Chương 3 - Hạt Cát Trong Cung

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Đầu óc ta ong ong.

Một mảng trống rỗng.

Cha ta, đánh thua trận.

Cha ta, là kẻ phản bội.

Ý nghĩ đó như một chiếc gai độc.

Cắm mạnh vào tim ta.

Ta lảo đảo chạy về phòng.

Trùm chăn kín người.

Thì ra là vậy.

Ông không phải không cần ta nữa.

Ông là hết đường.

Mới đem ta đưa đến nơi an toàn nhất.

Cũng nguy hiểm nhất này.

Ông dùng ta đổi lấy con đường sống cho mình sao?

Hay bản thân chuyện này.

Chính là một cuộc giao dịch?

Ta siết chặt khối ngọc bội trước ngực.

Cảm giác lạnh lẽo của nó.

Lại khiến ta thấy một chút bỏng rát.

04 Con tin

Cha ta là kẻ phản bội.

Sự thật này như một tia sét.

Trong nháy mắt bổ đôi cuộc sống bình yên của ta.

Mọi nghi hoặc trước kia.

Đều có lời giải.

Vì sao Hoàng thượng đối xử với ta tốt như vậy?

Bởi vì ta là con tin.

Là con cờ trong tay người để khống chế cha ta.

Trong đầu ta lặp đi lặp lại nụ cười của cha ngày hôm đó.

“A Cửu, vào trong phải biết điều, hầu hạ Hoàng thượng cho tốt.”

Đó không phải nụ cười từ ái.

Mà là giả vờ.

Là qua loa.

Ông chưa từng quay đầu lại.

Bởi vì ông đã sớm dự liệu tất cả.

Ông đưa ta vào cung.

Không phải bảo vệ.

Mà là hy sinh.

Một luồng lạnh buốt khổng lồ.

Từ lòng bàn chân chạy thẳng lên tim ta.

Thì ra trong mắt ông.

Ta chỉ là một món hàng có thể đem ra trao đổi.

Những chăn đệm ấm áp kia.

Những món ăn ngon lành kia.

Những cung nữ thân thiện kia.

Ánh mắt kính trọng của các phu tử.

Tất cả đều là giả.

Chỉ là để che đậy bề ngoài yên ổn.

Khiến ta cam tâm tình nguyện ở lại nơi này.

Khi biết được tất cả những điều đó.

Ta không hề khóc.

Nước mắt dường như đã đông cứng.

Ta chỉ cảm thấy trống rỗng.

Trong lòng trống hoác.

Vọng Nguyệt Hiên, nơi vốn là chốn nhỏ ấm áp.

Bây giờ lại giống như một chiếc lồng son lộng lẫy.

Hoa cỏ ngoài cửa sổ vẫn đẹp.

Nhưng chúng dường như đang cười nhạo sự ngu ngốc của ta.

Ta bắt đầu mất ngủ.

Mỗi đêm đều mở mắt.

Cho đến khi trời vừa tờ mờ sáng.

Ta không dám hỏi Hoàng thượng.

Thậm chí không dám nhìn thẳng vào mắt người nữa.

Ta cảm thấy mình giống như một kẻ ngốc.

Bị người đùa bỡn trong lòng bàn tay.

Ta cũng không dám hỏi Đức Toàn công công.

Ông có lẽ biết.

Nhưng càng sẽ không nói cho ta.

Người trong cung đều giống như đeo mặt nạ.

Nụ cười của họ, sự cung kính của họ.

Sau lưng đều giấu quá nhiều thứ ta không hiểu.

Xuân Đào thấy sắc mặt ta không tốt.

Luôn hỏi ta có chuyện gì.

Ta chỉ lắc đầu.

Nói không có gì.

Ta sợ.

Sợ rằng một khi nói ra.

Ngay cả chút ấm áp cuối cùng này cũng sẽ biến mất.

Ta cố gắng giữ vẻ bình tĩnh bên ngoài.

Tiếp tục theo các phu tử học tập.

Đọc sách.

Viết chữ.

Đàn.

