Chương 3 - Hận Thù Trong Kiếp Trước
Nhưng nhà ngoại của mẹ chồng thế lực rất lớn, hai vị huynh trưởng đều làm quan trong triều.
Trong phủ người đông mắt tạp, e sợ để lại hậu họa, vì vậy việc giết mụ ta vẫn cần tính kế lâu dài.
Thế là, sau một thoáng ngẩn ngơ, ta thuận thế đưa khăn tay lên lau nước mắt, khóc đến gan ruột đứt đoạn:
“Nương, con dâu bất hiếu, ít ngày nữa sẽ xuất gia đi tu, người và phu quân xin hãy bảo trọng!”
Mụ già sững sờ. Bà ta vạn lần không ngờ tới việc ta một không biện bạch, hai không nguyền rủa, cũng chẳng đưa ra bằng chứng gì, mà lại định rũ bỏ mọi chuyện.
Bà ta đập mạnh xuống thành giường:
“Hồ đồ! Xuất gia đi tu cái gì? Phu quân con còn chưa chết đâu!”
Ta ngồi bệt xuống đất, ánh mắt đờ đẫn:
“Người tuy chưa chết, nhưng tình đã tận rồi. Con dâu vạn lần không ngờ phu quân sớm đã có người trong lòng. Tại sao chàng không nói sớm với con? Nếu biết chàng vì thế mà gặp phải họa sát thân, thì dù có ghen tuông lộn trời con cũng sẽ đứng ra làm chủ giúp chàng hoàn thành tâm nguyện, hà tất phải tranh giành với nam nhân khác để rồi rơi vào nông nỗi này!”
Thấy bộ dạng tâm như tro tàn của ta, mụ già có chút hoảng hốt, vội vã muốn xuống giường đỡ ta:
“Con đừng nghe người khác nói bậy, hoàn toàn là vu khống hãm hại. Năm đó cầu cưới con, Nghĩa Diên đã thề thốt với cha con, đời này không nạp thiếp. Bao nhiêu năm nay nó đối xử với con thế nào, lẽ nào con còn không biết sao?”
Ta cười lạnh trong lòng. Sao ta có thể không biết cơ chứ?
Năm đó hậu duệ danh môn cầu cưới ta biết bao nhiêu người, nếu không phải hắn thề thốt phát nguyện, hứa hẹn một đời một kiếp một đôi người, sao ta có thể trao thân gửi phận cho hắn.
Nếu không phải hắn diễn quá giỏi, sao ta có thể liều chết cứu hắn.
Ta chết thì cũng thôi đi, nhưng ta vạn lần không ngờ sự sủng ái hắn dành cho các con gái cũng là giả!
Nghĩ đến đây, ta cảm thấy như vạn tiễn xuyên tâm, thân hình đổ về phía trước.
Vừa vặn để mụ già nhìn rõ vật trong lòng ta, bà ta đưa tay giật mạnh lấy.
Đó là một chiếc yếm và một phương khăn tay.
9
Mụ già nhìn thấy chiếc khăn tay, mặt cắt không còn giọt máu.
Bà ta lén liếc nhìn ta. Quả nhiên chiếc khăn này bà ta đã thấy qua thấy qua là tốt rồi.
Đó là một phương khăn tay mộc mạc, bên trên thêu một nhánh tịnh đế liên.
Chính giữa vấy một vết máu.
Bên cạnh hoa sen, một dòng chữ nhỏ thêu rằng:
Biệt hậu thiếp nguyện trường tương ức, phỏng biến thiên nhai chỉ vị quân. (Sau khi từ biệt thiếp nguyện mãi nhớ mong, đi khắp chân trời góc bể chỉ vì chàng). Lời đề tặng: Uyển Uyển.
Uyển Uyển này tự nhiên chính là Đường Uyển Uyển.
Mấy ngày qua ta đã tra rõ ngọn ngành xuất thân của ả.
Ả vốn xuất thân quan hoạn, vì cậu ruột liên lụy đến án cũ của tiền triều mà bị tru di.
Nam nhân trong tộc đều bị sung quân, nữ nhân bị sung làm quan kỹ.
Bùi Nghĩa Diên và ả đã có tư tình từ hồi hắn còn đi học ở Giang Nam trước khi thành thân với ta, nhưng vì thân phận nên không thể minh mai chính cưới.
Sau đó hắn thi đỗ công danh, hai người cách biệt hai nơi, tâm niệm dần nhạt phai.
Nhưng Đường Uyển Uyển cũng là một nhân vật lợi hại, nhiều năm tích cóp tiền bạc tự chuộc thân cho mình, lặn lội đường xa đưa con trai đến tìm Bùi Nghĩa Diên.
Ả muốn mẫu bằng tử quý (mẹ nhờ con mà sang), thoát khỏi kiếp tiện tịch, biết đâu còn có thể mượn thế lực của Bùi Nghĩa Diên để bình phản cho gia tộc.
