Chương 2 - Giữa Hai Thế Giới
“Nó là con gái, cần nhiều tiền như vậy làm gì? Lỡ học hư rồi đi lêu lổng bên ngoài, truyền ra ngoài thì mặt mũi nhà mình còn để đâu?”
“Ba nghìn tệ còn không đủ cho nó tiêu à? Hồi đó chúng ta mấy chục tệ không phải vẫn học xong đại học sao? Nó là kiểu tiêu tiền hoang phí, phá của!”
Tôi ngẩng đầu lên, muốn nước mắt đừng rơi xuống.
Nhưng vẫn không kìm được.
Cuối cùng, tôi ứng trước chi phí với ông chủ làm thêm, trả hết viện phí.
Không lâu sau, nền tảng giao đồ ăn gửi thông báo đến.
Ca làm thêm thứ hai bắt đầu rồi.
Tôi hít sâu một hơi, chạy tới điểm thuê xe điện ngoài cổng trường.
Thuê một giờ năm tệ, bình thường tôi sẽ thuê hai giờ, canh đúng thời gian để đi giao.
Đơn hôm nay không nhiều, nhưng có một đơn rất xa.
Đã lệch ra khỏi khu gần đại học thành, bản đồ chỉ cần nửa tiếng, phí giao hàng tận tám tệ.
Tôi cắn răng nhận.
Trên đường chờ đèn đỏ, tôi nhìn thấy một chiếc xe thể thao mui trần đỗ bên cạnh.
Theo bản năng nhìn sang, người ở ghế lái trông vô cùng quen mắt.
Là Trần Tuấn, anh họ của tôi.
Anh ta đang gọi điện, cười rạng rỡ, chiếc đồng hồ trên cổ tay phản chiếu một tia sáng.
“Cảm ơn thím, con đã nhận xe rồi, đang lái thử đây, ghế lái siêu thoải mái.”
Hình như anh ta nhìn thấy tôi, ánh mắt lướt qua tôi thì giọng ngừng lại một chút.
Nhưng rất nhanh đã quay đi.
Như thể chưa từng thấy tôi.
Đèn xanh bật lên, anh ta lái xe đi.
Tôi nhìn theo bóng chiếc xe, động tác trên tay khựng lại.
Trần Tuấn, rõ ràng là cháu trai của bố tôi, hoàn toàn chẳng liên quan gì đến mẹ tôi, vậy mà bà lại dễ dàng tặng anh ta một chiếc xe thể thao.
Còn tôi, con gái ruột của bà, ngất xỉu được đưa vào phòng y tế, bà lại đến cả viện phí cũng không muốn trả.
Thật quá mỉa mai.
3
Khi giao đến khu chung cư, đã trễ một phút.
Khách hàng là một người phụ nữ mang thai, vừa nhận đồ ăn vừa than phiền: “Sao chậm thế? Nếu con trong bụng tôi mà đói đến ngất thì cô đền nổi không?”
“Xin lỗi, trên đường tôi chờ đèn đỏ…”
“Ít kiếm cớ cho tôi! Hôm nay tôi nhất định cho cô đánh giá một sao!”
Cánh cửa sập lại cái rầm.
Tôi đứng ở cửa thang máy, nhìn điện thoại hiện “đã giao xong”, nhưng tiền giao hàng bị trừ mất một nửa.
Nền tảng gửi lý do khấu trừ: Bạn bị khách hàng khiếu nại giao hàng trễ.
Tôi nhìn chằm chằm dòng chữ đó rất lâu.
Rồi xuống thang máy, cưỡi xe điện về.
Trên đường về trường, mưa phùn bắt đầu rơi, tầm nhìn dần mờ đi.
Hốc mắt tôi cay xè, nhưng tôi không khóc.
Mà vặn chặt ga, mặc cho nước mưa làm ướt tóc, gió tràn vào cổ họng.
Như vậy, dường như nỗi tủi thân ấy có thể tan đi.
Chín giờ tối, tôi về tới ký túc xá.
Sau khi dọn dẹp xong, tôi đếm số tiền hôm nay kiếm được hai lần.
Sau khi trừ tiền viện phí, chỉ còn 42,58 tệ.
Đây là toàn bộ tài sản của tôi.
Tôi không nhịn được thở phào, ít ra cũng không lỗ.
Điện thoại lại rung lên.
Là một tin nhắn riêng, chủ nhiệm lớp tìm riêng tôi.
“Trần Trần, học phí của em đã nợ lâu như vậy rồi, sao vẫn chưa nộp?”
Học phí?
Tôi nhíu mày.
Trước khi khai giảng mẹ tôi chẳng phải đã chuyển tiền rồi sao? Chuyển vào thẻ ngân hàng chờ trừ tiền mà, tôi tận mắt nhìn thấy mẹ thao tác.
Chẳng lẽ bà ấy không chuyển thành công?
Hay là sau khi chuyển xong, lại bị bà ấy chặn lại rồi?
Bất đắc dĩ, tranh thủ cuối tuần tôi về nhà một chuyến.
Không ngờ chỉ mấy tháng ngắn ngủi, khóa vân tay ở cửa nhà đã không mở được nữa.
Tôi đang định bấm chuông thì cửa từ bên trong mở ra, là anh họ.
Vừa thấy tôi, anh họ đã cười đầy khiêu khích.
“Em gái về nhà cũng không nói một tiếng à? Hôm nay là bữa cơm họp mặt gia đình đấy, em đột nhiên chạy về thế này, trong nhà không đủ chỗ đâu.”
Ngay sau đó, giọng mẹ chói tai vang lên từ phía sau anh ta.
“Con gái phá của như mày còn có mặt mũi mà về à?”