Chương 2 - Giữa Hai Thế Giới
“Sao hệ thống lại hiển thị phần lớn đều do thẻ ngân hàng của bà thanh toán?”
Tim tôi nặng xuống.
“Phiền cô in hết ra, đóng dấu giúp tôi.”
Rời khỏi trung tâm giáo dục sớm, tôi lại đến thư viện sách tranh, bệnh viện cộng đồng, điểm dịch vụ bảo hiểm và lớp nhà trẻ.
Từng tờ chứng từ đóng phí được bỏ vào túi hồ sơ.
Vắc-xin tự phí, bốn nghìn tám.
Cấp cứu nhi khoa, sáu trăm bảy.
Bảo hiểm trẻ em, tám nghìn hai.
Thẻ năm thư viện sách tranh, ba nghìn sáu.
Lớp trải nghiệm giáo dục sớm và huấn luyện cảm giác tích hợp, trước sau hơn hai mươi nghìn.
Tiền đặt cọc và tài liệu của lớp nhà trẻ cũng đều do tôi trả.
Còn có những khoản vụn vặt như sữa bột, bỉm, máy làm đồ ăn dặm, ghế ăn trẻ em.
Tôi không có hóa đơn, chỉ có thể vào ứng dụng mua sắm tải từng đơn hàng xuống.
Về nhà, tôi lấy chiếc hộp sắt ở dưới cùng tủ quần áo ra.
Bên trong là những hóa đơn tôi giữ lại suốt mấy năm qua.
Không ngờ cuối cùng những tờ hóa đơn nhàu nhĩ ấy lại trở thành thứ chứng minh tôi không nói dối.
Bốn giờ chiều, tôi đi đón Tiểu Mãn.
Con bé nhào vào lòng tôi:
“Bà ơi, hôm nay con ăn hai bát cơm.”
Tôi hôn lên khuôn mặt nhỏ của nó:
“Tiểu Mãn nhà chúng ta giỏi quá.”
Con bé ôm cổ tôi, khe khẽ hỏi:
“Bà ơi, sao bà không vui?”
Trẻ con nhạy cảm nhất.
Người lớn có cười giống đến đâu, nó cũng nhận ra.
Tôi xoa đầu con bé:
“Bà không buồn, chỉ hơi mệt thôi.”
Con bé đưa bàn tay nhỏ ra bóp vai cho tôi:
“Vậy con bóp cho bà.”
Sống mũi tôi cay cay.
Hơn ba năm, tôi từng ôm Tiểu Mãn khóc đến co giật, cõng Tiểu Mãn sốt cao, cũng thay cái nhà này ứng hết khoản tiền này đến khoản tiền khác.
Bây giờ lại có người mượn danh nghĩa của tôi, mỗi tháng lấy ba mươi nghìn, rồi quay ngược lại nói tôi tham tiền.
Tôi đặt túi hồ sơ vào ngăn kéo sâu nhất.
Ngày hôm sau, tôi mở bản chứng từ giao dịch của ví gia đình ra.
Tôi muốn xem thử ba mươi nghìn mỗi tháng rốt cuộc đã đi đâu.
Nhưng vừa nhìn trang đầu tiên, tay tôi đã bắt đầu run lên.
4
Hứa Thư Nghiên tháng nào vào ngày mùng năm cũng chuyển vào ba mươi nghìn.
Ba năm bốn tháng, tròn bốn mươi lần.
Tổng cộng một triệu hai trăm nghìn.
Nhưng trong một triệu hai trăm nghìn ấy, không có một khoản nào được chuyển vào thẻ ngân hàng của tôi.
Cũng không có một khoản nào được dùng cho Tiểu Mãn.
Mỗi lần tiền vừa vào tài khoản, chưa quá hai ngày đã bị Châu Thừa An chia thành mấy khoản chuyển đi.
Có khoản dùng để trả thẻ tín dụng.
Có khoản chuyển vào một cơ sở mang tên “Cẩm Thành Giải Trí Cờ Bài”.
