng dạc tuyên bố trước mặt mọi người rằng cơ nghiệp trăm năm của Thẩm gia không thể giao vào tay một nữ nhi vừa bị chồng bỏ.