Năm thứ bảy bị phế hậu, tên cẩu hoàng đế khiến ta tâm tàn ý lạnh, cuối cùng cũng tắt thở.
Tin tức truyền đến lãnh cung, ta kích động đến mức ăn liền thêm năm bát cơm, suýt chút nữa dọa Triệu ma ma hầu hạ ta ngất xỉu.
Cứ tưởng từ nay trời cao biển rộng, không còn ai quấy rầy chốn thanh tĩnh của ta nữa.
Ai ngờ ngay đêm đó, hồn ma của tên cẩu hoàng đế kia lại bay đến trước giường ta.
Hắn mang vẻ mặt van lơn: “Tử Đồng, trẫm biết lỗi rồi, cầu xin nàng hãy cứu lấy Uyển Uyển, nàng ấy không chịu nổi sự tra tấn của Tân đế đâu… nàng ấy vẫn đang chịu khổ trong cung…”
Ta chẳng thèm nhìn hắn lấy một cái, cúi đầu hôn lên trán cục cưng đang ngủ say trong lòng.
Tiểu tử kia đột nhiên vươn bàn tay mập mạp ra, tát một phát xuyên qua khuôn mặt ma của cha nó.
Danh sách đánh giá
- Đang tải...
Bình luận