Chương 4 - Hồ Ly Tinh Giữa Triều Đình

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Đến đêm trước ngày hòa thân, ta xông vào ngự thư phòng.

Diệp Thiên Miểu cũng ngồi bên cạnh, trong tay cầm chiếc khăn tay trước kia ta đã ném đi.

Trong mắt ta lóe lên ý mỉa mai. Đến nước này rồi, nam nhân này còn cầm vật cũ ấy làm bộ làm tịch.

Ta chậm rãi quỳ xuống đất hành lễ với phụ hoàng.

“Muốn ta đi hòa thân cũng được, hãy để Tần Bách Xuyên hộ tống ta đi hòa thân.”

Phụ hoàng ta nhíu mày không nói.

Ta đúng là nữ nhi ông thương yêu nhất, nhưng trước giang sơn xã tắc, bất cứ thứ gì cũng chỉ là bụi đất.

Chuyện trước kia giữa ta và Tần Bách Xuyên đã ầm ĩ đến mức ai ai cũng biết, bây giờ lại còn muốn hắn hộ tống đội ngũ hòa thân.

“Bệ hạ, nếu thật sự không yên tâm, thần cũng có thể đi cùng.”

Diệp Thiên Miểu bên cạnh đột nhiên lên tiếng.

7

Diệp Thiên Miểu không hổ là tâm phúc của phụ hoàng ta.

Phụ hoàng ta lập tức cười đồng ý, nói có quốc sư đại nhân ở đây, trẫm có thể kê cao gối mà ngủ.

Diệp Thiên Miểu cúi đầu, khiến người ta không nhìn rõ biểu cảm trên mặt hắn.

Ta cùng hắn đi ra khỏi ngự thư phòng.

Nhiều năm như vậy, hắn vẫn tuấn mỹ như năm xưa, dung mạo không thay đổi chút nào.

Có lẽ phụ hoàng ta đã sớm phát hiện điều khác thường, biết thân phận của hắn, nhưng vẫn giữ Diệp Thiên Miểu bên cạnh.

Dù sao đều chỉ là một quân cờ có thể lợi dụng.

Để thể hiện thành ý của Đại Thiên triều, của hồi môn của ta vô cùng phong phú.

Vàng ngọc châu báu, thợ thủ công, vải vóc.

Chỉ cần Trung Nguyên có, phụ hoàng ta đều cho đội hòa thân mang theo.

Trước khi ta lên xe ngựa, mẫu phi khóc ngất ở cửa cung.

Phụ hoàng ta và thái tử đứng ở phía trước nhất. Bọn họ là những nam nhân tôn quý nhất Đại Thiên triều, vậy mà hiện giờ lại cần nữ nhân đi bảo vệ hoàng vị của mình.

Thái tử nhìn ta rất không vừa mắt.

Trước lúc khởi hành, hắn cố ý thì thầm bên tai ta:

“Đọc nhiều sách như vậy thì sao, chẳng phải vẫn bị đưa đi hòa thân à.”

Phụ hoàng ta cũng nghe thấy, nhưng trên mặt không có một tia biểu cảm.

Diệp Thiên Miểu bên cạnh lại đột nhiên lên tiếng:

“Thái tử điện hạ, nữ tử vô tài còn có thể chọn lang quân tốt, nhưng thái tử điện hạ thì khác.”

Ý ngoài lời nói là, đế vương vô tài thì điều chờ đợi hắn chính là nước mất nhà tan.

Sắc mặt thái tử vô cùng khó coi, phụ hoàng ta cũng vậy.

Một triều đại cần nữ nhân để củng cố vị trí của mình, vậy thì cũng không còn cách ngày diệt vong bao xa.

Ta ngồi trên xe ngựa xuất giá, nhìn thật sâu hoàng thành đã nuôi dưỡng ta nhiều năm.

Hôm nay, ta phải rời đi rồi.

Suốt dọc đường, ta không hề nói chuyện với Diệp Thiên Miểu.

Ngược lại, giữa đường Tần Bách Xuyên sau khi say rượu đã xông vào đại trướng của ta.

Lúc đó ta vừa tắm xong, bị hắn dọa giật mình, vội vàng dùng áo ngoài che đi cảnh xuân.

Hai mắt hắn say mơ màng, bước chân cũng có chút loạng choạng, trong tay còn xách một vò rượu.

“Tiểu Sở, ta về rồi.”

Trong ký ức, khi còn nhỏ Tần Bách Xuyên từng chơi trò gia đình với ta, chúng ta đóng vai một đôi phu thê.

Khi đó hắn mới gọi ta là Tiểu Sở.

Ta đứng tại chỗ im lặng không nói, do dự có nên gọi người vào đưa hắn ra ngoài hay không.

Chỉ là Tần Bách Xuyên đầy mùi rượu lại ôm ta vào lòng.

Cơ thể ta cứng đờ, rất lâu không hồi thần, trong lòng đột nhiên có một suy đoán.

“Tiểu Sở, ta hối hận rồi. Hay là ta đưa nàng bỏ trốn nhé.”

Bên tai truyền tới giọng nói ấm nóng của Tần Bách Xuyên.

Cuối cùng ta cũng đợi được câu trả lời ở bờ sông hộ thành ngày đó.

Chỉ là cảnh còn người đã khác, ta không còn là thiếu nữ vô ưu vô lo kia nữa.

Hiện tại ta là công chúa hòa thân, trên người gánh vác sứ mệnh. Sau lưng ta là bách tính Thiên triều, ta không thể vì tư dục nhất thời mà mang tai họa đến cho bọn họ.

Tần Bách Xuyên đợi rất lâu, vẫn không đợi được câu trả lời của ta, trong lòng cũng ý thức được, lần này nên đổi thành ta từ chối hắn rồi.

“Tần tướng quân, ngươi say rồi.”

Hắn chậm rãi buông ta ra. Sau khi bị ta từ chối, rượu cũng tỉnh hơn phân nửa.

“Trưởng công chúa điện hạ, là thần đường đột.”

Trong đại trướng có một thoáng im lặng.

Mà lúc này ta cũng đã chỉnh lý xong suy nghĩ của mình.

“Trời không còn sớm nữa, Tần tướng quân mời về đi.”

Ta hạ lệnh tiễn khách. Tần Bách Xuyên muốn nói lại thôi.

Đợi hắn ra khỏi đại trướng, bên ngoài truyền tới giọng nói non trẻ của thiếu niên:

“Thật ra ngày đó trưởng công chúa nói ái mộ ta, ta vô cùng vui mừng. Chỉ là ta cảm thấy mình không xứng với người.”

Tiếng bước chân ngoài đại trướng càng lúc càng xa.

Đến khi xung quanh không còn một âm thanh nào nữa, ta cuối cùng không nhịn được nằm rạp xuống đất khóc lớn.

Tất cả đều quá muộn rồi.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)