Chương 1 - Hạt Giống Nghi Ngờ

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Khi cảm xúc đang dâng trào, điện thoại riêng của chồng tôi bất ngờ đổ chuông.

Tôi nổi hứng đùa dai, liền giành lấy và bấm nút nghe trước.

“…Tán Luật?”

Một giọng nữ yếu ớt vang lên từ đầu dây bên kia.

Tim tôi bỗng thót lại một nhịp.

01.

Tôi thích thú giơ điện thoại của anh ấy lên.

Anh khẽ bật cười, lắc đầu, rồi quay đi, giọng vẫn bình tĩnh, trầm ổn: “Có chuyện gì vậy?”

Tôi bị kích thích bởi tính hiếu thắng, cố tình trêu chọc anh.

Gương mặt anh hơi đỏ lên, hô hấp cũng trở nên gấp gáp, rõ ràng đang cố kìm nén.

Người bên kia có lẽ cảm thấy điều gì đó, im lặng thật lâu không lên tiếng.

Chờ mãi không thấy động tĩnh, anh bắt đầu mất kiên nhẫn, giọng trầm xuống:

“Nói mau.”

“…Nhiệm vụ anh giao, em đã hoàn thành rồi. Mai em để lên bàn làm việc của anh nhé?”

“Ừ.”

Tán Kinh Từ cau mày cảnh cáo: “Sau này ngoài giờ làm việc đừng làm phiền tôi. Dù vụ án có lớn đến đâu cũng không bao giờ xét xử vào ban đêm. Tôi cần ở bên vợ tôi.”

Dứt lời, anh dứt khoát cúp máy, ném điện thoại sang một bên, rồi kéo tôi tiếp tục.

Sau khi ân ái xong, anh vào nhà tắm trước.

Tôi cầm điện thoại của Tán Kinh Từ, thành thạo mở khóa.

Tìm lại số vừa rồi — không có tên, không có lịch sử cuộc gọi trước đó.

Tôi copy số vào WeChat tìm kiếm — không tìm thấy người dùng nào.

Thử thêm bạn bằng số đó, hiện ra một avatar đen, đặt chế độ không cho người lạ xem nhật ký.

Tiếng nước trong phòng tắm ngừng lại.

Tôi nhanh chóng tắt hết ứng dụng nền, khôi phục mọi thứ như ban đầu, đặt điện thoại lại chỗ cũ.

Tán Kinh Từ quấn khăn tắm bước ra.

Tôi mỉm cười, hỏi một cách thản nhiên: “Lúc nãy ai gọi anh thế? Khuya rồi mà còn gọi.”

Anh cau mày, thoáng lộ vẻ khó chịu: “Là sinh viên mà thầy anh mới nhận năm ngoái. Tháng trước tự ý đòi đến văn phòng thực tập.

Ngốc lắm, đến một bản hợp đồng cũng đọc không hiểu. Anh cũng chẳng biết sao cô ta lại đậu cao học nữa.”

Tôi gật đầu, nửa đùa nửa thật: “Giờ ở văn phòng có chuyện gì hay ho là anh giấu em hết rồi. Có phải không còn yêu em nữa không?”

Anh không nói gì, trực tiếp đè tôi xuống giường, cúi đầu cắn nhẹ vành tai tôi: “Vừa rồi anh yêu em vẫn chưa đủ sao?”

Tôi vội vã cầu xin: “Ông xã, em sai rồi, em sai rồi mà.”

“Không được, không được. Sáng mai 7 giờ anh bay sang Paris công tác rồi đấy.”

Tôi đẩy anh ra, chân như bôi dầu, lao vội vào phòng tắm.

Nước ấm đổ ào ào từ vòi sen xuống đầu, nhưng trái tim tôi lại lạnh giá lạ thường.

Lúc văn phòng luật của Tán Kinh Từ mới thành lập, anh gần như phải đi khắp nơi, xã giao, uống rượu, chỉ để kéo được vài vụ kiện.

Thời điểm đó, có khi cả mấy tháng tôi mới được gặp anh một lần.

Cho đến khi anh thắng được một vụ án gần như không thể thắng nổi.

Từ đó, anh một bước thành danh.

Từ đó về sau, anh không cần phải đi tìm vụ kiện nữa — các vụ kiện tự tìm đến anh.

Cũng từ lúc đó, anh đặt ra một nguyên tắc:

Ngoài giờ làm việc, tuyệt đối không được làm phiền.

Nguyên tắc ấy — toàn bộ văn phòng đều biết rõ.

Một thực tập sinh.

Dưới tay cô ta rốt cuộc là vụ án quan trọng đến mức nào, mà phải gọi cho anh giữa đêm khuya như vậy?

Chưa kể — sạch sẽ quá mức.

Ngoài cuộc gọi tối nay, không hề có lịch sử cuộc gọi trước đó.

Tôi lặng lẽ đứng dưới vòi sen, mặc cho nước xối qua người.

Năm năm yêu nhau, ba năm kết hôn.

Thậm chí từ sau năm mười bảy tuổi, mỗi cột mốc trong cuộc đời của Tán Kinh Từ đều in dấu sự hiện diện của tôi.

Trong suốt những năm tháng bên nhau, dường như chúng tôi chưa bao giờ cạn chuyện để nói.

Chúng tôi là bạn tốt nhất của nhau, càng là người hiểu rõ đối phương nhất.

Cũng chính vì quá hiểu nhau, nên chỉ cần anh ấy có một chút cảm xúc dao động, tôi liền phát hiện ra ngay.

Chuyện một thực tập sinh không biết quy tắc mà gọi điện cho anh lúc nửa đêm — điều đó chưa đủ để khiến tôi nghi ngờ.

Điều khiến tôi bắt đầu nghi ngờ là câu trả lời sau đó của anh.

Tôi biết rõ người thầy hướng dẫn thời cao học của anh, thậm chí từng gặp gỡ và tiếp xúc nhiều lần.

Đó là một người như gió mát trăng thanh, học thức nghiêm cẩn, kén chọn từng học trò.

Không thể nào lại nhận một người “ngu ngốc” như lời Tán Kinh Từ miêu tả.

Thế nhưng, biểu cảm cau mày vừa đủ và nét ghét bỏ thoáng qua trên mặt anh, không chút sơ hở nào, lại đang cố tình cho tôi thấy — anh ghét cô ta.

Nhưng, nếu thật sự ghét cô ta đến vậy, sao lại đích thân chỉ dẫn?

Thậm chí còn đưa cả số điện thoại cá nhân?

Tôi không muốn nghi ngờ anh.

Nhưng hạt giống nghi ngờ… đã được gieo xuống.

Tôi chưa từng là người ngồi yên chờ đợi.

Thay vì để nghi ngờ lớn dần rồi bóp nghẹt mình, chi bằng trực tiếp đối diện với sự thật.

03.

Năm ngày sau, tôi xử lý xong công việc ở Paris với tốc độ nhanh nhất và bay về sớm một ngày.

Tất nhiên, tôi không báo với bất kỳ ai.

Vừa đặt chân xuống sân bay, tôi để trợ lý về nghỉ, tự mình bắt taxi đến văn phòng luật.

Tôi lên thẳng tầng đặt văn phòng, phía sau là nhân viên giao hàng từ quán cà phê dưới tầng đi cùng.

Tôi không đến đây nhiều, lễ tân mới không nhận ra tôi, nên bị chặn lại ngay cửa.

Tôi cố tình chọn thời điểm Tán Kinh Từ đang ra tòa, đương nhiên không thể gọi cho anh.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)