Chương 2 - Hạnh Phúc Nơi Bến Thuyền
Chàng bất đắc dĩ thở dài:
“Tống Thính Hòa, nàng là thê tử của ta, ta tự sẽ che chở nàng. Cho nên sau này chịu uất ức phải nói với ta, biết chưa?”
Ta gật đầu:
“Biết rồi.”
Nghe ta đáp ứng, lúc này chàng mới lộ ra ý cười.
Đêm ấy chàng nghỉ ở phòng ta, sau đó mỗi ngày đều như vậy.
Trong phủ cũng không còn hạ nhân nào dám chê cười nữa.
Khi ấy ta liền biết, chàng là một người cực tốt.
Cho đến một ngày chàng say rượu, làm nũng với ta.
Giọng khàn khàn hỏi ta, khi nào mới có thể thích chàng?
Nghe thấy câu ấy, tim ta đập thình thịch không ngừng.
Lần đầu tiên ta cả gan hỏi chàng:
“Chàng thích ta sao?”
Chàng sững sờ một lát, rồi cười.
“Thích. Không thích thì đã không xuống nước cứu nàng.”
Đêm ấy ta thức trắng.
Vừa kinh ngạc, vừa vui mừng.
Nhưng sau khi tỉnh rượu, chàng lại trở về làm vị Phó đại công tử lạnh nhạt khó gần kia.
Nhưng sau khi biết chàng thích ta, ta không còn cẩn thận dè dặt trước mặt chàng nữa.
Trái lại, lúc chàng tỉnh táo, ta còn ôm cổ chàng hỏi:
“Có phải chàng rất thích ta không?”
Chàng đỏ tai quay đầu đi.
Một lát sau, buồn buồn “ừm” một tiếng.
Ta nghiêng đầu, cả người treo trên người chàng, lại đuổi theo hỏi:
“Bắt đầu thích từ khi nào?”
Con người ta chính là như vậy, quen thói ỷ sủng mà kiêu.
Cũng thích trêu ghẹo người thật thà nhất.
Trêu đến mức chàng đỏ mặt tía tai, cố tình phải ép chàng nói hết mọi chuyện ta chưa biết mới chịu tha.
Chàng nói lúc chàng mới bước vào quan trường, có một lần cùng cấp trên đi thị sát phố phường.
Có tên hoàn khố giữa đường cưỡng ép dân nữ, là ta chắn cô nương kia sau lưng, giận dữ mắng tên hoàn khố.
Khi ấy chàng liền nghĩ, tiểu nương tử nhà ai mà to gan thật.
Về sau chàng luôn có thể gặp ta trên phố.
Có lúc là ở cửa tiệm xử lý chưởng quầy ăn tiền hoa hồng.
Có lúc là ở trên phố uống trà nghe kể chuyện.
Chàng luôn không tự chủ được mà chú ý đến bóng dáng ta.
Chàng nói, trong sách viết rằng đây gọi là thích.
Cho nên chàng nói chàng thích ta.
Tệp chống in trộm của Tiểu Hổ bot, tìm robot sách hãy chọn Tiểu Hổ, ổn định đáng tin, không vấp hố!
Đây cũng là khởi đầu phá băng giữa ta và chàng.
Sau này, mỗi ngày của ta và chàng đều như ngâm mình trong hũ mật.
Chàng hạ nha về nhà sẽ mang cho ta món ăn vặt ở góc phố.
Khi ra ngoài, cũng sẽ tỉ mỉ chọn cho ta vài món đồ mà cô nương gia yêu thích.
Ta cũng sẽ lúc rảnh rỗi, đích thân đi đón chàng tan nha.
Rồi chúng ta lại nắm tay nhau, đi trên con phố đông đúc náo nhiệt mua đồ ăn vặt, dạo chợ.
Từ ban ngày trời xanh mây trắng, dạo đến khi đèn đuốc rực rỡ.
Ta vốn tưởng rằng ta sẽ cứ hạnh phúc như vậy mãi.
Nhưng về sau, phụ thân trong cuộc chiến đoạt đích đã cầu tình cho ân sư đứng sai phe.
Chọc giận thánh nhan, bị liệt vào một mạch loạn đảng.
May mà mẫu thân ta xuất thân thương hộ, có đủ tiền bạc để giữ lại mạng của phụ thân.
Nhưng cũng bởi thế mà ông bị tân đế chán ghét, đời này e rằng phần lớn chỉ có thể trải qua trong lao ngục.
Phó gia là môn đình trăm năm, nếu đích tử Phó gia có vết nhơ là ta.
E rằng đời này sẽ không còn cơ hội được trọng dụng nữa.
Ta không thể ích kỷ hủy đi con đường của Phó Tri Liễm.
Cho nên nhân lúc Phó Tri Liễm ra ngoài, ta chủ động viết hòa ly thư.
Theo mẫu thân cùng trở về nhà ngoại tổ, bắt đầu buôn bán.
Sau khi Phó Tri Liễm trở về, nhìn thấy phong hòa ly thư trên án thư.
Chàng chẳng nghĩ ngợi gì, phi ngựa suốt đường đến Giang Nam.
Đến tận hôm nay ta vẫn nhớ, chàng mặc một thân quan phục màu đỏ son, đứng trong màn mưa lớn.
Khóc hỏi ta:
“Thật sự không cần ta nữa sao?”
Ta không nói một chữ.
Ta sợ mình sẽ mềm lòng, sợ mình sẽ tham lam cũng sợ mình quay đầu lại hủy đi chàng.
Vì vậy ta nhốt chàng ngoài cửa ba ngày.
Chưa từng gặp chàng.
Về sau, chàng biết sự quyết tuyệt của ta, lúc rời đi chỉ để lại hai chữ.
Đợi ta!
Lại về sau, ta tiếp quản việc làm ăn của nhà ngoại tổ.
Thế đạo này vốn khắc nghiệt với nữ tử.
Nhưng con đường này của ta lại thuận buồm xuôi gió. Ta biết đó là nhờ chàng âm thầm che chở suốt đường.
Ta cũng biết, một người tốt như chàng, ta không xứng.
Cho nên thư chàng gửi đến, ta chưa từng hồi âm.
Ta không muốn trở thành tảng đá cản đường trên con đường thanh vân của chàng.
05
Minh ca nhi quả thật là một đứa trẻ rất ngoan ngoãn hiểu chuyện.
Hai ngày ở bên cạnh ta.
Nó chưa từng khóc lóc ầm ĩ.
Rõ ràng đã rất mệt, vẫn sẽ theo ta đi kiểm tra từng cửa tiệm.
Thấy ta gảy bàn tính lách cách.
Nó luôn một mặt sùng bái khen ta:
“Mẫu thân, người là mẫu thân lợi hại nhất mà con từng thấy.”
Thấy ta vẽ mày trước gương.
Nó lại sẽ nằm bò bên cạnh ta, yên lặng nhìn ta. Ta hỏi nó có đẹp không?
Nó liền không chút keo kiệt khen ta:
“Mẫu thân là người đẹp nhất trên đời.”
Ta lúc nào cũng bị nó khen đến ngẩng cao đầu.
Ngày hôm ấy khó khăn lắm mới rảnh rỗi.
Nghe ma ma nói, hằng năm vào tiết Trung thu, trên bờ sông đều sẽ bắn pháo hoa.
Sau khi dùng cơm xong, nó cứ lon ton đi theo ta:
“Mẫu thân, hôm nay người thật đẹp.”
“Mẫu thân, tối nay con ăn hai bát cơm lớn đấy, bụng no lắm rồi, chúng ta đi tiêu thực có được không?”