Chương 1 - Hận Thù Trong Kiếp Trước
“Đừng làm hại vợ con ta! Muốn giết thì giết ta!”
Bùi Nghĩa Diên dang tay đứng chắn trước mặt ta, thân hình như muốn che chở.
Ta nhìn bóng lưng hắn, thoáng chốc hoảng hốt.
Cảnh tượng này… quen thuộc đến mức khiến tim người ta đau nhói.
Ta biết, ta đã trọng sinh.
Kiếp trước cũng là trên đường đi tế tổ, xe ngựa của chúng ta bị sơn phỉ chặn lại.
Nhưng đám sơn phỉ này rất kỳ lạ, không cướp tiền tài châu báu, chỉ muốn mạng người.
Bùi Nghĩa Diên khi đó cũng che chở ta như vậy.
Nhưng khi lưỡi đao đâm tới, đầu óc ta trống rỗng, chỉ còn một ý niệm:
Hắn là phu quân của ta, hắn không thể chết.
Ta liều mình đẩy Bùi Nghĩa Diên ra, chắn trước mặt hắn.
Lưỡi đao xuyên vào bụng, máu bắn đầy mặt hắn.
Khi đó, hắn kinh hãi ôm chặt ta, mắt đỏ hoe vì đau xót.
Giọng hắn run rẩy:
“Vân Khê! Vân Khê, nàng đừng dọa ta! Nàng không được chết! Ta sẽ cứu nàng, ta nhất định sẽ cứu nàng!”
Ta từng tin, hắn sẽ bất chấp tất cả để cứu ta.
Dù sao, chúng ta đã thành hôn hơn mười năm, tình nghĩa sâu nặng.
Nhưng sau đó thì sao?
Bùi Nghĩa Diên lúc nói đưa ta lên xe ngựa, lúc lại bảo sai người xuống núi tìm đại phu.
Cứ kéo dài như vậy một hồi, đột nhiên lại hô hào phải báo thù cho ta.
Sơn phỉ đã chạy từ lâu, làm sao đuổi kịp!
Sau đó, hắn kéo thân thể ta đang chảy máu không ngừng, trốn vào một hang núi ẩm thấp lạnh lẽo.
“Phu nhân, nàng cố chịu! Sơn tặc hung ác, e sẽ quay lại. Chúng ta trốn một đêm, đợi sáng ta sẽ đưa nàng đi tìm đại phu.”
Hắn nắm tay ta, lực mạnh đến đáng sợ.
Vết thương ở bụng không ngừng mất máu, cái lạnh từ bàn chân lan dần vào tận xương tủy.
A Diên quỳ dưới đất, khóc khản cả giọng:
“Cha ơi, mẹ chảy nhiều máu quá rồi! Xin người mau đưa mẹ xuống núi tìm đại phu!”
A Kiều cũng níu áo hắn, nức nở:
“Cha ơi, cứ thế này nương sẽ chết mất… A Kiều…”
“Câm miệng!”
Bùi Nghĩa Diên quát lớn, rồi quay sang ta, ánh mắt lập lòe:
“Vân Khê, không phải ta không cứu nàng, mà bên ngoài toàn là sơn tặc. Bây giờ ra ngoài, cả nhà bốn người chúng ta đều chết. Nàng nỡ để con gái chết theo sao?”
2
Ta không nỡ. Người ta không nỡ nhất chính là con gái!
Vì thế ta cắn răng chịu đau, không dám kêu một tiếng.
Nghe Bùi Nghĩa Diên nói chuyện xưa, kể tình sâu nghĩa nặng, hết chuyện này đến chuyện khác.
Thời gian trôi từng chút một, ý thức của ta dần dần tan rã.
Khi đó ta còn tưởng, hắn đang cố nén đau thương, lấy đại cục làm trọng.
Giờ mới biết hắn đang cố tình kéo dài thời gian.
Hắn muốn ta chết.
“Vân Khê, nếu nàng không chịu nổi nữa… thì cứ đi đi, đừng vướng bận.”
Hắn thì thầm bên tai ta:
“Ta sẽ thay nàng giữ gìn gia đình này, nàng đừng lo.”
