Chương 6 - Giữa Lòng Thủ Đô Những Bí Mật Bị Chôn Vùi
Gia tộc Trương và gia tộc Bạch đồng loạt ra tuyên bố:
Rút toàn bộ vốn khỏi Tập đoàn Thẩm thị, từ chối mọi hợp tác trong tương lai.
Cổ phiếu nhà họ Thẩm rơi tự do!
Nhiều cơ quan đồng loạt ra thông cáo: đã phát hiện hàng loạt sai phạm trong hệ thống Thẩm thị, yêu cầu ngừng hoạt động để điều tra chỉnh đốn.
Trời của thủ đô – thực sự đã bị lật rồi.
“Thẩm tổng! Mau… mau cầu xin cô Vương đi! Cô ấy là vợ anh, sẽ không để mặc anh chết đâu!”
Trương Y Thần hoàn hồn, hoảng hốt thúc giục.
“Đúng, đúng! Cô ấy là vợ tôi! Nhất định sẽ cứu tôi!”
Trong mắt Thẩm Thu Châu lóe lên chút hi vọng, vội vàng gọi điện cho Vương Hàn Vi.
Nhưng cuộc gọi còn chưa kết nối.
Từ xa, một chiếc xe phóng thẳng đến trước cổng Tập đoàn Thẩm thị.
Xe chưa kịp dừng hẳn, một người đã nhảy vội xuống, vấp ngã lăn vài vòng, rồi vừa bò vừa chạy đến trước mặt tôi, trượt dài quỳ xuống, khóc lóc van xin:
“Cô Tưởng! Tôi thật sự không biết Thẩm Thu Châu là chồng cô!”
“Là tôi sai rồi, tôi xin cô tha cho tôi với!”
“Vợ ơi, em quỳ trước mặt cô ta làm gì vậy?”
Thẩm Thu Châu bước lên hỏi.
“Cút mẹ mày đi!”
Vương Hàn Vi giận dữ tát mạnh một cái vào mặt anh ta, gào lên như phát điên:
“Là mày hại chết bà đây! Nếu không phải mày lừa tao, bảo là vợ mày đã chết, thì bà có lấy mày không?!”
“Không thể nào… cô Vương mà lại tát Thẩm tổng?!”
“Mọi người còn chưa nhìn ra à, đến bản thân cô Vương bây giờ còn khó giữ được mình.”
“Người vợ trước của Thẩm tổng… rốt cuộc cô ấy có thân phận gì vậy?”
Đám người vây quanh đều chết lặng, tròn mắt nhìn cảnh tượng trước mặt.
Thẩm Thu Châu hoàn toàn ngơ ngác sau cái tát ấy. Con trai nhỏ – Thẩm Dật Thiên – òa khóc lao về phía mẹ.
“Mẹ ơi, sao mẹ lại đánh ba vậy? Mọi người đang bắt nạt ba mà, mẹ mau giúp ba báo thù đi!”
“Báo cái con khỉ! Đồ nghiệt chủng! Nếu không phải năm đó tao mang thai mày, thì tao có cưới cái loại người như hắn không?”
“Mày sao không cùng ba mày chết quách đi cho rồi!”
Bốp!
Một cái tát như trời giáng giáng thẳng vào mặt Thẩm Dật Thiên.
Cú tát nặng nề đến mức khiến cậu bé ngất xỉu ngay tại chỗ.
“Tiểu Thiên!”
Thẩm Thu Châu hoảng hốt ôm lấy con trai.
“Mau, gọi xe cứu thương!”
“Gọi cái mẹ gì, chết cũng đáng!”
Vương Hàn Vi trừng mắt, quay đầu tiếp tục quỳ rạp xuống trước mặt tôi, đầu đập mạnh xuống đất.
“Cô Tưởng, tôi thật sự là bị ma quỷ che mắt mới bị tên cặn bã Thẩm Thu Châu lừa.”
“Cô muốn đánh, muốn giết hắn thế nào cũng được, tôi không dính dáng gì hết. Tôi vô tội, tôi xin cô tha cho tôi…”
Cô ta vừa khóc vừa đập đầu đến mức rướm máu, nhưng vẫn không dám dừng lại.
Tôi chỉ bình thản nhìn cô ta, nhẹ nhàng nắm tay con gái, quay người bước về phía máy bay.
“An Nhiên! Là anh sai rồi! Anh biết lỗi rồi!”
“Anh bằng lòng quay về với em, cùng em sống tiếp những ngày tháng sau này. Anh hứa sẽ ngoan ngoãn làm một người chồng tốt…”
Thẩm Thu Châu vừa khóc vừa ôm lấy chân tôi, van xin.
“Không phải anh biết lỗi…”
“Anh chỉ biết là anh… hết đường rồi.”
Tôi lạnh nhạt nhìn anh ta, nhẹ nhàng lắc đầu, không chút do dự bước lên máy bay.
Chỉ để lại Thẩm Thu Châu một mình ngồi sụp dưới đất, gào khóc đến đứt ruột.
Tất nhiên, vẫn còn có kẻ thảm hơn anh ta.
Trương Y Thần lúc này sắc mặt tái nhợt, ngồi bệt dưới đất, cả người run lẩy bẩy.
Dù có ngu ngốc đến đâu, cô ta cũng đã hiểu — bản thân đã đắc tội với một người mà mình hoàn toàn không đủ sức đắc tội.
Nhìn thấy vài người đàn ông đang từ từ tiến lại gần, mùi khai nồng nặc lan ra khắp không khí.