Vẽ.

Ta dùng tất cả thời gian để học.

Muốn khiến mình trở nên mạnh mẽ hơn.

Ta không còn là cô bé ngây thơ không hiểu chuyện nữa.

Ta bắt đầu âm thầm quan sát tất cả trong hoàng cung.

Ta phát hiện.

Khối ngọc bội trong tay ta.

Quả thật mang đến cho ta rất nhiều thuận lợi.

Nhưng nó cũng giống như một vòng xoáy khổng lồ.

Cuốn ta vào cuộc tranh đấu quyền lực trong cung.

Thỉnh thoảng ta sẽ gặp Hoàng thượng ở ngự thư phòng.

Người luôn hỏi ta học thế nào.

Ăn có ngon không.

Sự quan tâm trong ánh mắt người.

Chân thật đến vậy.

Khiến ta nghi ngờ liệu mình có hiểu lầm điều gì không.

Nhưng cuộc trò chuyện của hai tiểu thái giám.

Lại giống như một con dao cùn.

Luôn cắt vào tim ta.

Ta bắt đầu trở nên cảnh giác.

Không còn dễ dàng tin bất cứ ai nữa.

Khi đêm khuya tĩnh lặng.

Ta sẽ cẩn thận đọc kỹ những cuốn sử mà phu tử dạy.

Những câu chuyện về mưu quyền tranh đấu kia.

Lúc này nhìn lại.

Chữ chữ đều nhuốm máu.

Ta hiểu rồi.

Thứ Hoàng thượng đang dạy ta.

Không chỉ là sống sót.

Mà còn là cách lợi dụng quyền lực.

Ta bắt đầu suy nghĩ.

Nếu cha thật sự là kẻ phản bội.

Vậy Hoàng thượng sẽ xử trí ta thế nào?

Có phải một ngày nào đó.

Ta cũng sẽ bị coi là quân cờ bỏ đi.

Giống như cung nữ kia.

Bị kéo ra ngoài đánh chết?

Ý nghĩ đó khiến ta rùng mình.

Ta nhất định phải sống.

Vì chính mình.

Cũng vì tìm ra sự thật.

Ta bắt đầu chủ động tiếp cận Đức Toàn công công.

Ta biết ông theo bên cạnh Hoàng thượng nhiều năm.

Nhất định biết rất nhiều bí mật.

Ta không còn chỉ thụ động nhận thưởng.

Ta sẽ chủ động nhờ ông giúp làm vài việc nhỏ.

Ví dụ giúp ta tìm một cuốn sử thư hiếm.

Hoặc giúp ta tìm một loại màu vẽ hiếm thấy.

Mỗi lần ta đều ban thưởng hậu hĩnh cho ông.

Hơn nữa còn đối với ông đặc biệt khách khí.

Đức Toàn công công là người rất tinh minh.

Ông nhanh chóng hiểu ý ta.

Nhưng miệng ông rất kín.

Không dễ dàng tiết lộ.

Ta chỉ có thể từ từ.

Giống như bóc hành.

Từng lớp từng lớp tiếp cận sự thật.

Ta bắt đầu đối với những cung nữ thái giám kia.

Không còn thờ ơ như trước.

Ta sẽ nhớ tên họ.

Nhớ sở thích của họ.

Thỉnh thoảng ban cho họ chút ân huệ nhỏ.

Họ đối với ta càng cung kính.

Cũng càng phụ thuộc.

Ta dần dần hiểu câu nói của Hoàng thượng.

“Con phải để họ biết, khối ngọc bội trong tay con không phải để trưng bày.”

Ta không còn chỉ là người nắm quyền lực.

Ta bắt đầu học cách sử dụng quyền lực.

Ta học cách quan sát sắc mặt.

Học cách đoán lòng người.

Thậm chí bắt đầu học cách che giấu cảm xúc thật.

Nụ cười, nước mắt.

Đều có thể là vũ khí.

Cũng có thể là lớp ngụy trang.

Ta không còn là cô bé.

Vì một con bướm mà vui vẻ nữa.

Ta đã trở thành Tiêu Lạc An.

Một người trong thâm cung hoàng thành.

Đang cẩn trọng trưởng thành.

Cố gia bỏ rơi nữ.

Ta không biết con đường phía trước sẽ ra sao.

Nhưng ta biết.

Ta phải trở nên mạnh mẽ hơn.

Chỉ có như vậy.

Ta mới có thể bảo vệ chính mình.

Mới có thể điều tra rõ chân tướng của cha.

Mới có thể trong hoàng cung ăn thịt người này.

Sống ra giá trị của mình.

Ánh mắt ta trở nên kiên định.

Không còn vẻ ngây thơ và hồn nhiên của ngày trước.

Thay vào đó là.

Một sự trầm tĩnh không hợp với tuổi tác.

05 Lựa chọn

Ngày tháng trôi qua từng ngày.

Danh tiếng của ta trong hậu cung càng lúc càng lớn.

Danh xưng “Lạc An cô nương”.

Không còn chỉ vì ân sủng của Hoàng thượng.

Mà còn vì sự “hiểu chuyện” của ta.

Ta học được cách trong lúc vô tình.

Phô bày “quyền bính” của mình.

Ví dụ như, khi các cung nữ vì tranh giành sự ưu ái của ta mà âm thầm ganh đua.

Ta sẽ không trực tiếp can thiệp.

Nhưng ta sẽ dựa theo biểu hiện của họ.

Quyết định ai được hầu hạ bên cạnh.

Ai sẽ nhận được nhiều ban thưởng hơn.

Những hành động của ta.

Khiến họ hiểu.

Nịnh bợ ta, là có hồi báo.

Nhưng “uy quyền” của ta.

Cũng không cho phép bị khiêu chiến.

Các phi tần trong hậu cung.

Ban đầu vẫn giữ thái độ quan sát đối với ta.

Dù sao kết cục của Huệ tần.

Đã gióng lên hồi chuông cảnh tỉnh cho tất cả mọi người.

Nhưng theo thời gian trôi qua.

Họ phát hiện ta không phải loại nha đầu ỷ thế hiếp người.

Ngược lại còn biết tiến biết lùi.

Vì vậy ta dần dần bắt đầu nhận được những lần thỉnh an của họ.

Thậm chí là một vài món quà nhỏ.

Ta đều đáp lại một cách thích hợp.

Khiến họ cảm thấy ta dễ gần.

Nhưng vẫn không mất đi uy nghi.

Ta không còn giống trước kia.

Khi nhìn thấy những bộ y phục và trang sức lộng lẫy thì kinh ngạc nữa.

Ta bắt đầu suy nghĩ giá trị phía sau những thứ ấy.

Cũng như quyền lực mà chúng đại diện.

Thậm chí ta còn âm thầm chú ý những phi tần.

Đã tặng quà cho ta.

Địa vị của họ trong cung.

Bối cảnh gia tộc của họ.

Mối quan hệ giữa họ với Hoàng thượng.

Ta giống như một miếng bọt biển.

Liều mạng hấp thụ tất cả thông tin có thể lợi dụng.

Những tri thức mà các phu tử dạy.

Ta học càng chăm chỉ.

Ta không còn chỉ đọc thuộc thơ ca.

Mà bắt đầu nghiên cứu binh pháp.

Sử thư.

Ta phát hiện trong những trí tuệ cổ xưa ấy.

Ẩn chứa vô tận đạo lý quyền mưu.

Mỗi ngày ta đều dành ra một khoảng thời gian.

Đi dạo trong ngự hoa viên.

Không còn vì bắt bướm nữa.

Mà là để quan sát.

Quan sát những cuộc trò chuyện của cung nữ và thái giám.

Quan sát sự tàn úa và nở rộ của hoa cỏ.

Thậm chí quan sát cả lộ tuyến tuần tra của thị vệ.

Ta trở nên giống như một cái bóng.

Xuyên qua các ngóc ngách của hoàng cung.

Nhưng lại cẩn thận không gây chú ý.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)