Chương 13 - Hôn Nhân Chớp Nhoáng

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

“Tôi muốn nói với bà rằng, tôi đã có người muốn lấy làm vợ rồi.”

“Nhưng tôi ngay cả WeChat của người ta cũng không có.”

Trang cuối cùng.

Ngày tháng là sáu tháng trước.

“Mẹ tôi bảo con gái của đồng nghiệp bà cũng là bác sĩ, đồng ý đi xem mắt.”

“Tôi hỏi tên là gì.”

“Mẹ tôi bảo, Thẩm Thanh Hoan.”

“Tôi thức viết một mạch xong toàn bộ báo cáo nhiệm vụ của hai ngày nay.”

“Ba giờ sáng.”

“Trùm chăn cười rất lâu.”

“Cuối cùng cũng có một lý do danh chính ngôn thuận rồi.”

Cuốn sổ tuột khỏi tay tôi, rơi xuống giường.

Tôi ngẩng lên nhìn Phó Vân Đình.

Anh đứng cạnh tủ quần áo.

Không nhìn tôi.

Mặt nghiêng sang một bên.

Hai tay nắm chặt thành quyền.

Cả người cứng đờ như một hòn đá.

Tai đỏ bừng.

Đỏ từ gốc tai xuống tận chân cổ.

Tôi chưa từng thấy anh đỏ mặt đến mức này.

Giống như cả cơ thể đang bốc cháy.

“Ba năm.” Tôi nói.

Anh không ừ hử tiếng nào.

“Anh yêu thầm em ba năm.”

Yết hầu của anh trượt mạnh một cái.

“Sau đó anh nhờ mẹ đi sắp xếp cuộc xem mắt chớp nhoáng này.”

Anh nhắm mắt lại.

“Câu anh nói với em ở Cục Dân chính ‘Đã xem ảnh em rồi, là tự nguyện’ ——”

“Anh căn bản không phải là xem ảnh của em.”

“Anh đã từng gặp em ngoài đời.”

“Ba năm trước.”

“Là bệnh nhân của em.”

Sự im lặng.

Sự im lặng dài đằng đẵng có thể ép người ta đến phát điên.

Rồi anh mở mắt ra.

Quay sang nhìn tôi.

Trong đôi mắt đen láy ấy, không còn sự kiềm chế và bình tĩnh như thường ngày nữa.

Toàn bộ đều là những thứ cuộn trào, bị đè nén suốt ba năm, sắp trào cả ra ngoài.

“Thẩm Thanh Hoan.”

Giọng anh đang run rẩy.

Người đàn ông cao 1m88, đôi vai có thể vác cả ngọn núi, đang run rẩy trước mặt tôi.

“Anh không phải tùy tiện tìm em.”

“Anh không phải vì trách nhiệm.”

“Anh cũng không phải đối với ai cũng như vậy.”

“Anh chỉ đối với em thôi.”

“Chỉ với em thôi.”

“Từ lúc em mắng anh ba năm trước, đã chỉ đối với em rồi.”

Anh từng bước từng bước đi tới.

Đến trước mặt tôi.

Vươn tay ra.

Do dự một giây.

Rồi kéo mạnh tôi vào lòng anh.

Vết thương trên vai trái vẫn chưa khỏi hẳn.

Anh rên nhẹ một tiếng.

Nhưng vòng tay siết chặt hơn.

Ghì chặt cả người tôi vào ngực anh.

Cằm tì lên đỉnh đầu tôi.

“Anh xin lỗi vì đã không nói cho em sớm hơn.”

“Anh sợ làm em sợ.”

“Sợ em nghĩ anh là một thằng biến thái.”

“Lén lút tích cóp ảnh và nhật ký suốt ba năm trời.”

“Người bình thường nào lại đi làm chuyện đó chứ.”

Giọng anh nghẹn ngào trong tóc tôi.

Sự tủi thân, sự giải thoát, kiểu nghẹn ngào giống như sắp khóc đến nơi.

Tôi vùi mặt vào ngực anh.

Chất vải quân phục thô ráp.

Tiếng tim đập truyền qua lồng ngực.

Thình thịch, thình thịch.

Nhanh đến mức không tưởng nổi.

Tôi vòng tay ôm lấy eo anh.

Túm chặt lớp áo sau lưng anh.

Nắm rất chặt.

“Phó Vân Đình.”

“Ừm.”

“Anh không phải là kẻ biến thái.”

“…”

“Anh là chú chó quân khuyển của em thì có.”

Cơ thể anh cứng đờ.

Sau đó đôi vai bắt đầu run lên.

Không phải khóc.

Mà là đang cười.

Cười nghẹn.

Cười đến mức cả người run bần bật.

Tôi cũng đang cười.

Hốc mắt nóng rực.

Nhưng khóe miệng lại cong lên.

Ba năm.

Ở nơi tôi không hay biết, anh đã cất giấu tình cảm suốt ba năm.

Giấu trong một chiếc hộp sắt.

Giấu trong mỗi cái cớ “tình cờ” xuất hiện gần bệnh viện của tôi.

Giấu trong mật khẩu thẻ ngân hàng.

Giấu trong bảng phân công việc nhà dán trên tủ lạnh.

Giấu trong ánh đèn ở hành lang lúc ba giờ sáng.

Giấu trong mỗi câu “Nhớ em rồi” của hai mươi bảy cái tin nhắn thoại mà không thốt nên lời.

Anh không phải là một người xa lạ đột ngột xông vào cuộc đời tôi.

Anh là người đã ròng rã bước đi suốt ba năm trời, cuối cùng mới đi đến được trước mặt tôi.

**11**

Sau khi làm rõ mọi chân tướng sự việc.

Tôi đã làm một việc.

Bê Phó Vân Đình từ phòng ngủ phụ sang phòng ngủ chính.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)