Chương 3 - Hồ Ly Tinh Giữa Triều Đình

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Khi quay đầu nhìn thấy ta, hắn còn sững sờ, sau đó phản ứng lại, muốn quỳ xuống hành lễ, lại bị ta một tay đỡ lấy.

“Bản cung đây là vi phục tư phỏng, không cần đa lễ.”

Tần Bách Xuyên gật đầu, cũng không cố chấp nhất định phải hành lễ.

Ta nhìn bó cành hoa lớn trong lòng hắn, trong lòng cũng có chút thấp thỏm. Không ngờ lại có nhiều nữ tử ái mộ hắn như vậy.

Nhưng điều này cũng bình thường. Tần Bách Xuyên tuổi còn trẻ đã đỗ võ trạng nguyên, mà kinh thành phần lớn đều là công tử nhà quyền quý văn nhược. Người như hắn khiến người ta rất có cảm giác an toàn.

“Tần tiểu tướng quân, đây là cành hoa bản cung tặng ngươi.”

Ban đầu hắn ngẩn ra, sau đó nhìn gương mặt đỏ bừng của ta, mới biết ta đang bày tỏ tâm ý với hắn.

Thần sắc trên mặt hắn vô cùng phức tạp, chỉ nói một câu:

“Trưởng công chúa điện hạ, đêm đã khuya, người nên sớm hồi cung. Thần xin cáo từ trước.”

Tần Bách Xuyên đi rồi.

Ta một mình đứng bên sông hộ thành, gió thổi khiến ta rùng mình một cái.

Nhưng lòng ta còn lạnh hơn.

“Sao vậy? Gặp báo ứng rồi à?”

Sau lưng truyền tới giọng nói đáng đánh của Diệp Thiên Miểu, chỉ là hiện tại ta chẳng còn tâm trạng cãi nhau với con hồ ly này.

Đến khi hắn nhìn thấy nước mắt chất đầy trong hốc mắt ta, ta khóc đến giống như một con mèo hoa nhỏ.

Hắn bất đắc dĩ thở dài một tiếng, lấy khăn tay trong lòng ra đưa cho ta.

“Khi còn nhỏ đã thích khóc nhè, quả nhiên lớn lên vẫn là một con mèo hoa nhỏ thích khóc.”

Ta bực bội nhận lấy khăn tay, lau hết nước mắt nước mũi lên đó.

Dù sao đây cũng là khăn tay của Diệp Thiên Miểu, bẩn thì bẩn thôi.

Chỉ là sau khi lau xong, ta mới phát hiện chiếc khăn hắn đưa cho ta hình như có chút quen mắt.

Đây chẳng phải là chiếc khăn ta dùng để băng bó vết thương cho hắn sao?

Ta nhớ lúc đó còn dùng nó lau mông cho hắn, bây giờ lấy cho ta lau mặt có hợp không?

Nỗi buồn bị người ta từ chối lúc trước lập tức tan biến, ta nghiến răng nghiến lợi nhìn nam nhân bên cạnh.

“Diệp Thiên Miểu, ngươi đứng lại cho ta!”

5

Tục ngữ nói rất hay, tình trường thất ý, trường thi phải đắc ý.

Mấy ngày trước Quốc Tử Giám kiểm tra thử, ta phát huy vượt mức bình thường, vậy mà nổi bật giữa rất nhiều hoàng tử.

Phụ hoàng ta vô cùng vui mừng, còn đặc biệt mở yến tiệc.

Bề ngoài nói là ông cảm thấy văn võ bá quan trong triều nên tụ họp một chút, thực ra gặp ai cũng khoe khoang việc học của ta.

Nào là trước kia ông đã cảm thấy ta thông tuệ là nữ nhi biết làm ông nở mặt.

Không giống thái tử đánh nhau, lười biếng, dắt chó đi chơi. Từ hoàng hậu nương nương cho tới sinh mẫu của hắn là Khúc phi, quả thực chó cũng chê.

Ông còn nói nếu ta là thân nam nhi, để ta kế thừa hoàng vị cũng không tệ.