Chiếc khăn tay này chính là tín vật của bọn họ.
Mẹ chồng đương nhiên cũng hiểu, vết máu trên khăn là lạc hồng của nữ tử.
Nữ tử chốn lầu xanh khi trao thân lần đầu sẽ lót dưới thân, sau đó tặng cho lang quân đã “khai bao” cho mình để minh chứng cho sự trinh bạch.
Bùi Nghĩa Diên trân trọng cất giữ chiếc khăn này nhiều năm, vết máu bên trên chính là minh chứng cho cuộc tình ái đầu tiên của hai kẻ đó.
Thật khiến người ta buồn nôn tới cực điểm.
Mẹ chồng không nói gì, chỉ quăng chiếc khăn xuống rồi xem đến chiếc yếm.
Vừa nhìn, mặt bà ta từ trắng chuyển sang xanh mét.
Hoa văn trên yếm y hệt trên khăn tay, ngay cả câu thơ cũng giống hệt.
Chỉ là có thêm mùi mồ hôi nồng nặc của đàn ông.
Ta thấy thời cơ đã chín muồi, bèn gào khóc thảm thiết:
“Chiếc yếm này rơi ra từ người tên thủ lĩnh sơn tặc, còn chiếc khăn này giấu trong lòng phu quân, còn gì để nói nữa không? Uổng công con tin chàng, yêu chàng, một lòng vì Bùi gia! Vậy mà chàng lại cùng nữ tử khác… còn kết cả oán thù khiến suýt chút nữa mất mạng!”
Mẹ chồng biến sắc, kinh hô một tiếng:
“Không thể nào! Rõ ràng là…”
Lời bà ta đột ngột dừng lại. Ta thầm cười lạnh trong lòng:
Rõ ràng cái gì?
Rõ ràng tên thủ lĩnh sơn tặc đó là anh họ của Đường Uyển Uyển, là anh vợ tương lai của Bùi Nghĩa Diên.
Là những tử sĩ mà chính tay các người mua chuộc để lấy mạng ta, đúng không?
Kiếp trước sau khi ta chết, đám thị vệ hồi môn của ta đều bị bán đi với tội danh hộ chủ không lực.
Còn tên thủ lĩnh sơn tặc đó lại đường hoàng vào Bùi gia làm tổng quản.
Tiếc thay, kiếp này mấy tên ngu ngốc đó thấy lỡ tay làm bị thương Bùi Nghĩa Diên thì sợ đến hồn phi phách tán, sớm đã bị ta âm thầm bắt giữ, cắt lưỡi chặt chân, trói nghiến trong củi phòng rồi.
Vì vậy, ta dùng kế mượn đao giết người là tốt nhất.
10
Mụ già có nghi vấn, nhưng nhất thời chưa thể khẳng định, bà ta cần thời gian, vì vậy vẫn cần phải trấn an ta cho tốt. Bà ta nhét chiếc khăn và yếm vào dưới gối.
Vội vàng nhào xuống giường an ủi ta:
“Toàn là lời xằng bậy của kẻ khác hòng hủy hoại danh tiếng của con ta! Vân Khê à, giờ đây cái nhà này đều trông cậy vào con, con không được nghe lời sàm ngôn mà bỏ mặc Nghĩa Diên không ngó ngàng. Lúc này quan trọng nhất là giữ lấy mạng cho Nghĩa Diên!”
Ta cười lạnh. Giờ mụ già sợ ta vì ghen tuông mà rũ bỏ mọi việc, nên muốn ổn định ta để tiếp tục làm trâu làm ngựa cho Bùi gia.
Đối với Đường Uyển Uyển, bà ta đã nảy sinh nghi ngờ. Đường Uyển Uyển vốn xuất thân phong trần, có vài gã nhân tình là chuyện thường tình.
Nam nhân vì ghen tuông mà hận không thể lấy mạng nhau cũng chẳng có gì lạ.
Ta đang khóc đến mức thở không ra hơi, ngoài cửa bỗng truyền đến tiếng kêu la hốt hoảng của tỳ nữ:
“Lão phu nhân không xong rồi! Có một lũ gian nhân xông vào Tây sương phòng, đang động thủ với thiếu gia ạ!”
Mẹ chồng vốn còn suy nhược đứng không vững, lúc này lại gượng sức bật dậy, gào lên chói lót:
“Kẻ nào gu lờ! Mau gọi gia đinh ngăn cản!”
Ta theo sát phía sau, cùng mẹ chồng hốt hoảng xông vào Tây sương phòng.
Cửa phòng mở toang, cảnh tượng hỗn loạn không chịu nổi.
Hảo phu quân Bùi Nghĩa Diên của ta đang nằm thảm hại dưới gầm giường, trên mặt in rõ hai dấu giày xanh tím vô cùng nổi bật.
