Chương 3 - Hành Trình Của Tình Yêu Và Duyên Nợ
Một bát mì, nước lèo trong veo, đơn sơ đến thê lương, đặt trên bàn đá cẩm thạch.
Ngoài cửa sổ là pháo hoa rực rỡ, còn trong nhà lại vắng lặng lạnh lẽo.
Cô đơn dường như tràn ra khỏi màn hình.
Tôi bỗng nhớ đến thân thế của anh.
Cha anh là kẻ trăng hoa, ngoại tình không dứt.
Mẹ sau khi ly hôn thì tái giá ở nước ngoài, có gia đình mới, gần như bỏ mặc anh.
Các chú bác vì tranh giành tài sản mà từ lâu đã cắt đứt quan hệ.
Nhà quyền thế luôn đầy rẫy ân oán, đến đêm đoàn viên thế này, Tạ Hành Chỉ lại là người cô đơn nhất.
Tôi nhớ lại đêm giao thừa hai năm trước.
Chúng tôi đi công tác nước ngoài, bị kẹt vì bão tuyết.
May mà siêu thị của người Hoa gần khách sạn vẫn còn mở, tôi mua chút mì và nguyên liệu.
Nấu cho anh một bát mì, còn thêm một quả trứng lòng đào.
Đêm đó, người luôn kén ăn như anh lại ăn sạch cả nước.
Lần hiếm hoi thấy anh vui vẻ, mãn nguyện thở dài:
“Cảm ơn bát mì của em, cũng coi như có chút không khí Tết.”
Bây giờ, anh lại một mình rồi.
Tôi đang định nhắn vài câu an ủi,
thì anh lại hỏi:
【Vài hôm nữa tôi tới Du trấn khảo sát.】
【Có quán nào em đề cử không?】
Giữa ngày Tết mà đi khảo sát?
Tôi đã nghỉ việc, cũng không tiện hỏi sâu chuyện công ty.
Chỉ đành chuyển cho anh một bài review ẩm thực trên app Xiaodigua.
【Vài quán này đều ổn, anh có thể bảo thư ký Lưu sắp xếp.】
Ngoài cửa vang tiếng pháo rộn ràng.
Tạ Hành Chỉ không trả lời nữa.
8
Mùng Năm, trời đổ trận tuyết lớn hiếm thấy, lông ngỗng rơi trắng cả đất trời.
Tôi thay bà mang bánh đường qua đầu thị trấn, lúc về thì trời đã chập choạng tối.
Cả không gian chỉ còn một màu trắng mênh mông.
Từ xa, lờ mờ thấy một chiếc xe màu đen đậu giữa tuyết.
Ở vùng hẻo lánh này, xe Bentley chẳng khác gì phi thuyền từ hành tinh khác.
Tôi không kiềm được nhìn nhiều thêm vài lần.
Chỉ thấy bên cạnh xe có một người đứng.
Áo khoác cashmere màu đen, dáng người cao ráo thẳng tắp, các ngón tay đỏ ửng vì lạnh, nhưng khí chất cao quý vẫn không thể che lấp.
Tựa như người mẫu chụp bìa tạp chí ở vùng núi sâu.
Lại gần, tôi mới nhìn rõ gương mặt ấy.
Tạ Hành Chỉ?!
Tôi nghi ngờ mình lạnh đến hoa mắt, bèn vỗ nhẹ lên lưng bò,
ra hiệu cho nó đi tiếp.
Móng bò dẫm trên tuyết phát ra tiếng lạo xạo giòn giã.
Tạ Hành Chỉ dường như cảm nhận được gì đó, ngẩng đầu nhìn qua.
Ánh mắt chạm nhau.
Vạn vật lặng im.
Tuyết rơi trên lông mi anh, tan thành giọt nước nhỏ.
Trong mắt Tạ Hành Chỉ, hiện lên nụ cười dịu dàng.
Tôi ngồi trên lưng bò cao cao, nhìn anh từ trên xuống.
Khoảnh khắc ấy, anh giống như vị hoàng tử lạc đường, còn tôi là tiên nữ cưỡi thú thần.
Không biết vì đã rời công ty nên không còn rào cản cấp trên – cấp dưới,
hay vì đây là địa bàn của tôi, khiến tôi có được chút tự tin mơ hồ.
Tôi bất chợt muốn trêu chọc anh.
“Tạ tổng.”
Tôi cười, giọng tan trong gió, “Ở nơi hoang vu thế này, gọi xe không được, cứu hộ cũng chẳng tới đâu.”
Tôi vỗ vỗ lưng bò bên cạnh.
“Nhưng ghế phụ của tôi vẫn trống.”
“Gọi một tiếng ‘chị’, tôi chở anh ra núi nhé?”
9
Lời vừa thốt ra, tôi liền thấy hối hận.
Đi theo anh năm năm, mượn thêm mười lá gan tôi cũng không dám nói năng kiểu đó.
Nhưng nghĩ lại, cơ hội vượt quyền như thế này, nghìn năm khó gặp.
Sau này ai biết còn có thể gặp lại không?
Thôi thì cho tôi buông thả một lần.
Ánh mắt Tạ Hành Chỉ lóe lên tia sáng, khẽ mắng:
“Gan to bằng trời.”
Tôi vừa định rút lại lời, nói đùa thôi mà.
Anh đã ngẩng đầu, đôi mắt đen láy nhìn thẳng tôi.
Yết hầu khẽ lăn, giọng khàn khàn nhẹ nhàng bật ra hai chữ:
“Chị ơi.”
Giọng nói bị gió tuyết cuốn lấy, vừa nhẹ vừa quyến rũ, khiến nửa người tôi như tê dại.
Tựa như vô số giấc mơ trước kia, anh đứng bên tai tôi thở dài một tiếng.
Tôi đỏ mặt như bị thiêu cháy.
m thầm mắng mình không có tiền đồ.
Vội vàng đưa tay ra, cố gắng giữ giọng tự nhiên:
“Bám chắc đấy.”
Tạ Hành Chỉ nắm lấy tay tôi, lòng bàn tay lạnh như băng.