Chương 4 - Hành Trình Đến Ánh Nắng

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Sợ tôi, hay sợ nhớ đến tôi.

Tôi đẩy cửa ra.

Ba người đồng thời nhìn sang.

Người tôi mang theo nước mưa, túi hồ sơ bị tôi ôm trong ngực.

Tôi đặt tấm ảnh lên bàn trà.

“Giải thích.”

Sắc mặt mẹ tôi lập tức trắng bệch.

Thiệu Văn Kiêu đứng dậy, môi mím rất chặt.

Bố tôi nhìn tấm ảnh, như thể đã sớm biết giây phút này sẽ đến.

Ông chậm rãi ngồi xuống.

“Thanh Hòa, thay quần áo trước đi.”

Tôi nói:

“Không cần.”

“Bây giờ con muốn biết ngay.”

“Năm đó cậu con đã dùng cái gì để đổi lấy.”

Trong phòng không ai nói gì.

Mưa ngoài cửa sổ bỗng lớn hơn.

Tiếng mưa đập lên kính dày đặc.

Bố tôi cầm tấm ảnh lên, ngón cái lau qua dòng chữ phía sau.

Giọng ông còn thấp hơn tiếng mưa.

“Dùng mạng để đổi.”

Mẹ tôi che miệng, nước mắt lập tức rơi xuống.

Thiệu Văn Kiêu nhắm mắt lại, vai khẽ run.

Tôi đứng giữa phòng khách, như bị thứ gì đóng đinh tại chỗ.

Tôi tưởng mình sẽ chấn động.

Nhưng khoảnh khắc ấy, thứ đầu tiên xuất hiện trong đầu tôi lại là ánh nắng trong phòng Nam.

Căn phòng đó đã được mặt trời chiếu suốt mười tám năm.

Hóa ra dưới ánh nắng cũng chôn một mạng người.

05

Bố tôi nói, năm đó tôi ba tuổi.

Mùa hè rất nóng, trước cổng khu nhà có một ông lão bán kẹo vẽ.

Mẹ tôi dẫn tôi xuống lầu mua thức ăn, chỉ vừa quay người, tôi đã biến mất.

Ban đầu tất cả mọi người đều tưởng tôi chạy đi chơi.

Tìm khắp khu nhà, tìm khắp chợ, tìm khắp nhà trẻ gần đó, đều không thấy.

Mẹ tôi ngất ngay tại chỗ.

Bố tôi báo cảnh sát.

Khi đó camera giám sát không nhiều, manh mối rất nhanh đã đứt.

Họ chỉ biết có người bế tôi lên một chiếc xe tải nhỏ.

Bố tôi nói đến đây, giọng khàn đến mức không giống ông.

“Hôm đó cậu con vừa từ nơi khác về.”

“Ông ấy nghe nói con mất tích, đến nhà cũng chưa về, liền cưỡi xe máy đuổi theo.”

Thiệu Văn Kiêu cúi đầu.

Tôi không nhìn rõ biểu cảm của anh.

Bố tôi nói tiếp.

“Trước đây cậu con từng chạy vận tải, quen đường, cũng quen biết người ở khu đó.”

“Ông ấy vừa hỏi vừa đuổi theo, cuối cùng tìm thấy chiếc xe đó gần một lò gạch bỏ hoang ở huyện bên.”

Mẹ tôi đột nhiên cúi gập người, như không thở nổi.

Tôi theo bản năng bước lên một bước.

Rồi lại dừng lại.

Bố tôi đỡ lấy bà.

Nhưng bà lắc đầu, không cho ông dừng.

“Nói đi.”

“Nói hết đi.”

Bà nhìn tôi, trong mắt đầy tia máu.

“Thanh Hòa, con nên biết.”

Bố tôi im lặng một lát.

“Đám người đó phát hiện bị đuổi theo, muốn đổi xe bỏ trốn.”

“Cậu con xông lên giành con lại.”

“Ông ấy bế con xuống khỏi xe, nhét con cho một tài xế xe tải đi ngang qua bảo tài xế lập tức báo cảnh sát và đưa con đi.”

