Chương 14 - Giữa Lời Nói Và Định Mệnh
“Thưa thẩm phán, chúng tôi cho rằng yêu cầu của nguyên đơn không có căn cứ sự thật và pháp lý. Thứ nhất, thỏa thuận chia nhà do các bên tự nguyện ký, nguyên đơn đích thân ký tên lăn tay, thủ tục hợp pháp và có hiệu lực. Thứ hai, thủ tục thay đổi quyền sở hữu căn nhà liên quan đã được bắt đầu từ trước khi thỏa thuận được ký, không tồn tại hành vi chuyển dịch ác ý. Thứ ba, cái gọi là ‘đóng góp của con trưởng’ mà nguyên đơn nêu đã được đối soát tài chính chi tiết khi chia nhà, hai bên không có ý kiến và đã ký xác nhận. Thứ tư, về khoản tiền gửi cá nhân đứng tên bà Vương Tú Phân — đó là tài sản hợp pháp của riêng bà, không liên quan tới thỏa thuận chia nhà trong vụ án này, không thuộc phạm vi xét xử.”
Anh mở cặp công văn, lấy ra một xấp tài liệu.
“Đây là bản gốc thỏa thuận chia nhà, hồ sơ đối soát tài chính, sao kê ngân hàng, hồ sơ thay đổi quyền sở hữu nhà, cùng báo cáo giám định chữ ký của nguyên đơn trên thỏa thuận. Kính đề nghị tòa xem xét.”
Luật sư của chị dâu cả nhận tài liệu xem một lượt, sắc mặt hơi thay đổi.
Có lẽ anh ta không ngờ bên chúng tôi chuẩn bị đầy đủ như vậy.
Tiếp theo là phần đưa chứng cứ và chất vấn.
Trọng điểm duy nhất bên chị dâu cả vẫn là khoản tiền gửi kia.
“Chúng tôi đề nghị tòa thu thập hồ sơ tiền gửi của bà Vương Tú Phân tại Ngân hàng Công Thương, Ngân hàng Nông Nghiệp và Ngân hàng Xây Dựng để chứng minh trong quá trình chia nhà có hành vi che giấu tài sản chung của gia đình.”
Trần Lập phản bác: “Thứ nhất, thỏa thuận chia nhà phân chia bất động sản, không liên quan tiền mặt và tiền gửi. Thứ hai, khoản tiền gửi cá nhân của bà Vương Tú Phân xuất phát từ thu nhập lao động cá nhân nhiều năm, có đầy đủ lịch sử giao dịch có thể truy nguyên. Thứ ba, việc xác định tài sản chung gia đình phải dựa trên tiền đề tài sản được hình thành trong thời gian cùng sinh hoạt, trong khi nguyên đơn và bị đơn đã chia nhà, sống độc lập. Nguyên đơn không có quyền yêu cầu đối với tài sản cá nhân của vợ bị đơn.”
Thẩm phán lật tài liệu, hỏi luật sư của chị dâu cả: “Phía nguyên đơn còn bổ sung gì không?”
Luật sư chị dâu cả lắc đầu.
Thẩm phán tuyên sẽ chọn ngày ra phán quyết.
Ra khỏi phòng xử, chị dâu cả đứng ngoài hành lang, biểu cảm trên mặt rất phức tạp.
Chị ấy nhìn tôi một cái, rồi nhìn bố.
“Tô Hiểu.”
Tôi dừng lại.
“Em tưởng thắng ở tòa là xong à?”
“Chị dâu, đây là phán quyết của tòa, không phải chuyện thắng thua.”
“Chị nói cho em biết, lúc giải tỏa chị không ký, để xem nhà em lấy tiền kiểu gì.”
“Nhà không phải của chị, chị ký hay không không ảnh hưởng.”
“Em chắc chứ?”
Chị ấy ném lại câu đó rồi quay người đi.
Tôi quay đầu nhìn Trần Lập, “Chị ấy nói vậy nghĩa là sao? Giải tỏa có liên quan gì đến chị ấy?”
Trần Lập cau mày.
“Nếu cô ấy không phối hợp, có thể tạo vài rắc rối về thủ tục. Ví dụ phản đối ở giai đoạn đánh giá giải tỏa, gây sức ép qua cơ quan tiếp nhận khiếu nại, hoặc lúc ký thỏa thuận lấy lý do ‘tranh chấp gia đình chưa giải quyết’ để ngăn cản. Không phải vấn đề pháp luật mà là vấn đề thực tế khi xử lý.”
“Vậy làm sao?”
“Đợi phán quyết có kết quả. Có phán quyết làm căn cứ pháp lý rồi thì cô ấy có làm loạn cũng vô ích.”
Hai tuần sau, phán quyết được đưa ra.
Bác bỏ toàn bộ yêu cầu của nguyên đơn.
Chị dâu cả thua kiện.
Tôi tưởng chuyện tới đây là kết thúc.
Tôi sai rồi.
Ngày thứ ba sau khi có phán quyết, chị dâu cả làm một chuyện không ai nghĩ tới.
Chị ấy dẫn anh cả và Tiểu Bảo chuyển về căn nhà cũ.
Cứ thế không báo trước, xuất hiện ngay trước cửa, túi lớn túi nhỏ chất đầy đất.
“Bố, mẹ, căn Hà Đông bọn con cho thuê rồi. Con với Tô Lỗi nghĩ lại, vẫn thấy nhà cũ ở thoải mái hơn. Bố chẳng phải từng nói căn nhà này Tô Lỗi từng ở sao? Vậy bọn con chuyển về.”
Tôi đứng trong phòng khách nhìn cảnh này, đầu óc ong ong.
Chị ấy đây là…
“Chiếm nhà?” Tôi buột miệng.
“Chiếm với chẳng không chiếm gì?” Chị dâu cả xách vali đi vào, “Đây là nhà cũ của nhà họ Tô, Tô Lỗi là con trưởng nhà họ Tô, về nhà mình ở thì có gì sai?”
Tôi chặn trước mặt chị ấy.
“Trong thỏa thuận chia nhà ghi nhà này thuộc bố mẹ em. Chị chuyển vào là thế nào?”
“Là về nhà ở. Phạm pháp à? Làm con trai về nhà ở, có điều luật nào không cho?”
Anh cả đứng phía sau, mặt đầy mệt mỏi, không nói câu nào. Trong lòng bế Tiểu Bảo, thằng bé đang ăn một cây kẹo mút.
Tôi quay sang nhìn bố.
Bố đứng ở cửa ban công, tay cầm cốc trà.
Ông nhìn chị dâu cả rất lâu.
“Cho nó ở.”
“Bố!”
“Cho nó ở.” Ông lặp lại, giọng không chút dao động.
Tôi trừng mắt nhìn ông, không dám tin.
Khóe miệng chị dâu cả nhếch lên, xách vali vào căn phòng ngủ phía Đông còn trống.
Tối hôm đó, ở trong phòng tôi suýt ném vỡ điện thoại.
Tôi gọi cho Trần Lập.
“Chị ấy chuyển về rồi, cứ ở lì không đi. Bố mình còn đồng ý. Thế là sao?”
Trần Lập nghĩ một lúc.
“Bố cậu làm đúng.”
“Cái gì?”