Chương 2 - Giọng Nói Từ Bụng
Dư Thanh Thanh nói: “Em sợ cô ta làm ầm lên”, anh ta bảo: “Cô ta sẽ không làm ầm đâu, con người đó chẳng có tính nóng nảy gì.”
Tôi tắt máy tính.
“Mẹ, còn một tấm thẻ nữa, nằm ở ngăn kẹp trong cái hộp.”
Tôi lục tìm trong ngăn bí mật của két sắt, quả nhiên thấy một tấm thẻ ngân hàng nữa.
“Thẻ của ai?” Tôi hỏi.
“Của Dư Thanh Thanh. Tên là của cô ta, nhưng tiền là của bố. Trước khi đi, gã đã chuyển một phần tiền sang tên cô ta, sợ mẹ phát hiện.”
Tôi kẹp tấm thẻ trên tay, lật đi lật lại nhìn một lượt.
“Bao nhiêu tiền?”
“Hơn bốn triệu tệ (khoảng 14 tỷ VNĐ).”
Tôi im lặng cất kỹ tấm thẻ, lúc đứng dậy chân hơi tê, phải bám vào mép bàn một lúc.
“Mẹ, mẹ không đến nhà tang lễ sao?” Tiểu Niên hỏi.
“Đi chứ.”
Tôi thay một chiếc váy đen, không trang điểm.
Người phụ nữ trong gương mắt sưng đỏ, môi nhợt nhạt, trông quả thực rất giống một bà bầu vừa mất chồng.
Tốt lắm, khỏi cần phải diễn.
Đến nhà tang lễ, cánh truyền thông đã túc trực sẵn.
“Di vật” của Lục Thời Hàn được cho vào một chiếc vali kéo ra, gồm vài bộ quần áo, một cái ví, một cuốn hộ chiếu.
Lúc nhân viên đưa chiếc vali cho tôi, tay tôi run lên.
Mấy bộ quần áo trong vali, tôi nhận ra.
Có một chiếc áo len cashmere màu xám, là mùa đông năm ngoái tôi mua cho anh ta.
Lúc đó anh ta bảo: “Đắt quá, đem trả lại đi”, tôi bảo: “Anh mặc đẹp lắm”.
Anh ta nhận, nhưng chưa từng mặc lần nào.
Bây giờ chiếc áo này, theo một gã đàn ông giả chết, lượn một vòng ngoài sân bay, rồi lại được trả về tay tôi.
Tôi ôm khư khư chiếc vali, nước mắt rơi lã chã xuống nắp.
Phóng viên ùa tới, dí sát micro vào mặt tôi: “Lục phu nhân, cô có lời nào muốn nói với Lục tiên sinh không?”
Tôi há miệng, chẳng nói được lời nào.
Mẹ tôi ở bên cạnh đỡ lấy tôi, bà cũng khóc.
Họ hàng xung quanh người thì thở dài, người thì kêu “Tội nghiệp quá”, người lại chép miệng “Trong bụng vẫn còn một đứa kia kìa”.
Tôi gập người, khóc đến mức đứng không vững.
Tối hôm đó, hình ảnh tôi lên bản tin thời sự.
“Tân binh giới tài chính tử nạn trong tai nạn máy bay, người vợ mang thai khóc đến kiệt sức”.
Về đến nhà, tôi đóng cửa lại, vứt vali ở ngay lối vào, tựa lưng vào cánh cửa.
Giọng Tiểu Niên từ trong bụng vọng ra: “Mẹ, hôm nay mẹ diễn cảnh khóc sâu sắc quá, cẩn thận sưng mù cả mắt đấy.”
Tôi thở dài.
“Mẹ đau lòng thật mà. Dù sao thì cái áo len cashmere đó mẹ mua hết hơn tám ngàn tệ lận đấy.”
“…Mẹ, mẹ khóc vì một cái áo len hả?”
“Đó là tiền của mẹ đấy, hơn tám ngàn tệ, biết thế đã chẳng mua.”
Tiểu Niên nghe có vẻ cạn lời.
“Ngày mai chúng ta đi tìm quỹ đen của gã, toàn bộ tài sản của gã đừng nói là tám ngàn, ít nhất cũng phải tám triệu.”
3
Những ngày tiếp theo, tôi bắt đầu hóa vai một người góa phụ đau buồn tuyệt vọng, nỗ lực hết mình để không ai nghi ngờ.
Chẳng cần phải lấy cảm xúc, cứ nghĩ lại đống tin nhắn giữa Lục Thời Hàn và Dư Thanh Thanh là đủ rơi nước mắt rồi.
Ngày thứ ba, đối tác của Lục Thời Hàn – Chu Duy đến tận nhà.
Anh ta ngồi trên sofa phòng khách, mặc vest chỉnh tề, vẻ mặt nặng nề.
Tôi mặc bộ đồ ngủ nhăn nhúm, tóc ba ngày chưa gội, mắt sưng húp chỉ còn một khe hở.
“Lâm Chi, chuyện của Thời Hàn… mọi người đều rất đau buồn. Nhưng di nguyện của cậu ấy cô cũng rõ rồi, chuyện đứa bé, kéo dài càng lâu càng không tốt cho sức khỏe của cô.”
“Tôi biết.” Tôi cúi gằm mặt, giọng run rẩy.
“Bên bệnh viện tôi sắp xếp xong cả rồi, chuyên gia đích thân làm phẫu thuật, sẽ không có rủi ro gì đâu.”
Tôi ngẩng đầu nhìn anh ta, vành mắt đỏ hoe: “Chu tổng, để tôi suy nghĩ thêm chút nữa được không?”
Anh ta nhìn tôi vài giây, thở dài, đứng dậy ra về.
Ngay giây phút cánh cửa khép lại, giọng Tiểu Niên vang lên: