Chương 1 - Giữa Hai Sổ Hộ Khẩu
Nhà tôi có hai sổ hộ khẩu.
Một quyển màu đỏ, bìa ép nổi quốc huy màu vàng.
Chủ hộ là bố tôi, thành viên chỉ có anh trai tôi.
Quyển còn lại màu xanh đã rất cũ, các góc mép bị sờn quăn lại.
Chủ hộ là mẹ tôi, thành viên chỉ có tôi.
Năm tôi sinh ra, đúng lúc chính sách kế hoạch hóa gia đình nghiêm ngặt nhất.
Mẹ tôi mang thai tôi, trốn đông trốn tây suốt bảy tháng, sinh tôi ở một trạm y tế của thị trấn bên cạnh.
Ông bác sĩ già đỡ đẻ cau mày nói:
“Là con gái à?”
Bố tôi ngồi xổm ngoài cửa hút nửa bao thuốc, đến lúc trời sáng mới vào, nói với mẹ tôi một câu gì đó.
Sau này tôi mới biết, ông nói:
“Lúc đăng ký hộ khẩu, đừng đăng chung một chỗ.”
Vì thế tôi theo mẹ, tách riêng lập hộ.
Anh trai theo bố, tôi theo mẹ.
Khi đó tôi không hiểu, cứ tưởng nhà nào cũng vậy.
Cho đến khi tiểu học điền phiếu học tịch, bạn cùng bàn ghé sang nhìn:
“Ủa, sao bạn với mẹ chung một sổ hộ khẩu? Bố và anh bạn ở quyển khác à?”
Tôi ngơ ngác không trả lời được.
Mẹ tôi giải thích:
“Con gái mà, sớm muộn cũng phải lấy chồng, rồi sẽ thành người nhà khác thôi.”
Bố tôi bổ sung thêm một câu:
“Thế này tốt, gọn gàng sạch sẽ.”
Gọn gàng sạch sẽ.
Bốn chữ ấy như một bức tường trong suốt, ngăn tôi ở ngoài rìa của gia đình.
Năm anh tôi mười tám tuổi, trang của anh trong sổ hộ khẩu đỏ được chuyển đi.
Anh thi đậu đại học, chuyển hộ khẩu đến trường.
Bố tôi cầm giấy chứng nhận chuyển ra, cười đến mức nếp nhăn nơi khóe mắt cũng dồn lại.
“Con trai tôi, giỏi giang!”
Mẹ tôi gắp cho bố miếng thịt kho, rồi gắp cho anh tôi một miếng còn to hơn.
Tôi im lặng không nói gì.
Nghĩ rằng đợi tôi thi đậu đại học thì sẽ ổn thôi.
Đợi tôi cũng có thể chuyển hộ khẩu đi, chuyển đến nơi thuộc về riêng tôi.
Nhưng sau này tôi mới biết, có những bức tường, từ ngày bạn sinh ra đã được xây sẵn.
Không thể phá bỏ.
Ngày tôi nhận được giấy báo trúng tuyển đại học, là một buổi trưa nóng nhất tháng Tám.
Người giao hàng đưa túi hồ sơ cho tôi, tay lau đi lau lại vào tạp dề, nhe răng cười:
“Khu này đứa đầu tiên đậu đại học trọng điểm đó nha, con bé giỏi quá!”
Tôi nắm lấy cái túi mỏng manh ấy, lòng bàn tay toàn mồ hôi.
Chạy vào bếp, mẹ tôi đang thái bí đao.
Dao rơi xuống thớt, vang lên thình thịch.
“Mẹ, con đậu rồi.”
Tôi rút giấy báo ra, trải trước mắt bà.
Bà liếc một cái, động tác tay không dừng.
“Ừ.”
“Là trường trọng điểm.”
Tôi lại nói.
“Có thể chuyển hộ khẩu lên trường.”
Dao dừng lại.
Bà quay người, lau tay vào tạp dề, nhận lấy giấy báo xem kỹ.
Xem rất lâu, lâu đến mức tôi cảm thấy tiếng ve ngoài cửa sổ cũng câm bặt.
“Học phí không rẻ.”
Bà nói.
“Con có vay hỗ trợ sinh viên.”
Tôi vội nói.
“Còn có thể đi làm thêm.”
Bà lại “Ừ” một tiếng, đưa giấy báo lại cho tôi, rồi cầm dao lên lần nữa.
Thình, thình, thình.
m thanh ấy như nện thẳng vào tim tôi.
Tôi đứng yên tại chỗ, chờ bà nói thêm gì đó.
Dù chỉ một câu “Tốt lắm”.
Nhưng bà không nói.
Cho đến khi nửa quả bí đao đã bị thái thành từng khúc, bà mới lên tiếng:
“Hộ khẩu tạm thời đừng chuyển.”
“Tại sao?”
“Phiền phức.”
Bà nói.
“Đợi con tốt nghiệp rồi, chuyển thẳng đến đơn vị công tác, khỏi phải giữa chừng chuyển qua chuyển lại.”
“Nhưng lúc đó anh con—”
“Anh con là con trai, giống được sao?”
Bà cắt ngang tôi, mí mắt cũng chẳng thèm nhấc lên.
“Con gái nhà người ta, bày đặt lăn tăn làm gì.”
Tôi há miệng, nhưng chẳng nói ra được câu nào.
Bữa cơm tối hôm đó, bố tôi biết tin, mở một chai bia.
Ông rót cho tôi nửa cốc, bọt trào ra, chảy đầy cả mặt bàn.
“Uống chút đi.”
Ông nói.
“Chúc mừng con.”
Tôi nâng cốc lên, nhìn những bọt khí li ti trong thứ chất lỏng vàng óng lần lượt vỡ tan.
“Cảm ơn bố.”
“Học cho tốt.”
Ông cụng nhẹ vào miệng cốc của tôi.
“Tốt nghiệp rồi kiếm công việc ổn định, sau này lấy chồng cũng có chỗ dựa.”
Tôi gật đầu, nuốt xuống ngụm bia đắng nghét.
Đêm đó, tôi nằm trên giường, nghe thấy tiếng mẹ gọi điện từ phòng bên cạnh.
“Ừ, đậu rồi… cũng được thôi, con gái mà, học được đến vậy cũng không tệ…”
“Haiz, lo chết đi được, học phí đắt lắm…”
Tôi trở mình, vùi mặt vào gối.
Gối rất mềm, mềm đến mức có thể nuốt trọn mọi âm thanh.
2
Bốn năm đại học, tôi rất ít khi về nhà.
Kỳ nghỉ đông hè đều đi làm thêm: bưng bê trong nhà hàng, xếp hàng ở siêu thị, dạy kèm trẻ con.
Tiền kiếm được, một nửa gửi về nhà, một nửa để đóng học phí năm sau.
Mỗi lần mẹ nhận được tiền chuyển khoản, bà đều nhắn cho tôi một tin:
“Đã nhận.”
Ba chữ, một dấu chấm, không thêm gì nữa.
Năm hai đại học, Tết đến, tôi dành dụm mua cho bố một chiếc áo len, mua cho mẹ một chiếc khăn choàng cashmere.
Ngày về nhà, anh tôi cũng về.
Anh vừa đi làm nửa năm, mang cho bố một hộp trà, mua cho mẹ một bộ dưỡng da.
Mẹ cầm hộp quà tinh xảo đó, lật tới lật lui xem, khóe mắt cười đến rưng rưng.
“Con trai mẹ biết thương người rồi.”
Bố tôi pha trà, nhấp một ngụm, nhắm mắt thưởng thức.
“Thơm, trà con trai mua đúng là thơm.”
Khi tôi lấy áo len và khăn choàng ra, mẹ nhận lấy, sờ sờ chất liệu.
“Hết bao nhiêu tiền?”
“Không đắt, con mua lúc giảm giá.”
“Sau này đừng tiêu tiền bừa bãi.”
Bà đặt đồ xuống ghế sofa.
“Con tự để dành lấy.”
Đêm giao thừa, tivi phát chương trình xuân vãn, tiếng tiểu phẩm ồn ào náo nhiệt.
Anh tôi ngồi giữa sofa, bố hỏi anh công việc, hỏi đồng nghiệp, hỏi có hòa hợp với lãnh đạo không.
Mẹ ngồi bên gọt táo, gọt xong một quả đưa cho anh tôi.
Quả thứ hai đưa cho bố.
Quả thứ ba, bà cắn một miếng rồi tự ăn.
Tôi ngồi ở mép ngoài trên chiếc ghế đẩu nhỏ, bóc quýt.
Nước từ vỏ quýt bắn vào mắt, cay đến mức tôi muốn khóc.
Mười hai giờ, tiếng pháo nổ vang.
Anh tôi kéo bố ra ban công đốt pháo hoa, mẹ cũng đi theo xem.
Tôi ở lại phòng khách, lặng lẽ quét từng chút vỏ hạt dưa, giấy kẹo, vỏ trái cây trên bàn trà vào thùng rác.
Quét đến góc sofa, tôi nhìn thấy chiếc khăn cashmere tôi mua.
Nó bị tiện tay vứt ở đó, một góc rũ xuống đất, dính đầy bụi.
3
Năm tốt nghiệp, tôi ký được công việc ở thành phố tỉnh lỵ.
Gọi điện về nhà, bố tôi nghe máy.
“Con có việc rồi.”
Tôi nói.
“Doanh nghiệp nhà nước, có biên chế.”
“Tốt quá.”
Giọng ông mang theo ý cười.
“Ổn định là được.”
“Đơn vị có thể đăng ký hộ khẩu tập thể.”
Tôi ngập ngừng một chút.
“Con muốn chuyển hộ khẩu qua đó.”
Đầu dây bên kia im lặng vài giây.
