Mẹ còn chưa tắt thở, anh cả đã lục ngăn kéo.
Tôi ngồi bên giường, nắm tay mẹ. Tay bà lạnh ngắt, đầu ngón tay không còn chút hơi ấm.
Máy theo dõi tim vẫn đang kêu.
Anh cả ngồi xổm trước tủ, lục hết ngăn kéo này đến ngăn kéo khác.
“Sổ tiết kiệm đâu? Cái sổ tiết kiệm màu đỏ của mẹ đâu?”
Anh ta không quay đầu lại.
Tay mẹ bỗng khẽ động.
Bà nhìn tôi, môi mấp máy.
Tôi ghé sát lại.
Bà dồn chút sức cuối cùng, nói một câu.
“Hòm của hồi môn… đừng vứt…”
Rồi bà nhắm mắt lại.
Anh cả vẫn còn đang lục ngăn kéo.
Mẹ mất rồi.
Hưởng thọ bảy mươi mốt tuổi. Ung thư dạ dày giai đoạn cuối, từ lúc phát hiện bệnh đến lúc ra đi, bà chống chọi suốt ba năm.
Ba năm ấy, là tôi ở bên bà đi hết chặng đường cuối cùng.
Anh cả từ tỉnh lỵ chạy về, mất hai ngày.
Chị hai lái xe từ thành phố về, mất tám tiếng.
Lúc mẹ mất, bên cạnh chỉ có một mình tôi.
Câu đầu tiên anh cả nói khi bước vào nhà không phải là “Mẹ sao rồi?”.
Mà là: “Đồ đạc còn nguyên chứ? Đừng để người ngoài động vào.”
Danh sách đánh giá
- Đang tải...
Bình luận