Có khoản ghi chú là “nạp tiền giải trí trực tuyến”.
Còn có rất nhiều khoản được chuyển cho cùng một người.
Đường Nguyệt.
Lần đầu là tám nghìn tám, ghi chú “giỏ hoa khai trương”.
Lần thứ hai mười lăm nghìn, ghi chú “thiết bị”.
Lần thứ ba hai mươi sáu nghìn, ghi chú “tiền trang trí còn lại”.
Sau đó càng ngày càng thường xuyên.
Tôi nhìn cái tên ấy rất lâu.
Tôi chưa từng nghe Châu Thừa An nhắc tới.
Lật đến mấy trang cuối, tôi còn nhìn thấy vài khoản bị nền tảng cho vay trực tuyến tự động trích nợ.
Tôi ngồi trong phòng khách, tai ù đi.
Hứa Thư Nghiên tưởng cô ấy đang tôn trọng công sức của tôi, cũng tưởng Tiểu Mãn được chăm sóc rất tốt.
Còn tôi tưởng cô ấy đi làm vất vả, người trẻ áp lực lớn, có thể không xin thì không xin.
Hai người phụ nữ chúng tôi, ở giữa chỉ cách một Châu Thừa An, lại bị nó lừa xoay vòng vòng.
Buổi tối Hứa Thư Nghiên về rất muộn.
Cô ấy vừa thay giày, Châu Thừa An đã bước tới nhận túi.
“Mệt không? Anh để phần cơm cho em rồi.”
Nó diễn giống hệt một người chồng chu đáo.
Hứa Thư Nghiên nhìn tôi một cái, thấp giọng hỏi:
“Mẹ, mẹ nhận được tiền lớp nhà trẻ chưa?”
Châu Thừa An giành trả lời:
“Chiều nay anh chẳng chuyển rồi sao? Chắc mẹ chưa xem điện thoại.”
Tôi cầm điện thoại lên, ngay trước mặt chúng mở số dư ngân hàng.
“Không có.”
Sắc mặt Châu Thừa An trầm xuống:
“Mẹ, mẹ đừng lúc nào cũng như vậy.”
“Tôi như thế nào?”
Nó nén giận:
“Người một nhà sống với nhau, nhất thiết phải lúc nào cũng nhắc tới tiền sao?”
“Thư Nghiên ngày nào cũng mệt như vậy, mẹ không thể thông cảm cho cô ấy một chút à?”
Hứa Thư Nghiên cũng cau mày.
Có lẽ cô ấy lại nhớ đến ba mươi nghìn mỗi tháng.
Tôi không tranh cãi.
Tôi chỉ nhìn cô ấy:
“Thư Nghiên, ngày mai con có rảnh không? Mẹ muốn nói chuyện riêng với con.”
Châu Thừa An lập tức nói:
“Có chuyện gì không thể nói trước mặt con?”
Tôi đáp:
“Chính vì có con ở đây nên rất nhiều chuyện mới nói không rõ.”
Ánh mắt nó lập tức lạnh xuống.
“Mẹ, mẹ nghi ngờ con?”
Tôi nhìn nó, lần đầu tiên không để đường lui cho nó.
“Con cảm thấy mẹ có nên nghi ngờ không?”
Châu Thừa An còn định nói gì, Tiểu Mãn đã chạy từ trong phòng ra, ôm chân tôi nói buồn ngủ.
Tôi cúi người bế con bé vào phòng ngủ.
Đêm ấy, tôi nghe Châu Thừa An ở phòng khách hạ giọng dỗ dành Hứa Thư Nghiên.
Nó nói:
“Gần đây tính khí của mẹ hơi kỳ lạ, có lẽ thời kỳ mãn kinh vẫn chưa qua Em đừng để trong lòng.”
Hứa Thư Nghiên không nói gì.
Tôi đóng cửa, ôm Tiểu Mãn, mở mắt đến sáng.
Sáng hôm sau, tôi mang túi hồ sơ đến quán cà phê dưới tòa nhà công ty của Hứa Thư Nghiên.
5