Tôi ẩn danh trong một đơn vị tuyệt mật suốt sáu năm, cuối cùng cấp trên cũng duyệt đơn xin về thăm nhà của tôi.
Tôi phấn khích đến đứng dưới tòa nhà công ty của chồng, muốn cho anh ấy một bất ngờ.
Vừa mới đỗ xe xong.
Tôi liền thấy con gái – lẽ ra giờ này đang học ở trường – đang đứng co rúm người, nét mặt hoảng hốt, đối diện với một người phụ nữ đang nắm tay một cậu bé nhỏ.
Người phụ nữ đó chỉ tay vào mặt con tôi, không ngừng chửi rủa.
Còn vung tay tát thật mạnh vào mặt con bé, vừa tát vừa gào lên bắt con tôi quỳ xuống xin lỗi.
Tôi nhìn thấy con gái mình dần dần quỳ xuống một cách nhẫn nhịn, thấp hèn, trước mặt bà ta.
Cơn giận trong tôi bùng lên, tôi lao tới, vung tay tát trả một cái thật mạnh vào mặt người phụ nữ ấy.
Con bé sợ hãi đến trắng bệch cả mặt, sau khi hoàn hồn lại liền hoảng hốt thúc giục tôi rời đi.
“Dì mau chạy đi, dì đánh trợ lý của ba cháu rồi, cô ta sẽ không tha cho dì đâu.”
Tôi cố kiềm nén lửa giận, đau lòng hỏi:
“Cô ta chỉ là trợ lý của ba cháu, sao lại có quyền bắt cháu quỳ xuống xin lỗi?”
Con gái tôi – đứa mà vừa nãy bị tát mà vẫn không rơi một giọt nước mắt – lúc này viền mắt đỏ hoe.
Nhưng con bé không giải thích gì thêm, chỉ liên tục thúc giục tôi mau rời đi.
Đúng lúc đó, người phụ nữ kia đứng dậy chặn trước mặt tôi, thái độ cực kỳ ngạo mạn.
“Con tiện nhân kia, hôm nay mày đừng hòng rời khỏi đây!”
“Ở thủ đô này, tổng giám đốc nhà họ Thẩm của bọn tao chính là trời. Mày dám đánh tao, chẳng khác nào dám động đến trời!”
Tôi hít sâu một hơi, rút điện thoại gọi cho chồng.
“Tôi vừa nghe trợ lý anh nói, ở thủ đô này anh là trời. Vậy thì hôm nay tôi sẽ lật trời cho xem!”
Bình luận