Chương 2 - Hạt Giống Nghi Ngờ

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Tìm trong danh bạ một lúc lâu, cuối cùng mới lôi được số điện thoại của một người cộng sự, đang chuẩn bị bấm gọi thì —

Một giọng nói bất ngờ vang lên:

“Lê… học tỷ?”

Tôi ngẩng đầu lên. Là một cô gái trẻ trung, xinh đẹp.

Ánh mắt giao nhau, cô ấy lập tức khẽ kêu lên:

“Học tỷ, thật sự là chị sao?”

Lễ tân nhìn cô ấy với vẻ thắc mắc.

Cô ấy vừa giới thiệu thân phận của tôi với lễ tân, vừa vui vẻ bước nhanh lại gần.

“Chị Lê, em là Tống Việt – học muội của anh Tán. Anh ấy đang ra tòa, sao chị không báo trước với anh ấy? Anh ấy chắc chắn sẽ cho người ra đón chị.”

Tôi và Tán Kinh Từ học cùng một trường đại học, cô ấy gọi tôi là học tỷ cũng đúng.

Nhưng… cô ấy chính là “cô học trò ngốc nghếch” mà Tán Kinh Từ nói tới?

Tôi mỉm cười:

“Công tác xong về sớm nên tiện ghé qua định tạo bất ngờ, ai ngờ lại trùng lúc anh ấy không có ở đây.”

Cô ấy gật đầu đồng tình rồi cùng lễ tân dẫn tôi vào trong.

Trong lúc trò chuyện, tôi nghe được hai thông tin từ cô ấy:

Thứ nhất, đúng là cô ấy là học muội cùng thầy hướng dẫn với Tán Kinh Từ, nhưng đã làm việc ở văn phòng này được một năm rồi, đã là nhân viên chính thức, không phải thực tập sinh.

Thứ hai, năm nay có tuyển ba thực tập sinh, đều là nam.

Tôi giữ vẻ mặt bình thản, chia bánh ngọt cho mọi người trong văn phòng, nhưng trong lòng thì lạnh đi từng chút một.

Tán Kinh Từ, anh đã nói dối tôi.

Nếu người gọi điện hôm đó không phải là học muội, thì là ai?

Tôi liếc nhìn mấy nữ luật sư còn lại trong văn phòng — chẳng lẽ là một trong số họ?

Tôi hồi tưởng lại giọng nói đêm hôm đó.

Trực giác mách bảo tôi — không phải họ.

Vậy thì… người đã gọi cho Tán Kinh Từ hôm đó — càng đáng để điều tra.

04.

Tôi lấy cớ vừa ngồi máy bay về mệt, xin vào phòng làm việc của Tán Kinh Từ nghỉ ngơi để chờ anh quay lại.

Phòng làm việc thiết kế tối giản, tông màu đen trắng xám lạnh lùng như chính con người anh.

Thứ duy nhất không hợp tông với căn phòng nghiêm túc và lạnh lẽo ấy là bức ảnh chụp chung của hai chúng tôi đặt trên bàn…

Và một chậu sen đá nhỏ.

Màu hồng nhạt, lá mọng nước, dày dặn, xếp lớp khít nhau như một đóa sen đang nở.

Nhờ sếp cũ của tôi là người mê làm vườn, tôi cũng có kha khá kiến thức về sen đá.

Sen đá thật ra không hề dễ trồng như nhiều người nghĩ, nhất là trong khí hậu nóng ẩm cực độ của thành phố S.

Muốn trồng cho sống thì không khó, nhưng muốn trồng được đẹp như vậy — thì phải cực kỳ tỉ mỉ và chăm chút.

Thế nhưng, Tán Kinh Từ lại là kiểu người “sát thủ thực vật”.

Trước đây tôi từng tặng anh không ít chậu cây, kết cục chưa có cái nào sống nổi qua một tuần.

Vậy nên muốn biết ai là người chăm chậu sen đá kia… rất đơn giản.

Tôi đưa tay lên —

Chậu sen đá lăn từ trên bàn xuống đất.

“Rầm—”

Tiếng động lớn thu hút sự chú ý của mọi người trong văn phòng, người đầu tiên chạy vào là Tống Việt.

“Chuyện gì vậy? Chị Lê, chị không sao chứ?”

Mấy nữ luật sư khác cũng lũ lượt chạy theo, líu ríu quan tâm hỏi han.

Tôi lắc đầu, chỉ xuống đám lá và chậu vỡ tan dưới sàn.

“Không sao đâu, vừa rồi tôi lỡ tay va vào chậu sen đá trên bàn.”

“Chị không sao là tốt rồi.”

“Phải đó, miễn chị không bị thương là được.”

“Em đi gọi người dọn dẹp.”

Mọi người đồng loạt an ủi tôi, tôi lần lượt quan sát từng người — không một ai lộ ra vẻ khác thường.

Có lẽ là họ che giấu rất giỏi?

Tôi tiếp tục nói chuyện thêm vài câu, nhưng đến cuối vẫn không thấy có biểu hiện khả nghi nào.

Cho đến khi mọi người trở về bàn làm việc, thì một người phụ nữ mặc đồng phục lao công bước vào.

Cô ta đeo khẩu trang, cúi đầu, không nói gì, lặng lẽ nhặt từng mảnh vỡ của chậu cây, gom đất rồi quỳ xuống lau sàn kỹ lưỡng.

Khi cô ta cúi đầu quỳ xuống lau sàn, tôi nhìn thấy sau gáy có một vết bớt màu tím, hình lưỡi liềm.

Vị trí của vết bớt đó…

Tôi vẫn giữ nguyên vẻ mặt bình thản, quan sát cô ta lặng lẽ làm việc.

Đợi đến khi cô ta dọn dẹp xong, xách đồ bước ra đến cửa, tôi bất ngờ lên tiếng:

“Vương Tử Vi?”

Cô ta không dừng lại, nhưng rõ ràng tôi thấy bàn tay cô ta… khẽ run lên.

05.

Vương Tử Vi là bạn cùng lớp cấp ba với tôi và Tán Kinh Từ.

Gọi là “bạn cùng lớp” thật ra là quá nâng tầm rồi — đúng ra, cô ta là kẻ thù địch.

Thời niên thiếu đen tối nhất của tôi và Tán Kinh Từ, đều bắt nguồn từ cô ta.

Hồi đó, chúng tôi cùng học một trường cấp ba tư thục dành cho con nhà giàu, nhưng lại là những học sinh nghèo hiếm hoi.

Chúng tôi đều nghèo, đều học giỏi, đều bị cô lập và bắt nạt.

Mà người khởi xướng mọi chuyện — chính là Vương Tử Vi.

Người đầu tiên cô ta nhắm vào là Tán Kinh Từ, chỉ vì trong kỳ thi, anh ngồi phía trước và không cho cô ta quay cóp.

Cô ta đổ nước bẩn vào chiếc áo trắng đã sờn vai của anh, cố tình giấu đôi giày rách, xé nát bài kiểm tra, vu oan anh ăn cắp tiền…

Thậm chí còn dựng chuyện rằng anh lén nhìn nữ sinh đi vệ sinh.

Cô ta kéo bè kết phái, cùng nhau đến văn phòng hiệu trưởng tố cáo đòi đuổi học Tán Kinh Từ.

Lúc đó, tôi là người duy nhất đứng ra nói rằng tôi tin anh.

Và thế là, tôi cũng trở thành mục tiêu bị bắt nạt của Vương Tử Vi.

Tôi biết rõ hậu quả của việc bênh vực anh ấy.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)