Chương 3 - Hạnh Phúc Nơi Bến Thuyền
Ta và ma ma nhìn nhau cười.
Thoáng chốc đã hiểu tâm tư nhỏ của nó.
“Muốn đi xem pháo hoa đúng không?”
Nó mím môi cười, xoắn xoắn tay nhỏ, lắc lắc người, xấu hổ “ừm” một tiếng.
Giang Nam giàu có, mỗi dịp lễ tết, sẽ có không ít phú thương vì muốn náo nhiệt mà mời sân khấu hí khúc, trò xiếc trên phố.
Dọc đường, mắt Minh ca nhi sáng rực không thôi.
Miệng càng không khép lại được.
“Mẫu thân, bọn họ biết phun lửa kìa.”
“Oa, con khỉ nhỏ biết lộn nhào kìa.”
Trong từng tiếng kinh ngạc.
Ta ngẩng mắt trông thấy.
Phó Tri Liễm mặc một thân huyền y, đứng giữa ánh đèn muôn màu, chậm rãi đi về phía ta.
Ta không nhớ rõ đã bao lâu không gặp.
Chỉ cảm thấy chàng hôm nay, dung mạo chưa từng đổi thay, nhưng quanh thân lại nhiều thêm mấy phần sắc bén.
Ta sững tại chỗ, nhìn chàng hồi lâu.
Cho đến khi chàng khẽ mỉm cười, nói với ta:
“Gần đây… có khỏe không?”
Ta lặng lẽ nhìn chàng, gật đầu:
“Rất khỏe, còn chàng?”
“Cũng rất khỏe.”
Minh ca nhi thấy Phó Tri Liễm đến, có chút không vui trốn ra sau lưng ta.
Nó nắm vạt áo ta, khuôn mặt đầy sầu lo nhìn Phó Tri Liễm.
Phó Tri Liễm khẽ cúi đầu, rũ mắt nhìn nó, trên mặt không còn vẻ dịu dàng lúc trước.
Thêm mấy phần nghiêm túc:
“Gan lớn rồi? Dám cùng Thanh Bồ rời nhà trốn đi?”
Minh ca nhi bĩu môi, không vui nói:
“Ai bảo người không dẫn con đến tìm mẫu thân?”
Phó Tri Liễm bị bộ dáng này của nó chọc tức đến bật cười.
“Vậy ngược lại còn là lỗi của ta?”
Minh ca nhi hừ hừ:
“Vốn là vậy mà.”
Phó Tri Liễm bất đắc dĩ lắc đầu, ngẩng mắt nhìn ta:
“Minh ca nhi rất nghịch ngợm, có gây phiền phức cho nàng không?”
Ta hé miệng, phản ứng lại thì vội vàng lắc đầu.
Cũng đâu phải người ngoài, sao có thể cảm thấy phiền phức.
Nhưng Minh ca nhi nghe thấy câu nghịch ngợm này thì có chút không vui.
Nó dùng hết sức lực toàn thân kéo Phó Tri Liễm sang một bên, nói chuyện thì thầm.
Phó Tri Liễm hơi nhướng mày, bộ dáng như tai trái nghe tai phải lọt ra.
Trái lại Minh ca nhi chống eo, cái miệng nhỏ không biết đang nói gì.
Trông như đang tố cáo nam nhân trước mặt.
Nhìn thấy cảnh này, ta không khỏi thở phào nhẹ nhõm.
Phó Tri Liễm người này cái gì cũng tốt, chỉ là đối đãi với người khác hơi lạnh nhạt.
Ta còn sợ chàng ngày ngày bận rộn công vụ, sẽ sơ suất với Minh ca nhi.
Bây giờ xem ra, tình cảm cha con hai người vẫn không tệ.
06
“Sao phụ thân có thể nói xấu con trước mặt mẫu thân chứ! Người không thể xấu như vậy được!”
“Con còn chưa từng nói xấu phụ thân với mẫu thân đâu.”