Kiếp trước ta thật ngu muội đến cực điểm, không hề trách hắn.
Chỉ cố gom chút hơi tàn, nắm chặt tay áo hắn dặn dò:
“Nghĩa Diên… nhất định… nhất định phải đối xử tốt với hai đứa con của chúng ta… đừng để chúng… chịu uất ức…”
Hắn nghiêm túc gật đầu.
Hai đứa con gái khóc đến ngất lịm.
Trong khoảnh khắc tắt thở, ta mơ hồ nghe thấy hắn thở phào nhẹ nhõm:
“Cuối cùng… cũng chết rồi.”
3
Bùi Nghĩa Diên, ngươi thật đúng là hảo phu quân của ta!
Thần trí quay về, lưỡi đao của sơn phỉ trước mắt đang xé gió lao tới.
Phập!
Lưỡi đao xuyên vào thịt, lần này, người máu chảy như suối lại là hắn.
Bùi Nghĩa Diên đổ gục xuống bùn đất, lưỡi đao đâm từ trước ngực, gần như xuyên thấu phổi.
Hắn chật vật ngoảnh đầu lại, ánh mắt đầy sự kinh hoàng.
Đúng rồi, hắn hoàn toàn không ngờ tới màn này.
Thành hôn mười bảy năm, chúng ta là đôi phu thê ân ái được cả thành ca tụng.
Hắn chưa từng nạp thiếp, chưa từng trêu hoa ghẹo nguyệt.
Còn ta yêu hắn như sinh mạng.
Theo cục diện hắn đã sắp đặt, lúc này ta đáng lẽ phải nằm trong vũng máu, nắm lấy tay hắn, cầu xin hắn đối xử tốt với con gái.
Thật tiếc, vì ta yêu hắn quá sâu đậm, nên kiếp trước sau khi chết, ta hóa thành một linh hồn không chịu rời đi, tâm tâm niệm niệm đi theo hắn về nhà.
Đêm mưa đó, người phu quân đáng lẽ phải đau đớn tuyệt vọng của ta, vừa bước vào cửa nhà đã thu lại vẻ bi thương, quỳ sụp xuống trước mặt bà nội (mẹ chồng), giọng nói lộ rõ vẻ cuồng hỉ không thể kìm nén:
“Mẫu thân, mọi chuyện xong xuôi rồi! Con mụ đố phụ đó cuối cùng cũng chết rồi, người mau chuẩn bị cho con danh chính ngôn thuận cưới Uyển Uyển về.”
“Cũng tại vợ ngươi không sinh được mụn con trai nào, còn tự phụ là hậu duệ tướng môn, dùng quyền thế nhà ngoại để uy hiếp ngươi, chẳng có chút lòng bao dung nào, suýt chút nữa làm đứt đoạn hậu duệ nhà họ Bùi ta. Ôi! Phật tổ từ bi, đây là ép chúng ta phải hạ sách này, buộc phải lấy mạng nó mới được.”
Bùi Nghĩa Diên đứng thẳng người, cười khẩy đầy khinh miệt:
“Nếu ra tay ở trong nhà, sợ phụ huynh nàng ta truy tra bắt lỗi, giờ đây đám người hầu của hồi môn của nàng ta đều là nhân chứng, nàng ta tự nguyện đỡ đao, can dự gì đến con? Vở kịch ân ái này con đã diễn hơn mười năm, ai hiểu được nỗi uất ức trong lòng con, bồi mạng cho con đã là hời cho nàng ta rồi. Nay con một khắc cũng không đợi được nữa, ngay hôm nay hãy để Uyển Uyển ngủ trong phòng con!”
Uyển Uyển trong miệng Bùi Nghĩa Diên, chẳng qua chỉ là một gia kỹ hèn mọn trong nhà ta.
Mỗi khi mở tiệc đãi khách, ả lại ra ca múa một phen, ta chưa từng coi ả là cái thá gì.
Một kẻ nô tỳ như vậy, lại còn dắt theo một đứa trẻ mười sáu mười bảy tuổi không rõ cha là ai.