Rồi tôi nghe ông gọi:
“Mẹ nó, bà nói chuyện đi.”
Mẹ tôi cầm máy, câu đầu tiên đã là:
“Chuyển hộ khẩu làm gì?”
“Đơn vị yêu cầu, tiện làm bảo hiểm xã hội với quỹ nhà ở.”
“Thế cũng không vội.”
Bà nói.
“Đợi con mua được nhà ở đó, nhập hộ rồi tính.”
“Hộ khẩu tập thể cũng được mà—”
“Hộ khẩu tập thể tính là hộ khẩu gì?”
Giọng bà cao vút lên.
“Treo ở đơn vị người ta, nói ra nghe hay lắm à? Đợi con lấy chồng rồi, vẫn phải chuyển về nhà chồng thôi.”
Tôi nắm chặt điện thoại, khớp ngón tay trắng bệch.
“Mẹ, đây là chuyện của con.”
“Chuyện của con?”
Bà cười, tiếng cười ngắn gọn mà sắc nhọn.
“Cánh con cứng rồi phải không? Tao nói cho con biết, sổ hộ khẩu ở chỗ tao, tao không gật đầu thì con chuyển không đi được.”
“Tại sao?”
Tôi nghe thấy chính giọng mình cũng đang run lên.
“Lúc trước anh con chuyển hộ khẩu, mọi người chẳng ngăn một câu nào.”
“Thế giống sao được? Anh con là cưới vợ, con là gả đi! Bây giờ con chuyển tới chuyển lui, sau này lấy chồng rồi lại phải chuyển thêm lần nữa, phiền không phiền? Con không thể để bố mẹ bớt lo một chút à?”
Tôi dựa vào bức tường hành lang, gạch men lạnh ngắt áp sát lưng.
“Mẹ.”
Tôi nói.
“Từ lúc con sinh ra, con đã không ở chung một sổ hộ khẩu với mọi người.”
Đầu dây bên kia im lặng.
Một sự im lặng rất lâu, lâu đến mức tôi tưởng tín hiệu đã ngắt.
Rồi tôi nghe bà nói:
“Chẳng phải là vì tốt cho con sao.”
“Vì tốt cho con?”
“Con gái, sớm muộn cũng là người nhà người ta.”
Giọng bà dịu xuống, như đang giải thích, lại như đang tự thuyết phục chính mình.
“Phân rõ sớm, sau này con lấy chồng rồi trong lòng cũng không nặng nề.”
Tôi bật cười.
Thật sự cười, tiếng cười bị ép ra từ cổ họng, khó nghe đến chết.
“Vậy nên từ ngày con sinh ra, mọi người đã không coi con là người trong nhà, đúng không?”
“Con nói bậy gì thế!”
“Vậy tại sao anh con có thể ở chung sổ hộ khẩu với bố, còn con thì không?”
“Vì nó là con trai!”
Cuối cùng bà cũng gào lên.
“Con trai phải nối dõi tông đường, phải kế thừa hương hỏa! Còn con thì sao? Sau này con sinh con cũng mang họ người khác!”
Câu nói ấy như một con dao gỉ sét, lúc đâm vào không sắc, nhưng lại cứ khuấy đảo mãi bên trong.
“Con hiểu rồi.”
Tôi nói.
Rồi cúp máy.
Cửa sổ cuối hành lang mở hé, gió thổi vào làm tóc tôi rối tung lên.
Năm thứ ba đi làm, tôi gặp Trần Xuyên.
Công ty tôi và công ty anh ấy có hợp tác, anh là người phụ trách dự án.
Lần đầu họp, anh mặc áo sơ mi trắng, tay áo xắn đến cẳng tay, nói chuyện mạch lạc rõ ràng, không nhanh không chậm.
Tan họp, anh gọi tôi lại.
“Ý kiến của cô rất hay, có tiện nói kỹ hơn không?”
Sau này anh nói với tôi, hôm đó anh chú ý đến tôi vì suốt buổi tôi đều nghiêm túc ghi chép, nhưng đến lúc cần phát biểu thì không thừa một câu vô nghĩa nào.
“Một kiểu tập trung lạnh lùng.”
Anh nói.
“Rất đặc biệt.”
Hai năm bên nhau, anh cầu hôn tôi.
Trong căn hộ thuê của anh, anh nấu bốn món một canh, mở một chai vang đỏ.
Ăn được nửa chừng, anh bỗng đặt đũa xuống, từ trong túi lấy ra một chiếc hộp nhỏ.
“Anh biết bây giờ chưa có nhà chưa có xe, nhẫn cũng không lớn.”
Anh nhìn tôi, vành tai đỏ bừng.
“Nhưng anh hứa, anh sẽ cố gắng, cho em cuộc sống tốt nhất.”
Tôi nhìn chiếc nhẫn kim cương nhỏ xíu trong tay anh, dưới ánh đèn lóe lên những tia sáng li ti.