Chương 7 - Giọt Nước Mắt Cuối Cùng
Chị gái và ba mẹ tôi đều có mặt.
Mẹ nhìn những món đồ gốm, len lén lau nước mắt.
Khi triển lãm gần kết thúc, chuông gió nơi cửa nhẹ rung lên.
Một dáng người quen thuộc mà xa lạ xuất hiện.
Là Cố Từ.
Anh gầy đi nhiều, mặc áo sơ mi rộng thùng thình, vẻ ngập ngừng.
Trong tay là một bó hoa hướng dương rực rỡ.
Anh đứng đó, xuyên qua cả không gian phòng triển lãm, dõi mắt về phía tôi.
Hơi thở tôi khựng lại.
“An An?”
“Sao em lại ở đây?”
Tôi không nhúc nhích.
Ánh mắt anh sáng lên trong chớp mắt, bước nhanh về phía tôi.
“Anh nghe bạn nói em có triển lãm, nên muốn đến xem.”
“Đây, anh mang hoa hướng dương cho em.”
Tôi liếc về phía cửa:
“Cứ để đó là được.
Vài phút nữa triển lãm sẽ kết thúc, nếu anh muốn xem thì cứ tự nhiên.”
Nói rồi, tôi quay người định rời đi.
“An An!”
Anh lại gọi tôi một lần nữa.
Tôi dừng bước, nhưng không quay đầu.
Phòng triển lãm dần im lặng.
Gió cuối thu len qua khe cửa, mang theo hơi ẩm và cái se lạnh.
Tôi cảm nhận được ánh mắt Cố Từ nặng nề dừng trên lưng mình —
mang theo khẩn cầu gần như hèn mọn.
“An An.”
Anh gọi một lần nữa, giọng khản đặc.
“Chúng ta… có thể nói vài lời được không?”
“Chỉ vài câu thôi.”
Anh lặp lại, đôi mắt ửng đỏ.
“Nói xong… anh sẽ đi.”
Tôi im lặng vài giây, rồi cuối cùng cũng quay lại.
Anh trông thực sự tệ.
Gầy gò, đôi mắt thâm quầng đến nỗi tôi suýt không nhận ra anh.
“Nói đi.”
Giọng tôi bình thản.
“Các tác phẩm của em… rất đẹp.”
Anh nói một cách khó khăn, ánh mắt lướt qua loạt bát gốm hình vỏ ốc.
“Giống như biển — thứ mà em luôn yêu thích.”
Tôi không trả lời.
Anh hít một hơi thật sâu, như gom hết can đảm:
“Anh biết giờ nói gì cũng muộn rồi.
Anh sai rồi, An An. Sai không thể tha thứ.
Cả đời này, sai lầm lớn nhất của anh… là tưởng rằng có thể giữ lấy hai người.
Nhưng cuối cùng lại đánh mất điều quý giá nhất.”
“Đó không phải là sai lầm, Cố Từ.”
Tôi nhẹ nhàng cắt lời.
“Đó là lựa chọn.”
“Anh lựa chọn ôm cô ta trong phòng khách.
Lựa chọn dùng giấy kết hôn giả để giam giữ tôi.
Lựa chọn để một người phụ nữ khác sống trong ngôi nhà của chúng ta.
Trong lúc tôi không thể thấy, không thể nghe, anh và cô ta vẫn diễn vở thân mật của mình.”
Sắc mặt anh trắng bệch.
Môi mấp máy nhưng không thốt nên lời.
“Anh và Thẩm Lệ Dao…”
Anh cuống quýt muốn giải thích.
“Không còn quan trọng nữa.”
Tôi lắc đầu.
“Những chuyện của hai người,
từ ngày tôi quyết định rời đi,
đã không còn liên quan gì đến tôi nữa.”
Bờ vai anh đổ sụp xuống.
Nước mắt bất ngờ rơi lã chã.
“Anh chỉ là… đã quá sợ…”
Anh nấc lên.
“Anh sợ rằng… khi em khỏi bệnh rồi, em sẽ không cần anh nữa.
Sợ em phát hiện ra… anh không tốt đẹp như em từng nghĩ…
Anh chưa từng muốn mất em, An An,
Anh yêu em, anh chỉ yêu mình em…”
Yêu.
Sao anh có thể mặt dày mà nói ra từ đó chứ.
“Cái gọi là tình yêu của anh, đã khiến tôi trở thành một con ngốc suốt bảy năm trời.”
Tôi nhìn anh, chỉ cảm thấy ghê tởm.
“Về đi.”
Tôi dời mắt.
“Đừng đến tìm tôi nữa. Cuộc sống của tôi vừa mới bắt đầu lại, và trong đó… không có chỗ cho anh.”
Nói rồi, tôi khẽ gật đầu với chị gái, xoay người bước về phía phòng làm việc phía sau phòng triển lãm.
“An An!”
Anh gọi tên tôi lần nữa, giọng đã lạc đi trong tuyệt vọng.
Tôi không hề dừng lại.
Một lúc sau, chị gái đẩy cửa bước vào, cẩn trọng nhìn tôi:
“Anh ta đi rồi. Bó hoa để lại bên ngoài. Em có muốn… vứt nó không?”
Tôi nghĩ một lát:
“Vứt đi.”
Vài ngày sau, tôi đang dạy bọn trẻ ở trung tâm cộng đồng nặn những con vật nhỏ bằng đất sét.
Một cậu bé tóc vàng mắt xanh hớn hở giơ chú thỏ bằng đất méo mó của mình lên khoe:
“Cô ơi, nhìn nè Tai nó dài lắm nha!”
Tôi mỉm cười xoa đầu cậu bé:
“Giỏi lắm.”
Tôi nhìn những gương mặt rạng rỡ ấy —