Các đại thần xung quanh biết phụ hoàng ta đây là uống say rồi, đều không dám tiếp lời, đành kéo chủ đề sang chuyện khác.

Người nói vô tâm, người nghe hữu ý. Thái tử đứng bên cạnh dùng ánh mắt hung ác nhìn chằm chằm vào ta.

6

Tin tức ta tài mạo song toàn còn chưa truyền vào tai dân chúng.

Chuyện ta ở sông hộ thành bày tỏ tâm ý với Tần Bách Xuyên rồi bị từ chối lại nổ tung trong dân gian trước.

Cả kinh thành đều biết ta bị Tần Bách Xuyên từ chối.

Nhất thời đủ loại lời bàn tán vang lên. Có người nói ta không biết xấu hổ, làm gì có nữ nhân nào lại đi bày tỏ tâm ý với nam nhân.

Cũng có người nói Tần Bách Xuyên phạm thượng, trưởng công chúa điện hạ coi trọng hắn là phúc phận của hắn, hắn vậy mà dám từ chối.

Nhưng bất kể kết quả nào cũng không phải điều ta muốn thấy.

Hôm đó bên sông hộ thành, ngoài ta và Tần Bách Xuyên ra, còn lại chỉ có Diệp Thiên Miểu.

Nhưng theo hiểu biết của ta về hắn, hẳn sẽ không làm ra chuyện này.

Vì thế ta đặc biệt giặt sạch chiếc khăn tay ngày đó, đi tới phủ quốc sư, nhân tiện cũng muốn hỏi cho rõ ràng.

Thị tùng dẫn ta tới thư phòng rồi lui xuống.

Cách cánh cửa, ta nghe thấy giọng nói ung dung bình thản của Diệp Thiên Miểu.

“Hôm đó thần quả thật nhìn thấy trưởng công chúa điện hạ và Tần Bách Xuyên bên bờ sông hộ thành…”

Ta vừa tức vừa gấp, đá văng cánh cửa trước mặt.

Quả nhiên, hắn và phụ hoàng ta đang ngồi cùng nhau.

Hắn đang cáo trạng.

Ta giận dữ ném chiếc khăn tay xuống đất.

“Diệp Thiên Miểu, ngươi quả không hổ là hồ ly tinh, ngay cả ta cũng suýt bị ngươi lừa gạt. Cho dù ngươi có ngụy trang thế nào, ngươi cũng sẽ không trở thành người được đâu.”

Trong mắt hắn thoáng hiện một tia tổn thương.

Không biết có phải vì xấu hổ hay không, hắn quay đầu đi không dám nhìn ta.

Ngược lại phụ hoàng ta rất bất mãn với thái độ của ta, lạnh giọng nói:

“Sở Sở, không được vô lễ với quốc sư.”

Đến nước này rồi, phụ hoàng ta vẫn còn hướng về con hồ ly kia. Ta giơ tay lau nước mắt rồi chạy ra ngoài…

Ta sắp bị đưa đi hòa thân rồi.

Diệp Thiên Miểu chính là một tên đại lừa đảo. Cái gì mà học hành cho tốt thì sẽ không bị đưa đi hòa thân.

Bên phiên bang đã gả qua tám vị công chúa, nhưng bọn họ vẫn muốn dấy binh tạo phản.

Hiện giờ trong triều không có người dùng được, phụ hoàng ta tuổi đã cao, thái tử thì cả ngày lêu lổng, không có thành tựu gì.

Phiên bang cố ý cầu cưới trưởng công chúa, mục đích chính là muốn sỉ nhục triều đình.

Ta khóc rất lâu, cầu xin phụ hoàng đừng đưa ta đi hòa thân, nhưng ông lại thay đổi vẻ hiền hòa trước kia.

Ông nói với ta:

“Trong cung không nuôi kẻ vô dụng.”

Chuyện hòa thân đã thành kết cục đã định, chỉ là ta không phục sự sắp đặt của phụ hoàng.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)