Chương 10 - Hành Trình Trở Về
Radio trên xe đang phát một bài hát cũ.
m lượng rất nhỏ.
Giai điệu mơ hồ.
Tôi nhắm mắt.
Trong đầu hiện lên rất nhiều hình ảnh.
Hiện lên đầu ngõ vào buổi sáng năm tôi mười tám tuổi, khi tôi một mình rời nhà.
Hiện lên chiếc ghế cứng trên chuyến tàu kéo dài mười chín tiếng.
Hiện lên tiếng còi lúc năm giờ sáng trong ngày đầu tiên ở trường quân đội.
Hiện lên cái nắng ba mươi chín độ trên sân huấn luyện và bộ quân phục dã chiến ướt đẫm mồ hôi.
Hiện lên ánh đèn trong phòng thí nghiệm suốt bảy mươi hai giờ liên tục không chợp mắt.
Hiện lên những vết nứt do lạnh trên tay vào mùa đông năm cả nhóm chạy nước rút cho dự án và những dòng chỉnh sửa màu đỏ hết lần này đến lần khác trên báo cáo.
Hiện lên buổi tối nhận kết quả thẩm định cuối cùng, tôi đứng một mình ở cuối hành lang, ánh trăng chiếu vào, tôi nhìn chính mình phản chiếu trên cửa kính rồi giơ tay chào theo nghi thức quân đội.
Không có tiệc mừng.
Không có hoa.
Không ai nói:
“Cô giỏi thật đấy.”
Nhưng vào khoảnh khắc ấy, tôi cảm thấy như vậy đã đủ.
Bởi vì từ năm mười tám tuổi, mỗi một quyết định tôi đưa ra, mỗi một bước đường tôi đi đều do chính tôi lựa chọn.
Không phải để chứng minh cho bất kỳ ai thấy.
Không phải để khiến bất kỳ ai hối hận.
Chỉ là để trở thành một người mà chính tôi có thể tôn trọng.
Xe chạy lên đường cao tốc.
Tốc độ tăng dần.
Ruộng đồng và những ngôi làng hai bên đường nhanh chóng lướt qua.
Dãy núi phía xa biến thành một đường màu xanh xám.
Tôi mở mắt.
Lấy điện thoại ra.
Mở danh bạ.
Tìm đến cái tên “Mẹ”.
Nhìn vài giây.
Tôi không gọi.
Nhưng trong lòng tôi nói một câu.
Lần sau khi con trở về nhà.
Lần này.
Nếu mẹ hỏi con thi được bao nhiêu điểm.
Con sẽ nói cho mẹ biết.