“Còn ông ấy ở lại chặn người.”

Tiếng mưa càng lúc càng nặng.

Tôi nghe thấy tiếng tim mình.

Từng nhịp.

Từng nhịp.

Như gõ trong một căn phòng trống.

Tôi hỏi:

“Sau đó thì sao?”

Bố tôi nhắm mắt.

“Sau đó ông ấy không thể trở về nữa.”

Cuối cùng mẹ tôi bật khóc thành tiếng.

Không phải kiểu khóc cố nhịn như thường ngày.

Mà là kiểu khóc bị đè nén rất nhiều năm, như bị xé toạc ra.

Bà nói:

“Ngày con được đưa về, cả người toàn đất, giọng khóc khản đặc, trong tay còn nắm một chiếc cúc áo trên áo sơ mi của cậu con.”

“Trên người ông ấy có rất nhiều vết thương.”

“Bác sĩ nói khi đưa đến bệnh viện thì đã muộn rồi.”

Mặt tôi không có biểu cảm.

Nhưng ngón tay lạnh đến tê dại.

Tôi nhớ lại mỗi năm ngày mười lăm tháng bảy, sự im lặng trong nhà.

Nhớ mẹ tôi đốt giấy trong bếp, đốt xong lại thu tro thật sạch.

Nhớ bố tôi chưa từng cho tôi đến gần di ảnh của cậu.

Khi đó tôi còn tức giận.

Cảm thấy họ ngay cả tưởng niệm cũng muốn tránh mặt tôi.

Hóa ra thứ họ tránh không phải tôi.

Mà là chuyện đã xé nát tất cả mọi người kia.

Tôi hỏi:

“Vì sao không nói cho con biết?”

Mẹ tôi ngẩng đầu nhìn tôi.

“Hồi nhỏ, con vừa nghe tiếng xe tải là khóc.”

“Ban đêm luôn gặp ác mộng, khóc gọi đừng đi.”

“Bác sĩ nói con còn quá nhỏ, bị kinh sợ, không thể kích thích lặp đi lặp lại.”

“Sau này con khỏi rồi, chúng ta lại không biết phải nói thế nào.”

Bà lau nước mắt, càng lau càng nhiều.

“Mỗi lần muốn nói, bố con lại sợ con lớn lên với gánh nặng một mạng người trên lưng.”

“Mẹ cũng sợ.”

“Mẹ sợ con cảm thấy chính mình hại chết cậu.”

“Nhưng mẹ càng sợ khi nhìn con, lại nhớ đến dáng vẻ cậu con bế con trở về.”

Câu này như con dao rơi xuống.

Cuối cùng tôi cũng hiểu bà vừa rồi nói sợ là sợ cái gì.

Bà không phải sợ tôi rời đi.

Bà sợ khi tôi đến gần bà, bà sẽ nhớ đến người em trai không bao giờ trở lại đó.

Nhưng hiểu không có nghĩa là không đau.

Tôi nhìn Thiệu Văn Kiêu.

“Vậy phòng Nam thì sao?”

Thiệu Văn Kiêu ngẩng đầu.

Mắt anh đỏ hoe.

“Đó là căn phòng trước đây bố anh từng ở.”

Tôi sững người.

Mẹ tôi nghẹn ngào nói:

“Căn nhà này trước kia là của ông bà ngoại con để lại.”

“Sau khi bố mẹ kết hôn thì dọn vào ở, cậu con lúc đó chưa lập gia đình, nên ở phòng Nam.”

“Sau này ông ấy kết hôn dọn ra ngoài, Văn Kiêu lúc nhỏ thường về đây, căn phòng ấy cũng luôn để nó ngủ.”

“Sau khi cậu con mất, mợ con không chịu nổi, một mình nuôi Văn Kiêu quá khổ.”

“Không lâu sau, bà ấy tái hôn đến nơi khác.”

“Lúc Văn Kiêu được đưa đến đây, mới năm tuổi.”

Giọng Thiệu Văn Kiêu rất thấp.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)