Còn Đường Uyển Uyển ở bên cạnh đang bị một nam tử bịt mặt ôm chặt trong lòng, xiêm y xộc xệch, trạng thái như đang giãy giụa nhưng thực chất là đang lôi lôi kéo kéo.
Từ lúc về nhà, ta đã tỏ ra thức thời mà sắp xếp Đường Uyển Uyên hầu hạ trước giường phu quân.
Trước khi chết, dù sao cũng phải để đôi uyên ương khổ mệnh này được tụ họp thật tốt.
Hảo một câu “phỏng biến thiên nhai chỉ vị quân”, nay ta thay ả thành toàn giấc mộng, để ả ngày ngày canh giữ người thương, nhìn hắn sống dở chết dở, bưng bô đổ phân cho hắn.
Đám nha hoàn già mồm khác đều bị ta đuổi đi hết, chỉ để lại mình ả.
Mỗi ngày từ sáng đến tối, Bùi Nghĩa Diên rên rỉ không ngừng, khiến ả ngay cả ngủ cũng không xong.
Chỉ trong vài ngày đã bị hành hạ đến mức đầu tóc bù xù, mắt không còn thần sắc.
Nay bị đàn ông ôm trong lòng, chắc là sợ đến ngây người rồi, chỉ há hốc mồm, một bộ dạng cam chịu chẳng thấy chút giãy giụa nào.
Như vậy, trông càng giống như đã có âm mưu từ trước.
11
Mẹ chồng định sấn tới.
Ta vội vàng giữ tay bà ta lại:
“Mẫu thân, ả dù sao cũng là người yêu dấu của phu quân, mấy ngày nay, ngoại trừ ả ra, phu quân không cho ai chạm vào người đâu! Nể mặt phu quân, xin người hãy nương tay!”
Bùi Nghĩa Diên đã được hạ nhân khiêng lại lên giường, cổ họng phát ra tiếng kêu ư ử.
Ánh mắt hắn đảo qua đảo lại giữa ta và Đường Uyển Uyển.
Chắc hẳn trong lòng đang chửi rủa ta, nhưng người ngoài nhìn vào lại tưởng hắn có thiên ngôn vạn ngữ muốn nói với Đường Uyển Uyển.
Nhìn thấy cảnh này, mụ già càng thêm phẫn nộ, hất tay ta ra, giáng cho khuôn mặt kiều diễm của Đường Uyển Uyển một cái tát nổ đom đóm mắt!
“Tiện nhân! Con trai ta đúng là dẫn sói vào nhà!”
Mẹ chồng tức đến toàn thân run rẩy, chỉ vào bóng lưng gã gian nhân vừa nhảy ra khỏi cửa sổ.
“Ngươi tư thông với ngoại nam, dẫn người cũ tới thương hại tính mạng con ta! Ta… ta ban đầu…”
Bà ta liếc nhìn ta một cái, nuốt ngược những lời còn lại vào trong.
Mấy tên bịt mặt kia chạy rất nhanh, không đuổi kịp.
Đó là những tay hảo hán ta bỏ trọng kim mời từ chốn lục lâm tới, diễn xong kịch, tiền trao cháo múc, tự nhiên là bốc hơi khỏi nhân gian.
Đường Uyển Uyển trăm miệng khó bào chữa, ả kinh hoàng quỳ sụp xuống đất, điên cuồng lắc đầu, bò đến bên chân mẹ chồng, khóc lóc thảm thiết:
“Oan uổng quá! Lão phu nhân, người biết rõ con đối với Diên lang nhất mực thủy chung mà! Mấy ngày nay, con… con không rời nửa bước chăm sóc chàng, mong chàng…”
Mẹ chồng chán ghét hất tay áo.
“Đến nước này rồi mà ngươi còn dùng thủ đoạn hồ ly mê hoặc con ta! Ta có băm ngươi vạn đoạn cũng không đủ hả giận. Người đâu, lấy thân khế của ả giao cho thiếu phu nhân!”
Nói xong, bà ta quay sang nắm lấy tay ta:
“Con tiện nhân này, nương giao cho con xử trí. Muốn đánh muốn giết, không cần báo lại với ta! Coi như Bùi gia cho con một lời giải thích. Phu thê không có thù oán nào qua được một đêm, Nghĩa Diên khỏe lại mới là chuyện quan trọng nhất.”
Ta cúi đầu không nói, dư quang thấy mẹ chồng gọi quản gia tới bên cạnh.
Một lát sau có người vào báo lại.
Mụ già sai người đưa con trai của Đường Uyển Uyển sang viện của bà ta để sắp xếp chỗ ở.
Ta không khỏi cười lạnh.
Bỏ rơi một nữ tử phong trần để bịt miệng ta, nhưng vẫn còn luyến tiếc đứa cháu nội của bà ta đấy!