Chương 2 - Hành Trình Chữa Lành Của Thiên Kim Đổi Trả

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Thấy người nhà mới càng khóc dữ hơn.

Vượng Tài cuống quýt sủa vang.

Rồi vội vàng liếm lên mặt em.

Khoảnh khắc bị liếm, vì động tác quá quen thuộc, Điềm Điềm sững người.

Tôi cũng sững lại.

Vội vàng đưa tay kéo vòng cổ Vượng Tài, định ngăn nó lại.

Nhưng Điềm Điềm bỗng ôm chặt lấy thân nó, ghì vào lòng bảo vệ.

“Đừng giết nó!”

“Đều là lỗi của con, xin mọi người đừng giết nó!”

Giọng em đầy van xin và đau đớn.

Mẹ và thím Hai đều lặng lẽ lau nước mắt.

Bà nội giơ tay xoa nhẹ đỉnh đầu Điềm Điềm.

“Đứa ngốc này, Vượng Tài là người nhà của chúng ta, sao lại giết nó được.”

“Con cũng là người nhà của chúng ta, sau này cùng bà cho Vượng Tài ăn, bảo vệ nó nhé?”

Điềm Điềm ngẩng đầu, ngơ ngác nhìn bà, nước mắt lại lặng lẽ rơi xuống.

Nhưng ánh mắt em đã nói lên một tiếng “dạ”.

Bà nội khẽ vỗ đầu em.

“Con ngoan, muốn khóc thì cứ khóc ra đi.”

Dường như được cho phép, Điềm Điềm cuối cùng òa khóc nức nở.

Em ôm chặt Vượng Tài, khóc thật to, thật dữ dội.

Khóc thay cho con chó nhỏ năm xưa đã chết vì mình.

Vượng Tài cũng cảm nhận được nỗi buồn của em.

Nó ngẩng đầu tru lên khe khẽ.

“Áu u——”

3

Những con chó trong làng như nhận được tín hiệu, con này nối con kia cùng tru lên.

Chẳng mấy chốc, chúng tụ tập hết trước cổng nhà tôi.

Chúng nhìn thấy Vượng Tài lông không sứt mẻ, đang làm nũng nằm trong lòng Điềm Điềm mà tru “áu u” giả vờ thảm thiết.

Còn đâu dáng vẻ oai phong thường ngày.

Cả bọn lập tức im bặt.

Thấy chúng, tiếng tru của Vượng Tài cũng nghẹn lại trong cổ.

Tôi còn thấy xấu hổ thay nó — sau này trước mặt hội bạn chó còn làm sao mà làm chó nữa đây!

Vượng Tài ư ử hai tiếng, quay đầu chạy thẳng vào ổ, chĩa mông ra ngoài trốn biệt.

Điềm Điềm đã khóc xong, chưa từng thấy cảnh tượng này, khó hiểu nhìn tôi.

Tôi giải thích: “Không sao, hội bạn chó của Vượng Tài đến thăm nó thôi.”

Bà nội ra đứng ở cổng, nói với đám bạn chó của Vượng Tài:

“Vượng Tài không sao, về nhà hết đi.”

Trước khi đi, mấy con chó còn sủa với Vượng Tài mấy tiếng.

Nghe có vẻ chửi khá thậm tệ.

Vượng Tài không dám nhúc nhích.

Đợi ngoài cổng không còn động tĩnh, nó mới lén quay đầu nhìn thử.

Thấy không còn con nào, nó mới dám bước ra.

Trong miệng còn ngậm chiếc bát inox của mình.

Nó đặt thẳng xuống cạnh chân Điềm Điềm.

Điềm Điềm tưởng nó đói, muốn ăn.

Vượng Tài sốt ruột sủa một tiếng.

Nó ngậm bát hất lên trời, chiếc bát “choang” một tiếng rơi xuống.

Điềm Điềm càng không hiểu, quay sang cầu cứu tôi.

Tôi vừa buồn cười vừa bất lực.

Để lấy lòng người đẹp, Vượng Tài đúng là liều thật.

Cái bát thường ngày không cho ai đụng, hôm nay lại chủ động mang ra.

“Nó muốn em đi đốt pháo nổ cái bát, trẻ con trong làng đều thích chơi thế.”

“Nó muốn em… vui lên một chút.”

Vượng Tài ngậm bát chạy ra ngoài, còn không quên ngoái đầu gọi chúng tôi.

Tôi kéo tay em chạy theo.

“Đi, mình đi đốt pháo!”

Chú Hai và thím Hai có chút lo lắng.

Nhưng bị bà nội ngăn lại.

“Không sao, cứ để tụi nhỏ chơi đi.”

4

Vượng Tài đúng là bá chủ làng quê.

Nó rất có kinh nghiệm dẫn chúng tôi ra bãi sông.

Mùa đông nước cạn bùn nhiều, cực kỳ thích hợp để “đánh hố” bằng pháo.

Đuôi Vượng Tài vẫy như cánh quạt, giục chúng tôi nhanh lên.

Tôi lấy dây pháo đã tách rời, úp ngược dưới chiếc thau inox, chừa đầu ngòi ra ngoài.

Ra hiệu cho Điềm Điềm châm lửa.

Chiếc bật lửa nằm trong tay em rất lâu mà vẫn chưa bật được.

Tôi ngồi xổm xuống, nắm lấy tay em.

“Ấn vào đây.”

Xẹt ——

Ngòi pháo bén lửa.

Chúng tôi lùi lại phía sau.

Tiếng nổ lách tách vang lên, chiếc thau bị hất vọt lên cao.

Nó lộn một vòng trên không rồi “choang” một tiếng rơi úp xuống cách đó vài bước.

Vượng Tài lao tới.

Nó ngậm thau mang về đặt bên chân Điềm Điềm, còn sủa một tiếng như tranh công.

Chúng tôi phụ trách đốt, Vượng Tài phụ trách nhặt.

Nó còn vui hơn cả chúng tôi, đuôi sắp vẫy thành cái quạt luôn rồi.

Bỗng chiếc thau bị nổ văng vào một vũng bùn có chút nước.

Tôi còn chưa kịp ngăn, Vượng Tài đã vèo một cái phóng tới.

Vượng Tài mà đang hưng phấn gặp nước là hóa điên.

Nó quên luôn việc nhặt thau, lăn lộn luôn trong vũng bùn.

Điềm Điềm tròn mắt nhìn Vượng Tài từ con chó vàng biến thành chó màu đất.

Còn trong đầu tôi chỉ nghĩ…

Vượng Tài, đời mày xong rồi.

Bà nội sẽ đánh gãy chân chó của mày mất.

Mà Vượng Tài hào phóng lắm, chẳng bao giờ vui một mình.

Nó bò ra khỏi vũng bùn, phóng như bay về định chia sẻ niềm vui với chúng tôi.

Những ai từng bị nó “hại” đều đã có kinh nghiệm né tứ phía.

Chỉ có Điềm Điềm còn ngơ ngác chậm một nhịp, bị nó nhào trúng.

Chẳng mấy chốc chiếc áo phao trắng của em bị nó cọ thành cùng một màu với nó.

Tôi vỗ trán.

Xong, lần này tới lượt tôi cũng tiêu rồi.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)