Chương 6 - Hành Trình Tìm Kiếm Lời Nói
Một tay kéo cánh tay tôi, thế nào cũng không chịu buông.
Tôi nhìn cổ tay bị bóp đỏ lên.
Nhịn không được cau mày.
“Từ nhỏ con đã trèo tường leo cây, đánh nhau với người ta.
“Chút sức lực đó của mẹ ở chỗ con căn bản không đủ nhìn đâu.
“Buông tay đi, gặp nhau vui vẻ chia tay cũng đàng hoàng, đừng làm mặt mũi khó coi.”
Đối diện với ánh mắt bình tĩnh của tôi.
Tay mẹ từng chút một rũ xuống.
Tôi kéo vali đi xuống cầu thang.
Đi đến trước cửa.
Bố và anh trai đứng ở huyền quan nhìn tôi.
Nhưng không một ai bước lên.
Là em gái luôn thích nhốt mình trong tầng hầm.
Đã khắc phục bóng ma tâm lý đối với thế giới bên ngoài.
Men theo bức tường, từng chút từng chút tìm đến bên cạnh tôi.
Liều mạng chui vào lòng tôi.
“Chị… không đi…”
Hơn mười năm không mở miệng nói chuyện đã khiến cô ấy sớm mất đi năng lực ngôn ngữ bình thường.
Cô ấy không biết bày tỏ sự không nỡ của mình.
Chỉ có thể không ngừng lặp lại bốn chữ kia.
Chị không đi.
Chị.
Không đi.
Trái tim vốn đã bình lặng như nước chết của tôi chợt nổi sóng.
Lông mi khẽ run.
Một giọt nước mắt bỗng rơi xuống.
Tôi cứng lòng kéo cô ấy ra khỏi lòng mình.
Dùng sức ấn tay nắm cửa.
Sải bước đi ra ngoài.
Tiếng khóc quen thuộc vang lên sau lưng.
Tôi cũng giống lần trước.
Không quay đầu.
Phía xa, ánh chiều tà nhuộm ráng mây trên đỉnh núi xanh biếc.
Tôi ngồi lên taxi.
Trong đầu bỗng nhớ đến ngày vừa xác định mình sẽ về nhà họ Tô.
Khi đó tôi đang cuộn người trên giường cùng bạn thân lướt máy tính bảng.
Bạn thân nghe thấy quyết định của tôi thì khá kinh ngạc:
“Cậu nghĩ kỹ rồi chứ? Lỡ bọn họ thiên vị con gái nuôi, ngày nào cũng sa sầm mặt với cậu thì sao?”
Tôi gặm một miếng cổ vịt, nói không rõ:
“Hai đứa mình quen nhau từ hồi còn cởi truồng tắm mưa.
“Hơn hai mươi năm rồi, cậu thấy lúc nào tớ chịu thiệt chưa?”
“Tớ chẳng phải sợ cậu buồn lòng sao?”
Bạn thân cướp mất miếng khoai tây chiên cuối cùng:
“Bố mẹ ruột của mình vì một người ngoài không có quan hệ máu mủ mà sa sầm mặt với mình.
“Đổi lại là ai trong lòng có thể thoải mái được?”
Tôi nghe tiếng mẹ trong bếp mắng bố lại cho quá nhiều muối.
Không cho là đúng mà cười cười.
“Thì sao chứ? Tớ lại đâu có thiếu tình yêu.”
Tôi có bố mẹ thật sự yêu tôi.
Có bạn bè móc tim móc phổi đối xử với tôi.
Ai thèm chút tình cảm lẻ tẻ ít ỏi của bọn họ chứ.
Cũng không sợ mất mặt.
Hết truyện