Chương 7 - Hành Trình Trả Thù Của Cô Gái Đỗ Xe

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Lão Phạm ngẩng đầu lên.

Trong ánh mắt ngưng tụ một thứ gì đó.

Đó là ánh mắt của một kẻ bị ép vào góc tường, cuối cùng cũng nghĩ ra được nước bài vớt vát cuối cùng.

“Có.”

Ông ta nói.

“Tìm Trần Lập.”

【Chương 7】

Tối thứ năm, tám giờ.

Tôi đang chơi game ở nhà.

Vừa đánh xong một ván leo rank, đang định mở ván tiếp theo.

Chuông cửa reo.

Tôi thoát game, nhìn ra màn hình camera cửa.

Suýt nữa ném luôn tay cầm.

Ngoài cửa có ba người đang đứng.

Đi đầu là lão Phạm.

Phía sau là chị Phân và Tôn Quốc Đống.

Lão Phạm mặc một chiếc áo thun Polo cũ sờn, nét mặt cực kỳ phức tạp.

Không phải cái điệu bộ vênh váo như lúc ông ta tag người khác trong nhóm chat.

Cũng chẳng phải vẻ mặt tính toán thần sầu như lúc ông ta lập cái bảng EXCEL kia.

Mà là một kiểu —

Diễn tả thế nào nhỉ.

Bạn đã từng thấy một người muốn cười mà nặn không ra nụ cười, muốn giữ nét mặt nghiêm nghị mà không kìm được, cuối cùng ngũ quan như chạy tán loạn không?

Chính là kiểu đó.

Tôi hít sâu một hơi.

Mở cửa.

“Ô, anh Phạm.”

Tôi tựa người vào khung cửa, giọng điệu nhạt nhẽo.

“Có việc gì?”

Khóe miệng lão Phạm giật giật.

Giống như đang thực hiện một bài khởi động cực kỳ đau đớn.

“Cô… cô Trần.”

Cô Trần.

Ông ta gọi tôi là cô.

Ba tháng trước lúc ông ta tag tôi, đâu có gọi như thế.

Lúc đó là “Chủ xe chỗ 106”, hoặc gọi thẳng là “@Tô A·7X63X”.

Tôi chờ câu tiếp theo của ông ta.

“Vào nhà ngồi một lát được không?”

“Vào đi.”

Ba người rồng rắn kéo vào.

Đến phòng khách, tôi không pha trà.

Phát cho mỗi người một chai nước suối.

Tôi tự ngồi xuống sô-pha, vắt chéo chân.

Lão Phạm ngồi đối diện tôi.

Chỉ dám đặt một phần ba mông lên mép sô-pha.

Y hệt đi phỏng vấn xin việc.

Chị Phân ngồi bên cạnh, hai tay vân vê cái nhãn chai nước suối, không nói lời nào.

Tôn Quốc Đống bình tĩnh nhất, nhưng cũng không còn dáng vẻ ngạo mạn như ngày thường.

Ông ta vừa ngồi xuống, câu đầu tiên nói là:

“Cô Trần à, mấy chuyện trước kia trong nhóm —”

Tôi giơ tay ngắt lời ông ta.

“Chuyện qua rồi đừng nhắc lại nữa. Nói vào việc chính đi.”

Lão Phạm như được đại xá.

Vội vàng hắng giọng.

“Chuyện là thế này, cô Trần. Cái vị chủ xe mới đó… ông Trịnh… cô cũng biết tình hình hiện tại rồi đấy. Mười hai hộ dân chúng tôi bị kẹt xe suốt năm ngày nay. Có người phải đi taxi đi làm, có người phải xin nghỉ phép, chuyến bay của Lưu Đại Quân cũng bị lỡ, phí đổi vé hết một nghìn hai —”

“Ừ. Rồi sao?”

“Chúng tôi muốn hỏi cô… có thể giúp nói chuyện với ông Trịnh một tiếng không?”

“Nói chuyện gì?”

