Chương 5 - Họa Mi Ngũ Sắc và Lời Nguyền Chưa Giải
Chương 6
Đêm thứ năm sau khi họa mi được mang đến, đúng vào giờ Tý, ta trèo tường rời
khỏi Tô gia đại viện.
Nói là trèo tường thì không hẳn đúng, thực ra là lén chuồn ra từ cánh cửa ngách
ở hậu viện.
Tô gia đại viện chiếm đến nửa con phố, cửa ngách hậu viện thông với một con hẻm
nhỏ, đầu hẻm chính là bến sông, phía bên kia sông là phía Tây thành.
Vương ma ma đã chuẩn bị sẵn một chiếc thuyền nhỏ ở bến, chèo chưa tới nửa canh
giờ đã đến hẻm Thiên Trúc.
Dưới chân cầu Thiết Ngưu, Thanh Hư đạo nhân đã đứng chờ sẵn ở đó.
Ông ta trông trạc ngũ tuần, vóc dáng gầy gò thấp bé, mặc một bộ đạo bào vải thô
đã giặt đến bạc màu, chân đi giày cỏ, tay cầm một chiếc quạt hương bồ.
Trông ông ta chẳng có vẻ gì là cao nhân đắc đạo, ngược lại giống hệt mấy gã
giang hồ lang bạt bán cao dán chó ngoài chợ.
Nhưng Vương ma ma kể, ba năm trước Tổ phụ từng mời ông ta xem phong thủy cho Tô
gia một lần.
Lần xem xong đó, Tổ phụ phá lệ đích thân tiễn ông ta ra tận cửa, đứng trên bậc
thềm dõi mắt nhìn theo ông ta đi khuất bóng nửa con phố rồi mới chịu quay vào
nhà.
Cả đời Tổ phụ chỉ khách khí với hai hạng người: người giúp người kiếm được bộn
bạc, và người giúp người kê cao gối ngủ yên.
“Tô gia Đại tiểu thư?”
Thanh Hư đạo nhân từ trên xuống dưới đánh giá ta một lượt, dùng quạt hương bồ
chỉ vào tảng đá dưới gầm cầu, “Ngồi đi. Có chuyện gì thì nói thẳng.”
Ta ngồi xuống phiến đá, mở lời đi thẳng vào vấn đề: “Đạo trưởng đã từng nhìn
thấy Họa mi ngũ sắc chưa?”
Chiếc quạt hương bồ trên tay Thanh Hư đạo nhân khựng lại một nhịp.
“Trong nhà cô xuất hiện thứ đồ chơi này sao?”
“Năm ngày trước.”
“Ai tặng?”
“Phu quân của ta.”
Thanh Hư đạo nhân “chậc” một tiếng, chiếc quạt lại tiếp tục phe phẩy, nhưng tần
suất đã nhanh hơn không ít.
“Họa mi ngũ sắc không phải là loài chim tầm thường, giống này sinh trưởng nơi
thâm sơn cùng cốc vùng Nam Lĩnh, trăm năm mới nở một ổ, bẩm sinh đã mang tuyệt
kỹ đoạt vận khí.”
“Nói trắng ra là nó biết hút, thứ gì cũng có thể hút, từ tài vận, khí vận cho
đến thọ mệnh.”
“Chỉ cần cô lót bát tự của ai dưới đáy lồng, nó sẽ nhắm vào người đó mà hút.”
“Dưới đáy lồng sao?” Ta vội truy vấn.
“Đúng vậy, dưới ván lồng theo quy củ phải ép một lá bùa vàng, trên bùa viết sinh
thần bát tự của kẻ bị hút.”
“Con chim đó sẽ men theo bát tự này mà đi tìm người, ban ngày cất tiếng hót, ban
đêm thì kiếm ăn.”
“Hót là để gom khí, kiếm ăn chính là nuốt trọn vận đạo.”
Bàn tay ta bất giác ấn chặt lên mặt ngọc rủ bên hông.
“Vậy vận đạo bị hút đi sẽ chuyển về đâu?”
“Chuyển về đâu còn phải xem thủ đoạn của kẻ nuôi chim.”
“Thông thường chúng sẽ lập thêm một lá bùa dẫn đường, viết bát tự của người thụ
hưởng lên đó, dán ở mặt trong mái vòm của lồng chim.”