Nói rồi Minh ca nhi tức giận khoanh tay quay đầu đi.
“Rõ ràng lúc đến Giang Nam, người đã hứa với con, sẽ dẫn con đi gặp mẫu thân.”
“Nhưng người vẫn luôn không dẫn con đi. Rõ ràng là người lừa trẻ con, không giữ chữ tín, còn nói con nghịch ngợm!”
Phó Tri Liễm bị nó mắng xối xả như vậy chọc tức đến bật cười.
Chàng hơi khom lưng, véo véo khuôn mặt mềm mại của Minh ca nhi.
“Con có biết bên ngoài nguy hiểm thế nào không, mà dám một mình chạy đến đây, còn trách ngược ta?”
“Còn nữa, ta lừa con khi nào? Không phải đã nói bận xong sẽ dẫn con đi tìm mẫu thân sao?”
Minh ca nhi giơ tay gạt tay Phó Tri Liễm ra, giậm chân.
“Nhưng ngày nào cũng bận, làm sao con biết người có giống tổ mẫu, chỉ dỗ con chơi hay không?”
Nói xong, nó lại ngẩng đầu nhìn Phó Tri Liễm, bỗng nhớ ra điều gì.
Vội vàng nói:
“Được rồi, phụ thân mau về đi, con còn phải cùng mẫu thân đi xem pháo hoa nữa!”
Phó Tri Liễm thấy Minh ca nhi còn chê mình nhiều chuyện, bất đắc dĩ khẽ cười một tiếng.
Phá lệ chơi trò vô lại:
“Ta cũng muốn cùng các con đi xem pháo hoa.”
Minh ca nhi nhíu mày, quay đầu lại nhìn ta.
Ghét bỏ nói:
“Phụ thân, người giống kẻ học đòi quá. Con đến tìm mẫu thân thì người cũng đến, con và mẫu thân đi xem pháo hoa thì người cũng muốn đi.”
Nói xong lại thở dài:
“Nhưng mẫu thân đâu có mời người. Mặt dày quá không tốt đâu.”
Phó Tri Liễm nghe đến đây thì nghẹn lại.
“Phụ thân, người vẫn nên về đi.”
“Nam nhân phải biết giữ lễ.”
Phó Tri Liễm nhất thời cạn lời, bất đắc dĩ khẽ “hừ” một tiếng, giơ tay vỗ vỗ đầu Minh ca nhi.
“Ta vừa đến con đã đuổi ta đi, cũng không sợ phụ thân con mệt à, tiểu bạch nhãn lang.”
Minh ca nhi chu miệng, không đáp nữa, xoay người chạy về phía ta.
Nó kéo tay ta đi vào đám đông.
Còn thỉnh thoảng quay đầu xem phụ thân có theo tới không.
“Mẫu thân, chúng ta đi nhanh chút, lát nữa phụ thân đuổi kịp mất.”
Ta bị bộ dáng này chọc cười.
“Vì sao không muốn chàng đuổi kịp?”
Minh ca nhi nhăn khuôn mặt nhỏ:
“Nếu phụ thân bắt con cùng người về, con sẽ không thể ở cùng người nữa.”
“Con muốn ở bên người.”
Chạy chưa bao lâu, đã đến bờ sông.
Bên hồ sớm đã chật kín người. Minh ca nhi kiễng chân, rướn cổ nhìn mãi.
Cuối cùng thất vọng nắm tay ta than thở:
“Mẫu thân, đông người quá.”
Ta cười bế nó lên.
“Này, như vậy có phải là nhìn thấy rồi không?”
Minh ca nhi vui mừng ôm cổ ta, nhìn từng đóa hoa sắt được đánh lên trên mặt hồ.
Nó hớn hở chỉ tay:
“Mẫu thân, đẹp quá!”
Ta ngẩng mắt nhìn:
“Đúng vậy, đẹp quá.”
Đứa trẻ năm tuổi rốt cuộc vẫn hơi nặng.