Ta đã mấy lần muốn đuổi hai mẹ con làm bại hoại gia phong này đi, nhưng đều bị Bùi Nghĩa Diên và mẹ chồng ngăn lại.
Lúc đó Bùi Nghĩa Diên nói thế nào?
Hắn đầy vẻ từ bi:
“Vân Khê, cứu một mạng người còn hơn xây bảy tháp phù đồ. Phận nữ nhi cô độc, nàng đuổi người ta đi, hai mẹ con họ dựa vào đâu mà sống? Mẫu thân tuổi đã cao, chúng ta coi như là tích phúc cho bà.”
Giờ nghĩ lại, đó đâu phải tích phúc?
Đó căn bản là cốt nhục thân sinh của Bùi Nghĩa Diên.
Là đứa con trai bảo bối mà hắn đã giấu giếm suốt mười sáu năm!
4
Giờ đây, tuần đầu của ta còn chưa qua linh đường nhà họ Bùi còn chưa dỡ.
Đôi cẩu nam nữ đó đã mây mưa trên giường của ta, ả gia kỹ nũng nịu kia như không xương nép vào lòng Bùi Nghĩa Diên, khóc lóc hoa lê đái vũ.
Bùi Nghĩa Diên đầy vẻ đau lòng, khi nhắc đến ta, trong mắt toàn là lệ khí lạnh thấu xương:
“Đều tại con tiện nhân Thịnh Vân Khê kia, đanh đá đố kỵ, hại chúng ta ở ngay trước mắt mà không thể nhận nhau, giờ thì tốt rồi, ả đã chết, phụ huynh ả lại bị điều đi biên quan, sơn cao hoàng đế viễn, cái nhà này, ta là người quyết định!”
Để đổi lấy hôn sự cho đứa nghiệt chủng kia, bọn chúng vậy mà lại nhắm vào A Diên của ta.
Mẹ chồng cười lạnh bàn mưu tính kế:
“Nghe nói các lão trọng bệnh, đang thiếu một quý nữ sinh năm Quý Hợi để xung hỉ kéo dài mạng sống. Nhà môn hộ nhỏ ông ta nhìn không trúng, nếu chúng ta có thể đưa đích trưởng nữ sang đó, dùng cái này làm sính lễ, nhất định có thể cầu cưới được cháu gái nhà các lão cho cháu trai ta.”
Ta trơ mắt nhìn A Diên bị nhét vào kiệu đỏ, gả cho lão già bảy mươi sắp chết.
Không lâu sau các lão đột tử, lũ súc sinh đạo mạo kia liền vu khống A Diên là kẻ không tường, nhốt con vào từ đường lạnh lẽo, cả ngày không cho một hạt cơm.
Mấy tên lãng tử nhà các lão càng nảy sinh lòng tà, thay nhau làm nhục A Diên của ta.
“Con trai tuy cưới được con gái nhà họ Trần, nhưng dù sao cũng là rể ngoài, nếu muốn hoạn lộ hanh thông, vẫn phải tìm một chỗ dựa.”
Thế là Bùi Nghĩa Diên vì muốn mua quan cho con trai, đã gả A Kiều cho tên thế tử khét tiếng ghê tởm, mắc bệnh hoa liễu trong thành.
Chưa đầy nửa năm, A Kiều của ta đã mọc đầy loét lở khắp người, bị nhà chồng ném vào miếu hoang, đau đớn lăn lộn trên đống cỏ khô.
Năm đó Thanh Minh, hai đứa con gái dắt tay nhau đến trước ngôi mộ hoang lạnh lẽo của ta.
Mỗi đứa cầm một chén rượu độc, nước mắt đầm đìa:
“Mẫu thân, người đã trao lầm tình cảm rồi, người chết oan uổng quá, chúng con nhớ người lắm…”
Chén rượu độc đó, độc chết mạng của các con, độc điên hồn phách của ta!
Cái hận khi trơ mắt nhìn con gái rơi xuống vực thẳm đó, còn đau hơn vạn tiễn xuyên tâm!
4 (Tiếp)
“Phu nhân, cứu… cứu ta…”
Tiếng cầu cứu yếu ớt của Bùi Nghĩa Diên kéo ta về thực tại