“Vận đạo bị hút đi sẽ men theo lá bùa dẫn đường đó mà chảy vào người thụ hưởng.”
Trong bóng tối, ta từ từ nhắm nghiền hai mắt lại.
Hóa ra dưới đáy lồng họa mi là bát tự của người Tô gia, còn mặt trong mái vòm
lại dán bát tự của Thẩm Thanh Vân và đứa con riêng của hắn.
Tài vận trăm năm của Tô gia ta, bị con chim này từng ngụm từng ngụm hút cạn, đem
đi mớm cho hai mẹ con ả tình nhân giấu ở hẻm Liễu.
“Đạo trưởng,” ta mở bừng mắt, giọng nói vững vàng cất lên, “Nếu ta tráo đổi lá
bùa bên dưới, đổi thành bát tự của một người khác thì sao?”
Thanh Hư đạo nhân ngừng quạt, mượn ánh trăng cẩn thận nhìn dò xét ta một lượt.
“Cô muốn gậy ông đập lưng ông sao?”
“Ta muốn khiến con chim này ăn thứ gì vào thì phải ói thứ đó ra, ói lên người ai
là do ta quyết định.”
Dưới gầm cầu chìm vào tĩnh lặng mất vài nhịp thở.
Nước sông vỗ nhẹ vào bờ kè đá, từ đằng xa vọng lại một tiếng chim ăn đêm kêu
thảng thốt.
Thanh Hư đạo nhân từ trong ống tay áo rút ra một tờ giấy vàng, trải phẳng lên
đầu gối.
“Đổi thì đổi được. Nhưng khi tráo, cô phải xé bỏ lá bùa cũ và bùa dẫn đường kia
đi đem đốt, rồi mới ép lá bùa mới này vào.”
“Bùa mới ta sẽ vẽ cho cô, nhưng bát tự cần điền phía trên thì cô phải tự mình lo
liệu.”
“Điền của ai ta không quản, và ta cũng không muốn biết.”
Ông ta đưa tờ giấy vàng cho ta.
Trên giấy vẽ chi chít những đường vân chu sa, ở giữa chừa lại hai khung hình chữ
nhật trống không.
Bên cạnh một khung viết chữ “Tổn” (Hút đi), khung còn lại viết chữ “Ích” (Bù
đắp).
Khung “Tổn” điền tên ai, con chim sẽ hút vận của người đó.
Khung “Ích” nếu để trống không điền, vận đạo bị hút ra sẽ tan biến, không ai có
được.
Nếu khung “Ích” cũng điền tên, vận đạo đó sẽ ào ạt chảy lên người được ghi tên.
Ta chằm chằm nhìn hai khung trống đó rất lâu.
“Đa tạ Đạo trưởng.”
Ta gấp gọn tờ giấy vàng, nhét cẩn thận vào lớp vạt áo trong cùng trước ngực.
“Câu hỏi cuối cùng. Lá bùa cũ dưới đáy lồng và trong mái vòm, có nhất thiết phải
do chính tay ta đi đổi không?”
“Người khác chạm vào vô dụng. Sinh thần của ai rơi trên chiếc lồng đó, con chim
sẽ chỉ nhận người đó.”
“Lúc cô xé bùa cũ đi, con chim sẽ đau, sẽ kêu la.”
“Tiếng kêu sẽ rất lớn, cô phải tự nghĩ cách làm sao để không ai nghe thấy.”
Ta gật đầu, đứng dậy bước đi.
Trên đường trở về, chiếc thuyền nhỏ lướt đi vô thanh vô tức trên mặt sông.
Ta ngồi ở đuôi thuyền, thò tay vào trong vạt áo, đầu ngón tay vuốt ve tờ giấy
vàng cứng cáp kia.
Ta đã biết khung “Tổn” phải điền tên ai rồi.
Thẩm Thanh Vân, cùng với đứa con riêng mà hắn cất giấu ở hẻm Liễu.
Nhưng trong hai cái sinh thần bát tự đó, ta chỉ biết của Thẩm Thanh Vân.
Bát tự của đứa trẻ kia được cất giấu trong trạch viện ở hẻm Liễu, ta căn bản
không có cách nào lọt vào.
Khi thuyền nhỏ cập bờ, chân trời phía Đông vừa mới tờ mờ hé ra một luồng sáng
trắng như bụng cá.
Vương ma ma đón ta lên bờ, phủi phủi những vệt nước đọng trên vạt áo giúp ta.