“Xem ông ấy… có sẵn lòng nhượng lại chỗ đỗ xe đó không? Giá cả dễ thương lượng.”

Tôi nhìn lão Phạm.

Ánh mắt ông ta né tránh.

“Anh Phạm, chuyện này anh tìm tôi làm gì? Các anh có thể liên hệ trực tiếp với chú Trịnh mà.”

“Liên hệ rồi… ông ấy không chịu nói chuyện.”

Tôi nhướn mày.

“Sao lại không chịu?”

Chị Phân cuối cùng cũng mở miệng. Giọng bà ta nhỏ hơn bình thường đến tám đề-xi-ben.

“Ông ấy nói, ông ấy mua chỗ đỗ xe là để đỗ xe, không phải để làm ăn. Ông ấy không có kế hoạch sang nhượng.”

Tôi suýt bật cười.

Đúng chuẩn câu châm ngôn của chú Trịnh.

Không có kế hoạch sang nhượng.

Lão Phạm hơi chồm người tới trước.

“Cô Trần à, chúng tôi nghe ngóng rồi, chỗ đỗ xe đó của ông Trịnh là mua từ cô. Cô… cô có quen biết với ông ấy. Có thể giúp nói đỡ vài câu được không?”

Nói đỡ.

Ba tháng trước khi các người bắt tôi lùi xe, chẳng ai nhắc đến chữ “đỡ” này cả.

Ba tháng trước khi các người lập bảng EXCEL, chẳng ai gọi tôi một tiếng “cô Trần”.

Ba tháng trước khi các người khuyên tôi “bán cái xe nát đó đi” trong nhóm, chẳng ai cảm thấy cần phải “giao tiếp”.

Bây giờ thì cần.

Tôi nhìn lão Phạm.

Yết hầu ông ta trượt lên xuống.

Chờ đợi câu trả lời của tôi.

Tôi dựa lưng ra sau sô-pha.

Chậm rãi nói một câu.

“Anh Phạm, lúc đó chẳng phải anh nói, chỗ đỗ xe đó ‘đáng lẽ phải bán từ sớm rồi’ sao?”

Sắc mặt lão Phạm thay đổi.

Chị Phân cúi gằm mặt xuống.

Ánh mắt Tôn Quốc Đống lảng ra ngoài cửa sổ.

Phòng khách im lặng vài giây.

Trong không khí chỉ còn tiếng rì rì của máy lạnh.

Lão Phạm há miệng.

Rồi lại ngậm lại.

Sau đó ông ta làm một việc mà tôi hoàn toàn không ngờ tới.

Ông ta đứng dậy.

Cúi gập người.

Chắc cũng phải bốn mươi lăm độ.

“Cô Trần, những lời tôi nói trước đây trong nhóm — là tôi sai.”

Chị Phân cũng vội vàng đứng lên, cúi đầu theo.

“Trần… Trần Lập, trước đây tôi có nói mấy câu khó nghe về cái xe giao hàng gì đó, là tôi nói bậy, cô đừng để bụng nhé.”

Tôn Quốc Đống chần chừ một chút, cũng đứng dậy, hơi gật đầu.

“Trần Lập, mấy lời trước kia quả thật hơi quá đáng. Tôi xin lỗi.”

Ba con người.

Đứng trong phòng khách nhà tôi.

Cúi đầu.

Ba người trước đây ưỡn lưng thẳng nhất, lớn tiếng nhất trong nhóm chat.

Tôi nhìn chằm chằm bọn họ mất năm giây.

Trong lòng không rõ là cảm giác gì.

Sướng?

Cũng có một chút.

Hả giận?

Cũng có một chút.

Nhưng nhiều hơn là một cảm giác lố bịch.

Lố bịch ở chỗ —

Tôi không cần lời xin lỗi này.

Thứ thực sự khiến bọn họ phải cúi đầu, không phải tôi.

Mà là chiếc Land Cruiser rộng một mét chín tám của chú Trịnh.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)