“Tiểu thư, Đạo trưởng nói sao rồi?”
“Ma ma,” ta hạ giọng, “Vú giúp ta làm một việc.”
“Nghĩ cách thăm dò cho bằng được sinh thần bát tự của đứa trẻ ở hẻm Liễu kia.”
“Bất luận dùng cách gì, trong vòng ba ngày bắt buộc phải lấy được.”
Khóe miệng Vương ma ma mím chặt, bà không hỏi lấy để làm gì, chỉ khẽ nói một
câu:
“Căn nhà ở hẻm Liễu canh phòng rất nghiêm ngặt, cửa ra vào luôn có hai tên sai
vặt do Thẩm gia mang đến canh chừng, rất khó lọt vào.”
“Vậy thì không vào bằng đường cửa chính.”
Ta trầm ngâm suy nghĩ, “Đứa trẻ đó hai ba tuổi rồi, ban ngày kiểu gì cũng phải
ra sân chơi đùa.”
“Vú tìm một cái cớ lảng vảng quanh khu vực hẻm Liễu, quan sát xem trên người đứa
trẻ có đeo thẻ ngọc hay khóa trường mệnh gì không.”
“Tiểu hộ nhân gia khi cho trẻ con đeo khóa trường mệnh, trên mặt khóa thường
khắc sẵn bát tự.”
Vương ma ma gật đầu, đưa ta qua cửa ngách trở về Tây viện.
Ta về đến phòng, vừa thay y phục xong, mới ngồi xuống trước bàn trang điểm thì
họa mi ngoài sân đã cất tiếng hót.
Trong ánh nắng sớm mai, bộ lông ngũ sắc của nó sáng rực đến chói mắt, tiếng hót
lảnh lót hệt như một lưỡi dao nhỏ xoáy vòng trong không khí.
Ta chằm chằm nhìn nó một lúc, rồi chậm rãi hạ tấm rèm che chiếc gương đồng
xuống.
Chương 7
Thẩm lão phu nhân lại đến.
Lần này bà ta không đến một mình, mà còn dắt theo một vị “thân thích họ hàng
xa”.
Đúng lúc dùng ngọ thiện, ta vừa ngồi xuống tiền sảnh, Thẩm lão phu nhân đã dẫn
một nữ nhân trẻ tuổi bước vào.
Nữ nhân đó mặc một bộ váy áo vải thô màu sắc nhã nhặn, trên búi tóc chỉ cài độc
nhất một cây trâm bạc, dung mạo thanh tú ôn nhu.
Nàng ta cúi mày thuận mắt theo sau lưng Thẩm lão phu nhân, một bàn tay đang vươn
ra nhưng lại trống không.
Ta nói một bàn tay vươn ra trống không, là bởi vì bàn tay đó rõ ràng quen với tư
thế dắt một thứ gì đó, năm ngón tay hơi cong lại, nhưng hôm nay lại chẳng dắt
thứ gì.
“Vãn Ngâm, lại đây, để ta giới thiệu cho cô một chút.”
Thẩm lão phu nhân chống gậy ngồi chễm chệ lên ghế chủ tọa, vẫy vẫy tay với nữ
nhân kia.
“Đây là cháu gái họ xa bên nhà mẹ đẻ của ta, tên là Bạch Tố Tố.”
“Con bé số khổ, trượng phu mới mất hồi năm ngoái, một mình mang theo đứa con
không chốn nương tựa.”
“Ta bảo con bé đến phủ tá túc vài ngày, cô không phiền chứ?”
Bạch Tố Tố.
Ta nhìn chằm chằm vào khuôn mặt này, bàn tay từ từ đặt phẳng xuống mặt bàn ăn.
Kiếp trước, phải đến tận lúc chết ta mới biết đến sự tồn tại của ả.
Hóa ra Thẩm lão phu nhân đã sớm dẫn người vào Tô gia rồi, chỉ có điều là dùng
danh nghĩa “họ hàng xa” để che mắt.
“Bạch cô nương mạnh giỏi.” Ta cất tiếng, trên mặt vẫn treo nụ cười khách sáo.
“Tô… Tô phu nhân mạnh giỏi.” Bạch Tố Tố hành lễ, giọng lí nhí như muỗi kêu,
“Làm phiền phu nhân rồi.”
“Con bé nhát gan, cô đừng có làm dọa người ta.”